Chương 7
Năm tháng sau.
Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt với những người đang hạnh phúc, nhưng lại dài đằng đẵng như bản án tù chung thân đối với kẻ đang chuộc tội.
Phó Thâm gầy đi rộc rạc. Hắn vẫn là tổng tài hô mưa gọi gió trên thương trường, quyết đoán sát phạt, nhưng đôi mắt hâu hãm sâu và làn da xanh xao đã tố cáo sự suy kiệt từ bên trong. Hắn mắc chứng biếng ăn và mất ngủ kinh niên. Mỗi đêm, hắn chỉ có thể chợp mắt khi ôm chiếc gối cũ của Tô Tịch – thứ duy nhất còn lưu lại chút hơi người của cô trong căn biệt thự lạnh lẽo.
Sáng nay, trên bàn làm việc của hắn xuất hiện một tấm thiệp mời màu đỏ thẫm.
Chữ mạ vàng in nổi đập vào mắt: Lễ Thành Hôn: Cố Ngôn & Tô Tịch.
Phó Thâm nhìn chằm chằm vào tấm thiệp suốt hai tiếng đồng hồ. Ngón tay hắn miết lên cái tên “Tô Tịch” đến mức tờ giấy nhăn nhúm. Hắn không xé nó, cũng không vứt đi. Hắn cất nó vào túi áo ngực, sát trái tim đang rỉ máu, rồi đứng dậy, lái xe lao vào màn đêm.
Khu biệt thự ven biển – tổ ấm mới của Cố Ngôn và Tô Tịch.
Phó Thâm đỗ xe ở một góc khuất dưới tàng cây, tắt máy, tắt đèn. Hắn như một bóng ma lẩn khuất trong bóng tối, tham lam nhìn trộm hạnh phúc của người khác qua khung cửa sổ sát đất sáng đèn.
Bên trong phòng khách, lò sưởi đang cháy bập bùng, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo bên ngoài.
Tô Tịch vừa gội đầu xong, mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu kem kín đáo nhưng mềm mại. Cô ngồi trên thảm lông trước lò sưởi, tay cầm một quyển sách, dáng vẻ thư thái và bình yên.
Cố Ngôn bước đến, trên tay cầm chiếc máy sấy tóc. Anh ngồi xuống ghế sô pha phía sau lưng cô, nhẹ nhàng nâng từng lọn tóc ướt của cô lên, bật máy sấy ở chế độ gió ấm nhỏ nhất.
Ngón tay thon dài của người đàn ông luồn vào mái tóc đen nhánh, massage nhẹ nhàng da đầu cô. Động tác của anh tỉ mỉ, kiên nhẫn như đang chăm sóc một báu vật dễ vỡ. Chốc chốc, anh lại cúi xuống hỏi cô có nóng không, ánh mắt ngập tràn sự cưng chiều.
Phó Thâm siết chặt vô lăng đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Hắn nhớ lại trước đây, Tô Tịch cũng từng nhờ hắn sấy tóc. Lúc đó hắn làm gì? Hắn cau mày nói: “Phiền phức, tự làm đi” hoặc làm qua loa cho xong chuyện rồi vội vã kéo cô lên giường để thỏa mãn dục vọng.
Bên trong, tóc đã khô. Cố Ngôn tắt máy sấy, cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu Tô Tịch. Cô ngước lên, mỉm cười với anh – nụ cười ngọt ngào, nũng nịu hoàn toàn tự nhiên. Cô vòng tay ôm lấy cổ Cố Ngôn, kéo anh xuống trao một nụ hôn sâu.
Cảnh tượng ấy… quá đỗi dịu dàng, quá đỗi hòa hợp. Đó là sự hòa hợp của những người yêu nhau bằng cả tâm hồn, sự nâng niu mà Phó Thâm chưa bao giờ cho cô được.
Phó Thâm cảm thấy như có ai đó đổ axit vào mắt mình. Hắn muốn nhắm mắt lại, nhưng không thể. Hắn tham lam nhìn cô, nhìn nụ cười mà hắn đã vĩnh viễn đánh mất.
Đúng lúc đó, điện thoại của Cố Ngôn reo lên. Anh hôn nhẹ lên trán Tô Tịch, ra hiệu mình cần ra ngoài nghe máy để tránh làm ồn, tiện tay xách theo túi rác đi ra phía cổng lớn cách đó một đoạn khá xa, khuất sau hàng rào hoa giấy.
Tô Tịch gật đầu, cô đứng dậy, khoác thêm chiếc áo mỏng rồi bước ra hiên nhà để hít thở chút không khí biển, đồng thời đứng đó đợi chồng quay lại.
Nhân lúc Cố Ngôn đã đi khuất, Phó Thâm mở cửa xe, lảo đảo bước tới. Hắn không biết mình định làm gì, có lẽ chỉ muốn đến gần cô hơn một chút, dù chỉ là vài mét.
Khi nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo trên sỏi, Tô Tịch tưởng Cố Ngôn đã quay lại nên mỉm cười quay đầu:
“Anh nói chuyện xong nhanh v…”
Nụ cười trên môi cô vụt tắt khi nhận ra người đứng trước mặt không phải là Cố Ngôn.
Bóng đen lù lù xuất hiện từ bóng tối, mang theo sự tiều tụy và mùi rượu nồng nặc bị gió biển thổi bạt đi. Tô Tịch giật mình lùi lại một bước, tay bám vào cột nhà theo bản năng tự vệ.
Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt hốc hác của Phó Thâm, vẻ hoảng sợ trong mắt cô biến mất, thay vào đó là sự lạnh nhạt và chán ghét đến tận cùng.
“Anh đến đây làm gì? Muốn phá đám cưới sao?” – Cô hỏi, giọng bình thản nhưng sắc lạnh như dao.
Phó Thâm bước tới, đôi mắt đỏ ngầu ầng ậc nước nhìn cô chằm chằm:
“Tô Tịch… anh nhận được thiệp mời rồi.”
“Thì sao?”
“Đừng cưới hắn…” – Phó Thâm khàn giọng, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống ngay trước mặt cô.
Đường đường là tổng giám đốc Phó thị cao ngạo, giờ đây quỳ gối trên nền đất sỏi đá, hèn mọn như một con chó hoang cầu xin chủ nhân ban phát chút tình thương.
“Anh sai rồi, anh thực sự sai rồi. Anh sẽ bù đắp cho em. Anh sẽ chuyển hết cổ phần Phó thị sang tên em. Anh sẽ làm nô lệ cho em cả đời. Chỉ cần em đừng cưới hắn… Đừng cười với hắn như thế… Anh đau lắm, Tịch ơi, anh đau sắp chết rồi…”
Hắn đưa tay định nắm lấy gấu quần cô, nhưng Tô Tịch lùi lại, tránh né như tránh tà.
Cô nhìn xuống hắn, ánh mắt không có chút thương hại, chỉ có sự mỉa mai sâu cay.
“Đau? Anh nói anh đau?”
Tô Tịch cười nhẹ, tiếng cười tan vào gió biển, mang theo sự buốt giá:
“Phó Thâm, cái đau của anh có bằng cái đau khi tôi nằm trên vũng máu lạnh lẽo ở cầu thang thoát hiểm không? Cái đau của anh có bằng nỗi tuyệt vọng khi tôi nhìn thấy anh ân ái với Bạch Vi trong khi con chúng ta đang chết dần không?”
Phó Thâm cứng họng, cả người run lên bần bật, nước mắt chảy dài trên gò má hốc hác.
“Anh nói anh sẽ bù đắp?” – Tô Tịch cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn – “Được thôi. Anh có thể làm cho con tôi sống lại không? Anh có thể quay ngược thời gian, xóa sạch những vết nhơ anh đã bôi lên thanh xuân của tôi không?”
“Anh…”
“Không làm được đúng không? Vậy thì anh lấy tư cách gì bảo tôi đừng cưới người đàn ông đã chữa lành tất cả những vết thương đó?”
Tô Tịch đứng thẳng người dậy, giọng nói trở nên đanh thép, từng chữ như đóng đinh vào tim Phó Thâm:
“Cố Ngôn biết tôi từng sảy thai, anh ấy nói không sao cả. Anh ấy biết tôi hay gặp ác mộng về anh, anh ấy thức trắng đêm để vỗ về tôi ngủ. Anh ấy trân trọng từng sợi tóc, từng ngón tay của tôi.”
Cô chỉ tay vào ngực trái Phó Thâm:
“Còn anh, anh chỉ biết yêu bản thân mình. Ngay cả bây giờ, anh quỳ ở đây không phải vì yêu tôi, mà vì anh không chịu nổi cảm giác bị bỏ rơi, không chịu nổi cảm giác món đồ chơi cũ của mình lại trở thành báu vật của người khác.”
“Không! Anh yêu em! Anh thật sự yêu em!” – Phó Thâm gào lên tuyệt vọng.
“Muộn rồi.”
Tô Tịch quay lưng lại, lạnh lùng buông lời phán quyết cuối cùng:
“Phó Thâm, hình phạt lớn nhất dành cho anh không phải là cái chết. Mà là anh phải sống. Sống thật lâu để chứng kiến tôi hạnh phúc. Mỗi nụ cười của tôi dành cho Cố Ngôn sẽ là một nhát dao đâm vào tim anh. Đó là bản án chung thân tôi dành cho anh.”
Cạch.
Tiếng cổng sắt mở ra. Cố Ngôn đã quay lại. Thấy cảnh tượng Phó Thâm đang quỳ gối còn Tô Tịch đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, anh lập tức vứt túi rác xuống, chạy nhanh tới ôm lấy vai Tô Tịch, che chắn cho cô.
“Có chuyện gì vậy? Hắn làm phiền em sao?” – Cố Ngôn trừng mắt nhìn Phó Thâm đầy cảnh cáo.
Tô Tịch ngẩng đầu nhìn chồng mình, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng:
“Không có gì. Một người qua đường bị lạc lối thôi.” – Cô lắc đầu, rúc vào lòng Cố Ngôn tìm hơi ấm – “Mình vào nhà đi anh, ngoài này gió lạnh lắm.”
“Ừ, vào thôi. Anh vừa pha sữa ấm cho em rồi.”
Cố Ngôn dìu cô vào nhà, không thèm liếc nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất lấy một cái.
Cánh cửa gỗ đóng sầm lại ngay trước mặt Phó Thâm.
Một lần nữa, hắn bị nhốt ở bên ngoài thế giới của cô.
Qua khe cửa sổ, hắn thấy Cố Ngôn đặt ly sữa lên bàn, rồi cúi xuống hôn lên trán cô để trấn an. Tô Tịch mỉm cười hạnh phúc, ánh sáng từ lò sưởi hắt lên gương mặt cô rạng rỡ như thiên thần.
Phó Thâm ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm lấy đầu, móng tay cào cấu vào da đầu rướm máu.
Hắn không khóc được nữa. Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng vô tận và nỗi hối hận đang cấu xé tâm can.
Gió biển thốc vào người hắn lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng cõi lòng hắn lúc này. Hắn biết, cô nói đúng. Hắn đã bị kết án chung thân. Hắn sẽ phải sống hết phần đời còn lại trong sự cô độc và dày vò, ôm lấy ký ức về tội lỗi của chính mình, nhìn người con gái hắn yêu thương nhất hạnh phúc bên người đàn ông khác.
Đêm đó, trước cổng biệt thự ven biển, có một kẻ điên ngồi lặng lẽ như tượng đá cho đến khi bình minh lên.
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com