Chương 1
Mưa đêm ở thành phố S luôn mang theo cái lạnh thấu xương, len lỏi qua từng khe cửa kính sát đất của căn biệt thự Bán Sơn xa hoa. Đồng hồ treo tường gõ từng nhịp đều đặn, kim ngắn đã nhích qua con số hai giờ sáng.
Tô Tịch ngồi co gối trên chiếc sô pha bọc da lạnh lẽo, tấm chăn mỏng trượt xuống ngang eo. Trên bàn trà, bát canh giải rượu cô hầm từ sáu giờ tối đã nguội ngắt, lớp mỡ đông lại thành một mảng trắng đục trên bề mặt, trông thật chướng mắt.
Đã hai năm kể từ ngày Tô Tịch bước chân vào căn nhà này. Từ một sinh viên khoa Thiết kế đầy triển vọng, cô trở thành “người tình bí mật” của Phó Thâm – người thừa kế tập đoàn Phó thị lừng lẫy. Một giao dịch sòng phẳng: hắn trả nợ cho gia đình cô, còn cô trả hắn tuổi xuân và sự ngoan ngoãn tuyệt đối.
Cạch.
Tiếng khóa vân tay vang lên khô khốc, xé toạc sự tĩnh mịch của màn đêm.
Tô Tịch giật mình, cơn buồn ngủ lập tức tan biến. Cô vội vàng đứng dậy, chỉnh lại vạt váy ngủ lụa tơ tằm mỏng manh, vuốt lại mái tóc dài rồi bước nhanh ra huyền quan.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Phó Thâm bước vào, mang theo hơi ẩm ướt của cơn mưa và mùi rượu mạnh thoang thoảng lẫn trong mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc trên người hắn. Dáng người hắn cao lớn, bộ âu phục thủ công màu đen cắt may tinh tế ôm sát lấy cơ thể rắn rỏi, tôn lên khí chất vương giả nhưng đầy áp bức. Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như tạc tượng, đôi mắt đen thẳm sâu không thấy đáy lướt qua người cô như nhìn một món đồ vật quen thuộc trong nhà.
“Anh về rồi.”
Tô Tịch nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói mềm mại như nước. Cô thuần thục cúi người lấy đôi dép lê đặt trước chân hắn, sau đó vươn tay định giúp hắn cởi áo vest.
Phó Thâm không đáp, chỉ khẽ “ừ” một tiếng trong cổ họng. Hắn gạt nhẹ tay cô ra, tự mình nới lỏng cà vạt, động tác có phần thô bạo vì men say. Ngón tay thon dài của hắn vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trơn ở ngón út bàn tay trái – một thói quen cố hữu mỗi khi hắn cảm thấy phiền muộn. Chiếc nhẫn ấy rẻ tiền, cũ kỹ, hoàn toàn không tương xứng với thân phận cao quý của hắn, nhưng suốt hai năm qua chưa từng thấy hắn tháo ra.
Tô Tịch thu tay về, giấu sự hụt hẫng vào trong đáy mắt, cô mỉm cười ân cần:
“Anh uống nhiều rượu quá, em có nấu canh giải rượu, để em hâm nóng lại…”
“Không cần.”
Giọng nói trầm thấp, khàn đặc cắt ngang lời cô. Phó Thâm ném chiếc áo vest lên sô pha, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào cô. Đêm nay hắn có vẻ khác lạ, sự kiềm chế thường ngày dường như bị một thứ cảm xúc hỗn loạn nào đó phá vỡ.
Hắn tiến lại gần, bàn tay to lớn thô ráp bất ngờ nắm lấy cằm cô, nâng lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Mở to mắt ra. Nhìn tôi.”
Tô Tịch ngoan ngoãn mở to đôi mắt, để mặc hắn dò xét. Cô biết hắn thích đôi mắt này. Hắn từng nói, đôi mắt cô rất đẹp, trong veo và ướt át như hồ nước mùa thu. Nhưng cô cũng đau đớn hiểu rằng, hắn thích nó chỉ vì nó giống hệt đôi mắt của Bạch Vi – mối tình đầu đã bỏ hắn đi du học ba năm trước.
Ngón tay cái của Phó Thâm miết mạnh lên đuôi mắt cô, lực đạo hơi mạnh khiến cô đau nhói.
“Giống… thực sự rất giống…”
Hắn lầm bầm những từ ngữ không rõ nghĩa, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô. Giây tiếp theo, hắn cúi xuống, không báo trước mà chiếm lấy đôi môi cô một cách thô bạo. Không phải nụ hôn của tình nhân, mà là sự chiếm đoạt của kẻ bề trên. Hắn cắn mút, lưỡi càn quét khoang miệng cô như muốn nuốt chửng mọi ngọt ngào, lại như muốn trút bỏ một nỗi uất ức kìm nén.
“Ưm… Phó Thâm…”
Tô Tịch bị hôn đến mức không thở nổi, hai tay bám chặt vào bắp tay cứng như thép của hắn để không bị ngã. Nhưng Phó Thâm không cho cô thời gian thích ứng. Hắn luồn tay xuống dưới đầu gối, nhấc bổng cô lên theo kiểu công chúa, sải bước dài thẳng về phía phòng ngủ chính.
Cánh cửa phòng ngủ bị đá mạnh ra. Hắn ném cô xuống chiếc giường King size rộng lớn màu xám tro. Tấm nệm đàn hồi lún xuống, chưa kịp để cô định thần, thân hình to lớn của người đàn ông đã phủ lên, che khuất ánh đèn ngủ vàng vọt.
Bàn tay hắn không chút kiên nhẫn xé toạc vạt váy ngủ mỏng manh. Tiếng vải lụa rách vang lên chói tai trong đêm tĩnh lặng. Da thịt cô lộ ra trước không khí lạnh lẽo của điều hòa, nổi lên một lớp da gà, nhưng ngay lập tức bị thân nhiệt nóng bỏng của hắn bao phủ.
“Ngoan nào, đừng cử động.”
Hắn ra lệnh, giọng nói khàn đục vì dục vọng đang bùng cháy. Hắn không dạo đầu, không vuốt ve âu yếm. Đêm nay, hắn chỉ muốn giải tỏa, muốn dùng thể xác của cô để lấp đầy khoảng trống hoác trong lòng mình.
Phó Thâm tách hai chân cô ra, tiến vào một cách mạnh mẽ và dứt khoát đến tàn nhẫn.
“A…”
Tô Tịch cong người lên, ngón tay bấu chặt vào ga giường trắng muốt, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mi vì sự xâm nhập đột ngột. Đau đớn lan tràn, nhưng cô cắn chặt môi, không dám kêu than nửa lời. Hợp đồng của họ ghi rõ: cô phải phục vụ hắn, làm hắn hài lòng bất cứ khi nào hắn muốn.
Trong cơn hoan ái, Phó Thâm như một con thú bị thương, vừa cuồng nhiệt vừa lạnh lùng. Hắn va chạm mạnh mẽ, mỗi cú thúc đều đi sâu vào nơi tận cùng, ép cô phải run rẩy đón nhận. Hơi thở hổn hển của hắn phả bên tai cô, nhưng tuyệt nhiên không có một lời yêu thương.
Hắn chống tay hai bên đầu cô, mồ hôi từ trán hắn nhỏ xuống ngực cô nóng hổi. Hắn nhìn chăm chăm vào gương mặt cô, vào đôi mắt đang đẫm lệ kia, ánh mắt hắn vừa si mê lại vừa thống khổ.
“Tại sao… tại sao lại đi?”
Hắn gầm nhẹ, câu hỏi không đầu không cuối vang lên giữa tiếng va chạm của da thịt.
Tim Tô Tịch thắt lại. Cô biết, câu hỏi đó không dành cho cô. Hắn đang hỏi người con gái trong tim hắn. Ngay lúc này, khi đang ở trong cơ thể cô, linh hồn hắn lại đang quỳ gối trước một người khác.
Sự tủi thân và nhục nhã dâng trào, nhưng Tô Tịch vẫn vươn tay, run rẩy ôm lấy tấm lưng rộng của hắn, dịu dàng vuốt ve như vỗ về một đứa trẻ:
“Em ở đây… Phó Thâm, em ở đây.”
Câu nói của cô dường như chọc giận hắn, hoặc khiến hắn tỉnh mộng. Phó Thâm bỗng nhiên cúi xuống cắn mạnh vào xương quai xanh của cô, để lại một dấu răng đỏ thẫm rớm máu. Hắn tăng tốc độ, va chạm điên cuồng như trừng phạt, đẩy cả hai lên đỉnh điểm của khoái cảm thể xác nhưng lại là vực thẳm của cảm xúc.
Khi mọi thứ kết thúc, căn phòng chìm vào sự im lặng quỷ dị, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề. Phó Thâm gục đầu vào hõm cổ cô giây lát rồi nhanh chóng rút ra, dứt khoát và lạnh lùng như chưa từng có cuộc giao hoan mặn nồng.
Hắn đứng dậy, không nhìn cô lấy một lần, đi thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào vang lên, như muốn gột rửa hết mọi dấu vết vừa rồi.
Tô Tịch nằm co ro trên giường, kéo tấm chăn che đi cơ thể đầy những vết đỏ ửng. Cô cảm thấy mình dơ bẩn, cảm thấy mình rẻ mạt. Hắn dày vò thân xác cô, nhưng lại dùng sự lạnh nhạt để giết chết tâm hồn cô.
Mười lăm phút sau, Phó Thâm bước ra. Hắn đã tắm rửa sạch sẽ, quấn khăn tắm ngang hông, vẻ mặt đã khôi phục sự lãnh đạm, cao ngạo vốn có.
Hắn đi đến bên giường, nhìn Tô Tịch đang nhắm nghiền mắt, giọng nói không chút hơi ấm:
“Ngủ sớm đi. Sáng mai tôi phải đi công tác sớm, mấy ngày tới sẽ không về.”
“Vâng, em biết rồi. Anh đi cẩn thận.” – Tô Tịch đáp lời, mắt vẫn không mở, giọng nói hơi khàn đi.
Phó Thâm đứng đó thêm vài giây, dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Hắn xoay người đi sang phòng thay đồ, rồi tiếng đóng cửa vang lên. Hắn sang ngủ phòng khác, hoặc có lẽ là rời đi ngay trong đêm.
Đợi khi tiếng bước chân hắn hoàn toàn biến mất, Tô Tịch mới mở mắt. Nước mắt kìm nén nãy giờ thi nhau chảy xuống ướt đẫm gối. Cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường để xem giờ.
Màn hình sáng lên, một dòng thông báo tin tức giải trí hiện ra ngay trang nhất, đập vào mắt cô như một cái tát giáng trời:
“HOT: Thiên kim tiểu thư Bạch Vi bí mật về nước sau 3 năm. Nghi vấn nối lại tình xưa với người thừa kế tập đoàn Phó thị?”
Bên dưới là bức ảnh chụp trộm tại sảnh chờ VIP sân bay, chất lượng không cao nhưng đủ để nhận diện. Một người đàn ông có bóng lưng cao lớn quen thuộc đang đứng đó, trên tay cầm một bó hoa hồng trắng muốt – loài hoa mà Bạch Vi yêu thích nhất.
Dù bức ảnh hơi nhòe, nhưng điểm sáng lóe lên trên tay người đàn ông đó thì Tô Tịch nhận ra ngay lập tức. Chiếc nhẫn bạc trơn ở ngón út.
Hóa ra, sự “khác lạ” đêm nay của hắn, cơn say của hắn, và cả chuyến “công tác” đột xuất vào rạng sáng này… tất cả đều vì một người. Mặt trời của hắn đã trở về, còn cô – kẻ thế thân trong bóng tối – đã đến lúc phải dập tắt hy vọng hão huyền của mình rồi.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com