Chương 8
Một tháng sau.
Hôn lễ của Cố Ngôn và Tô Tịch được tổ chức tại một khu vườn thơ mộng bên bờ biển, không quá xa hoa phô trương nhưng ngập tràn sự ấm cúng và tinh tế. Hoa hồng trắng và hoa mẫu đơn – loài hoa Tô Tịch yêu thích nhất – được trang trí khắp nơi, tạo nên một biển hoa thơm ngát.
Bên ngoài hàng rào an ninh, một chiếc xe Maybach màu đen đỗ lặng lẽ suốt từ sáng sớm.
Phó Thâm ngồi trong xe, hạ cửa kính xuống một nửa, đủ để gió biển mang theo tiếng nhạc du dương và tiếng cười nói vui vẻ vọng vào. Hắn mặc bộ vest đen chỉnh tề nhất, cài khuy tay áo tỉ mỉ, như thể hắn cũng là một vị khách được mời đến dự tiệc.
Nhưng hắn biết, mình là kẻ không được chào đón nhất thế giới này.
Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy lễ đài từ xa.
Tô Tịch xuất hiện. Cô mặc chiếc váy cưới đuôi cá tinh khôi, khăn voan mỏng che hờ khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc. Cô khoác tay cha mình, từng bước tiến về phía Cố Ngôn.
Phó Thâm nín thở. Hắn nhớ lại ba năm trước, khi hắn và cô đăng ký kết hôn. Không có đám cưới, không có váy cô dâu, chỉ có một tờ giấy chứng nhận lạnh lẽo và câu nói của hắn: “Tôi bận lắm, đừng bày vẽ phiền phức.”
Hắn đã nợ cô một hôn lễ. Hắn đã nợ cô cả thanh xuân.
Trên lễ đài, Cố Ngôn đón lấy tay Tô Tịch. Ánh mắt anh nhìn cô chứa đựng cả bầu trời sao, vừa sủng nịnh vừa trân trọng.
“Tô Tịch, em có đồng ý…”
Tiếng mục sư vang lên văng vẳng. Phó Thâm nhắm mắt lại, trái tim hắn co rút đau đớn như bị ai bóp nát. Hắn tưởng tượng người đứng đó là mình, tưởng tượng hắn đang vén khăn voan cho cô, nói lời thề nguyện trọn đời.
Nhưng ảo ảnh nhanh chóng tan biến khi tiếng vỗ tay rào rào vang lên.
“Con đồng ý.”
Giọng Tô Tịch trong trẻo, kiên định.
Phó Thâm mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy Cố Ngôn cúi xuống hôn cô dâu. Một nụ hôn sâu, nồng nàn dưới ánh nắng vàng rực rỡ. Nụ cười của Tô Tịch lúc ấy đẹp đến nao lòng – một vẻ đẹp của sự giải thoát và hạnh phúc trọn vẹn.
Hắn nhìn xuống bàn tay trái của mình. Ngón áp út trống trơn. Ngón út đeo chiếc nhẫn bạc rẻ tiền đã xỉn màu.
“Hết thật rồi…”
Phó Thâm thì thầm, giọng khàn đặc vỡ vụn. Hắn lấy từ trong túi áo ngực ra một phong bì dày.
“Trần Vũ.” – Hắn gọi trợ lý đang ngồi ghế lái.
“Có tôi, thưa Phó tổng.”
“Mang cái này vào đưa cho Cố Ngôn. Nói là quà cưới của một ‘người cố nhân’. Tuyệt đối không được để cô ấy biết là tôi gửi.”
Trần Vũ nhận lấy phong bì, bên trong là văn bản chuyển nhượng 20% cổ phần tập đoàn Phó thị và sổ đỏ căn biệt thự Bán Sơn – nơi từng là “nhà” của hai người.
“Thưa ngài… ngài thực sự muốn cho đi nhiều như vậy sao?”
“Đi đi.” – Phó Thâm phất tay, mệt mỏi dựa đầu vào ghế – “Đó là phí bồi thường thanh xuân. Dù tôi biết, thanh xuân của cô ấy là vô giá.”
Trần Vũ thở dài, mở cửa xe bước đi.
Phó Thâm ngồi lại một mình trong xe. Hắn nhìn về phía lễ đài lần cuối. Cô dâu Tô Tịch đang tung hoa, nụ cười rạng rỡ như ánh dương.
“Tạm biệt, Tịch Tịch.”
Hắn thì thầm cái tên thân mật mà hắn chưa từng gọi cô khi còn bên nhau.
Cửa kính xe từ từ kéo lên, ngăn cách hắn với thế giới hạnh phúc bên ngoài. Chiếc xe lăn bánh, đưa Phó Thâm trở về với bóng tối cô độc của riêng hắn.
Năm mươi năm sau.
Thành phố S đã thay da đổi thịt, những tòa nhà chọc trời mọc lên san sát.
Tại một viện dưỡng lão cao cấp nằm biệt lập trên sườn núi.
Một ông lão gầy gò ngồi trên xe lăn, mái tóc đã bạc trắng, đôi mắt đục ngầu nhìn ra cửa sổ hướng về phía biển. Đó là Phó Thâm.
Suốt năm mươi năm qua, hắn không tái hôn.
Người đời đồn đại rằng Phó chủ tịch si tình, hoặc có vấn đề về tâm lý. Nhưng chỉ mình hắn biết, trái tim hắn đã chết vào ngày Tô Tịch mặc váy cưới bước đi cùng người khác.
Hắn lao vào công việc như một con thiêu thân, biến Phó thị trở thành đế chế hùng mạnh nhất, dùng tiền bạc và quyền lực để lấp đầy sự trống rỗng. Nhưng mỗi khi đêm về, trong căn phòng rộng lớn lạnh lẽo, nỗi ân hận vẫn dày vò hắn không buông tha.
Hắn sống đúng như lời nguyền của Tô Tịch: Sống thật lâu để chứng kiến cô hạnh phúc.
Hắn âm thầm theo dõi tin tức về cô qua báo chí. Hắn thấy cô và Cố Ngôn kỷ niệm đám cưới bạc, rồi đám cưới vàng. Hắn thấy cô sinh được một trai một gái, con cháu đề huề. Hắn thấy nụ cười của cô chưa bao giờ tắt, nếp nhăn trên khóe mắt cô đều là dấu vết của sự viên mãn.
Còn hắn, chỉ có bốn bức tường và sự cô độc.
“Ông Phó, hôm nay có tin tức mới này.”
Cô y tá trẻ tuổi bước vào, đặt tờ báo lên đùi hắn.
Trang nhất đăng tin: “Cáo phó: Nhà thiết kế nổi tiếng Alice Tô (Tô Tịch) đã qua đời thanh thản tại gia đình, hưởng thọ 78 tuổi. Chồng bà, bác sĩ Cố Ngôn, đã nắm tay bà đến hơi thở cuối cùng.”
Bàn tay già nua, run rẩy của Phó Thâm chạm vào bức ảnh đen trắng trên báo. Trong ảnh, bà lão Tô Tịch vẫn giữ được nét thanh tao, hiền hậu.
Hắn không khóc. Nước mắt của hắn đã cạn khô từ nửa thế kỷ trước.
“Cuối cùng… em cũng đợi được anh ta đi cùng rồi.” – Hắn thều thào, giọng nói khò khè yếu ớt.
Cô đã đi hết một đời hạnh phúc. Còn hắn, hắn đã hoàn thành bản án chung thân của mình.
Phó Thâm run rẩy lấy từ trong túi áo ngực ra một vật cũ kỹ. Đó là tấm ảnh siêu âm ố vàng – di vật duy nhất của đứa con chưa kịp chào đời mà hắn đã lén giữ lại từ bệnh viện năm xưa, và chiếc nhẫn bạc ở ngón út đã mòn vẹt.
Hắn nắm chặt hai thứ đó trong tay, áp lên ngực trái.
Cơn đau thắt ngực ập đến. Hơi thở của hắn dần lụi tàn.
Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, trước mắt Phó Thâm không phải là hào quang sự nghiệp, không phải là tiền bạc chất đống.
Hắn thấy lại buổi chiều mưa năm đó, trong căn bếp nhỏ. Cô gái trẻ Tô Tịch đeo tạp dề, quay lại mỉm cười với hắn: “Phó Thâm, anh về rồi. Mau rửa tay ăn cơm đi.”
Hắn muốn đưa tay ra nắm lấy nụ cười ấy, muốn nói câu “Anh xin lỗi”, muốn nói “Anh yêu em”… nhưng bóng hình ấy tan biến như sương khói.
Phó Thâm trút hơi thở cuối cùng trong sự cô độc tột cùng. Không có người thân, không có con cháu, không có lấy một giọt nước mắt tiễn đưa.
Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu buông xuống, khép lại cuộc đời của một kẻ đã dùng cả đời để trả giá cho sai lầm của tuổi trẻ.
— HOÀN —
Comments for chapter "Chương 8"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com