Chương 2
Cả ngày hôm sau, Tô Tịch cảm thấy trong người vô cùng khó chịu. Dạ dày cô cứ nôn nao, từng cơn buồn nôn ập đến bất chợt khiến cô không ăn uống được gì. Cô nghĩ có lẽ do tối qua bị lạnh, cộng thêm việc tâm trạng u uất nên cơ thể mới phản ứng như vậy.
Cô xin nghỉ làm, nằm li bì ở nhà. Căn biệt thự rộng lớn vắng tanh, Phó Thâm không gọi về một cuộc nào, tin nhắn cô gửi đi hỏi thăm hắn có đến nơi an toàn không cũng chìm vào im lặng.
Đến mười giờ tối, điện thoại của Tô Tịch bất ngờ đổ chuông. Màn hình hiện lên hai chữ: “Phó Thâm”.
Tim cô đập mạnh, vội vàng bắt máy:
“A lô, Phó Thâm…”
“Xin lỗi, cô là người nhà của chủ nhân số máy này sao?”
Đầu dây bên kia không phải giọng trầm thấp quen thuộc của hắn, mà là giọng nam lạ lẫm, ồn ào tiếng nhạc xập xình.
“Vâng, tôi là… vợ anh ấy. Có chuyện gì vậy?” – Tô Tịch ngập ngừng nhận danh phận mà chính cô cũng cảm thấy không chắc chắn.
“Phó tổng uống say quá, đang làm loạn ở đây. Cô mau đến đón ngài ấy đi. Chúng tôi không cản được.”
“Anh ấy đang ở đâu?”
“Căn hộ cao cấp River Garden, phòng 1802.”
Tô Tịch sững sờ. River Garden? Đó không phải là nơi để tiếp khách hay bàn công việc. Đó là khu căn hộ tư nhân nổi tiếng về sự riêng tư. Tại sao hắn lại say rượu ở đó?
Dù nghi hoặc, nhưng nỗi lo lắng lấn át tất cả. Tô Tịch vội vàng khoác áo, bắt taxi lao đi trong đêm.
Cánh cửa phòng 1802 khép hờ, không khóa.
Tô Tịch đứng trước cửa, bàn tay đặt lên tay nắm cửa lạnh lẽo khẽ run lên. Giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo cô rằng phía sau cánh cửa này là một vực thẳm.
Cô đẩy cửa bước vào.
Không gian bên trong thoang thoảng mùi tinh dầu hoa hồng ngọt ngấy – mùi hương đặc trưng của Bạch Vi. Dưới sàn nhà lát gỗ, quần áo vương vãi tứ tung. Cô nhận ra chiếc áo vest đen của Phó Thâm, chiếc sơ mi trắng bị đứt cúc, và cả chiếc cà vạt mà sáng nay chính tay cô đã là phẳng phiu cho hắn. Nằm lẫn lộn với chúng là chiếc váy lụa đỏ rực rỡ và đồ lót phụ nữ.
Trái tim Tô Tịch như bị ai bóp nghẹt. Cô bước đi như người mất hồn về phía phòng ngủ, nơi có ánh đèn vàng mờ ảo hắt ra.
Càng đến gần, những âm thanh ám muội càng rõ ràng, đâm thẳng vào màng nhĩ cô. Tiếng thở dốc nặng nề, tiếng da thịt va chạm, và cả tiếng rên rỉ đầy kiều mị của phụ nữ.
“Thâm… ưm… nhẹ một chút…”
Tô Tịch đứng chết trân ngay ngưỡng cửa. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người cô như đông cứng lại.
Trên chiếc giường lớn lộn xộn, hai thân thể đang quấn lấy nhau. Phó Thâm, người đàn ông đêm qua còn lạnh lùng thô bạo với cô, giờ đây đang vùi đầu vào hõm cổ người phụ nữ khác, hôn hít đầy mê luyến.
Bạch Vi nằm dưới thân hắn, đôi chân thon dài quấn chặt lấy eo hắn. Cô ta không hề say, ánh mắt hoàn toàn tỉnh táo. Khi nhìn thấy bóng dáng Tô Tịch đứng ở cửa, khóe môi Bạch Vi cong lên một nụ cười đắc thắng, đầy vẻ khiêu khích.
Thay vì đẩy Phó Thâm ra, Bạch Vi lại vòng tay ôm chặt cổ hắn, cố tình rên lên một tiếng thật lớn, giọng nói ngọt xớt đầy vẻ nũng nịu:
“Thâm, anh yêu em không? Nói cho em biết đi…”
Phó Thâm dường như đang chìm trong cơn say hoặc cơn mê loạn nào đó, hắn không nhìn thấy Tô Tịch. Hắn chỉ nghe thấy giọng nói của người trong mộng, liền khàn giọng đáp lại, ngữ điệu dịu dàng đến mức khiến tâm can Tô Tịch vỡ nát:
“Yêu… Vi Vi, anh nhớ em… Đừng đi nữa…”
Lời nói của hắn như nhát dao cuối cùng kết liễu chút hy vọng mong manh còn sót lại của Tô Tịch.
Đêm qua, hắn làm tình với cô nhưng gọi tên người khác. Đêm nay, hắn ôm người đó trong tay, âu yếm, nâng niu như báu vật. Hắn chôn vùi vào cơ thể Bạch Vi, từng cú thúc đều mang theo sự khao khát và trân trọng mà cô chưa bao giờ có được.
Bạch Vi vừa tận hưởng sự phục vụ của Phó Thâm, vừa nhìn thẳng vào mắt Tô Tịch, khẩu hình miệng mấp máy không ra tiếng nhưng Tô Tịch đọc được rõ ràng ba chữ: “Cô thua rồi.”
Bầu trời trước mắt Tô Tịch sụp đổ.
Cơn đau bụng dữ dội ập đến bất ngờ như muốn xé toạc cơ thể cô. Nó đau hơn bất kỳ nỗi đau thể xác nào cô từng chịu đựng. Tô Tịch ôm lấy bụng, lùi lại một bước, va vào chiếc bình hoa trang trí trên kệ.
Xoảng!
Tiếng vỡ chói tai vang lên.
Động tác trên giường khựng lại. Phó Thâm dường như bừng tỉnh một chút, hắn quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu vì men rượu và dục vọng nhìn về phía cửa.
Khi ánh mắt hắn chạm vào khuôn mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu của Tô Tịch, đồng tử hắn co rút lại.
“Tô… Tịch?”
Giọng hắn khàn đặc, có chút ngỡ ngàng, nhưng tuyệt nhiên không có sự hốt hoảng hay hối lỗi ngay lập tức. Cánh tay hắn vẫn đang chống bên người Bạch Vi, tư thế mập mờ không thể chối cãi.
Bạch Vi giả vờ hoảng sợ, vùi mặt vào ngực Phó Thâm, nức nở:
“Thâm, cô ấy… sao cô ấy lại ở đây? Em sợ…”
Tô Tịch không thể nghe thêm được nữa. Cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng. Cô xoay người bỏ chạy.
“Đứng lại!”
Tiếng quát của Phó Thâm vang lên phía sau, nhưng Tô Tịch không dừng lại. Cô lao ra khỏi căn hộ như một kẻ điên, chạy trốn khỏi sự thật trần trụi và tàn nhẫn đó.
Cô chạy xuống cầu thang bộ thoát hiểm. Bóng tối và nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn.
Đau.
Bụng cô đau quặn thắt từng cơn. Một dòng dịch lỏng ấm nóng trào ra từ bên dưới, thấm ướt cả chiếc váy màu be cô đang mặc.
Đến bậc thang cuối cùng, chân cô bước hụt. Cả cơ thể lăn xuống, va đập mạnh vào nền gạch lạnh lẽo.
Tô Tịch nằm sóng soài trên sàn nhà. Cơn đau tê liệt lan ra khắp tứ chi. Cô cố gắng ngóc đầu dậy, nhìn xuống chân mình.
Máu.
Máu đỏ tươi loang lổ trên nền gạch trắng, chảy dài dọc theo bắp chân cô. Một màu đỏ chói mắt, tang thương.
Trong khoảnh khắc ý thức dần mơ hồ, Tô Tịch mới bàng hoàng nhận ra điều gì đó. Kinh nguyệt của cô đã trễ hai tháng nay. Sự mệt mỏi, buồn nôn cả ngày hôm nay…
Đứa bé.
Con của cô.
Giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má, hòa lẫn với bụi bẩn trên sàn. Cô mất con rồi. Mất ngay tại nơi mà cha của nó đang ân ái mặn nồng với người phụ nữ khác.
Cánh cửa thoát hiểm phía trên rầm rập tiếng bước chân đuổi theo, nhưng Tô Tịch đã không còn nghe thấy gì nữa. Bóng tối vĩnh hằng nuốt chửng lấy cô, mang theo sự tuyệt vọng cùng cực.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com