Chương 3
Bữa tiệc thương mại thường niên của Hiệp hội Doanh nhân Giang Thành được tổ chức tại Tinh Vân Các – một câu lạc bộ tư nhân nằm biệt lập trên đỉnh núi, nơi mà thẻ hội viên có tiền cũng chưa chắc mua được. Khác với sự ồn ào, hào nhoáng của giới giải trí, không khí ở đây trầm lắng, trang trọng và sặc mùi tiền quyền.
Lạc Yên đứng trước gương lớn trong phòng thay đồ riêng. Cô đã trút bỏ lớp trang điểm đậm đà quyến rũ thường thấy trên sân khấu. Thay vào đó là một lớp nền trong veo, tôn lên đường nét thanh tú nhưng sắc sảo bẩm sinh. Cô mặc một chiếc đầm dạ hội màu xanh đen (midnight blue) bằng nhung, thiết kế cổ vuông cổ điển khoe trọn phần xương quai xanh tinh tế và chiếc cổ thiên nga kiêu hãnh. Trên cổ cô không đeo trang sức cầu kỳ, chỉ có một sợi dây chuyền kim cương hồng – vật gia truyền của Lạc gia, thứ mà giới sưu tầm trang sức có nằm mơ cũng muốn được chiêm ngưỡng một lần.
Hôm nay, cô không phải là ca sĩ Lạc Yên. Cô là Lạc Tinh Yên – đại tiểu thư độc nhất của Lạc gia.
“Sẵn sàng chưa, Lạc tổng?” – Trợ lý riêng của bố cô, chú Vương, cung kính hỏi.
Lạc Yên hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên kiên định, lạnh lùng: “Đi thôi. Đã đến lúc dọn dẹp mấy con sâu làm rầu nồi canh rồi.”
Sảnh tiệc lộng lẫy ánh đèn pha lê. Những ly rượu vang đỏ sóng sánh trên tay những người đàn ông quyền lực và những phu nhân đài các. Câu chuyện của họ xoay quanh cổ phiếu, bất động sản và những thương vụ sáp nhập nghìn tỷ.
Sự xuất hiện của Lạc Yên ngay lập tức thu hút sự chú ý, nhưng không phải sự ngưỡng mộ như mọi khi, mà là những ánh mắt nghi hoặc, khinh thường và tò mò.
“Đó chẳng phải là cô ca sĩ đang dính scandal sáng nay sao? Sao cô ta vào được đây?” “Chắc là đi theo đại gia nào đó rồi. Gan to thật, dám vác mặt đến tiệc của giới thượng lưu.”
Lý Giai Tuệ – thiên kim tiểu thư của tập đoàn Lý thị, kẻ luôn ganh ghét với nhan sắc của Lạc Yên và thầm thương trộm nhớ Phó Trầm bao năm nay – cầm ly rượu bước tới chặn đường. Ả ta nhìn Lạc Yên từ đầu đến chân, nở nụ cười giả lả đầy mỉa mai:
“Ôi chao, đây không phải là đại minh tinh Lạc Yên sao? Cô đi nhầm chỗ rồi à? Ở đây không có sân khấu để cô uốn éo, cũng không có fan hâm mộ xin chữ ký đâu.”
Đám tiểu thư vây quanh Lý Giai Tuệ bật cười khúc khích, chờ đợi xem Lạc Yên xấu hổ cúi đầu.
Nhưng Lạc Yên không hề nao núng. Cô đứng thẳng lưng, khí chất vương giả tỏa ra bức người khiến Lý Giai Tuệ bất giác lùi lại một bước. Lạc Yên nâng ly rượu trên tay, khẽ lắc nhẹ, ánh mắt nhìn Lý Giai Tuệ như nhìn một con kiến:
“Lý tiểu thư, trí nhớ cô kém vậy sao? Tinh Vân Các quy định rất rõ, khách mời không được phép gây ồn ào. Nếu cô muốn tìm người cãi nhau, tôi có thể gọi bảo vệ tiễn cô ra chợ cá, ở đó hợp với cô hơn.”
“Cô… Cô dám!” – Lý Giai Tuệ đỏ mặt tía tai vì giận – “Cô chỉ là một con hát, dựa vào cái gì mà lên mặt ở đây? Ai đưa cô vào? Nói mau, kim chủ của cô là ai?”
“Kim chủ?”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên từ phía sau, cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Đám đông lập tức dạt ra, im phăng phắc.
Phó Trầm bước tới.
Hôm nay anh mặc bộ suit màu xám tro, phong thái đĩnh đạc, cao ngạo. Ánh mắt anh lướt qua Lý Giai Tuệ khiến cô ta rùng mình như bị dội nước đá, rồi dừng lại trên người Lạc Yên. Trong đáy mắt sâu thẳm ấy, người ngoài nhìn vào chỉ thấy sự xa cách, nhưng Lạc Yên lại đọc được sự trêu chọc và cưng chiều nồng đậm.
“Phó… Phó tổng.” – Lý Giai Tuệ lắp bắp, vội vàng thay đổi thái độ thành yểu điệu thục nữ – “Anh xem, cô ca sĩ này không biết quy tắc, trà trộn vào đây làm loạn…”
Phó Trầm không thèm liếc nhìn ả lấy một cái. Anh đi thẳng đến trước mặt Lạc Yên, dừng lại ở khoảng cách xã giao chuẩn mực.
“Lạc tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Lạc Yên mỉm cười, một nụ cười công thức nhưng đôi mắt lại cong lên hình bán nguyệt: “Chào Phó tổng. Nghe danh đã lâu, hôm nay mới có dịp gặp mặt chính thức tại sự kiện này.”
Cả khán phòng ngơ ngác. Hai người này… chào hỏi nhau như đối tác kinh doanh?
Phó Trầm đưa tay ra. Lạc Yên cũng đưa tay ra bắt.
Khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, một dòng điện quen thuộc chạy dọc sống lưng cả hai. Bàn tay Phó Trầm to lớn, ấm áp bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Trước mặt bao nhiêu người, anh giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ngón tay cái lại lén lút vuốt nhẹ, cọ xát vào lòng bàn tay cô đầy ám muội. Một cái gãi nhẹ, mang theo tín hiệu bí mật giữa hai vợ chồng: “Em hôm nay đẹp đến mức anh muốn phạm tội.”
Lạc Yên kìm nén cảm giác tê dại lan truyền từ lòng bàn tay, cô khẽ dùng móng tay bấm nhẹ vào tay anh để cảnh cáo, rồi rút tay về một cách tự nhiên.
Lúc này, chủ tịch Hiệp hội Doanh nhân, một ông lão râu tóc bạc phơ, hớt hải chạy tới. Ông ta không nhìn Phó Trầm, mà cúi đầu chào Lạc Yên vô cùng kính trọng:
“Lạc tiểu thư… à không, Lạc Phó chủ tịch! Ngài đến sao không báo trước để tôi ra đón? Lạc lão gia vẫn khỏe chứ ạ?”
Câu nói này như một quả bom nổ tung giữa sảnh tiệc.
Lạc Phó chủ tịch? Lạc lão gia?
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lạc Yên, lúc này đã thay đổi hoàn toàn. Sự khinh thường biến mất, thay vào đó là sự kinh hoàng và e sợ. Ở Giang Thành, họ “Lạc” có thể làm rung chuyển cả giới truyền thông, chỉ có một nhà duy nhất.
Lạc Yên mỉm cười nhã nhặn với ông chủ tịch: “Bố cháu vẫn khỏe, cảm ơn bác quan tâm. Hôm nay cháu thay mặt tập đoàn Lạc thị đến đây, hy vọng không làm phiền mọi người.”
Cô quay sang nhìn Lý Giai Tuệ, lúc này mặt đã cắt không còn giọt máu, đang run rẩy đứng không vững.
“Lý tiểu thư, cô vừa hỏi kim chủ của tôi là ai đúng không?” – Lạc Yên bước tới gần, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền – “Đáng tiếc, tôi không có kim chủ. Nhưng tôi là người ký quyết định cắt hợp đồng quảng cáo của tập đoàn Lý thị trên tất cả các kênh truyền thông của Lạc gia vào sáng mai. Cô thấy sao?”
Lý Giai Tuệ sụp đổ, suýt ngã quỵ xuống sàn nếu không có người đỡ. Đắc tội với đại tiểu thư Lạc gia, nhà họ Lý coi như xong đời.
Lạc Yên không thèm để ý đến ả nữa. Cô cầm ly rượu, quay sang Phó Trầm, ánh mắt lấp lánh ý cười thách thức: “Phó tổng, nghe nói Phó thị đang có dự án khu nghỉ dưỡng mới. Lạc thị chúng tôi rất hứng thú, không biết Phó tổng có nể mặt hợp tác không?”
Phó Trầm nhìn con mèo nhỏ đang xù lông dương oai diễu võ trước mặt mình, trong lòng ngứa ngáy không chịu nổi. Cô vợ của anh, lúc dịu dàng thì như nước, lúc sắc sảo thì như nữ hoàng, dáng vẻ nào cũng khiến anh mê muội.
Anh nâng ly rượu của mình chạm nhẹ vào ly của cô, tiếng thủy tinh va vào nhau trong trẻo.
“Được Lạc tiểu thư để mắt tới, là vinh hạnh của Phó mỗ.” – Anh hạ giọng, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy, thì thầm – “Nhưng phí hợp tác… tôi muốn tính bằng cách khác.”
Lạc Yên nhướng mày: “Cách nào?”
Phó Trầm nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đôi môi cô, ý tứ sâu xa: “Tối nay về nhà, chúng ta từ từ thương lượng… ở trên giường.”
Lạc Yên đỏ mặt, trừng mắt nhìn anh, nhưng trong lòng lại ngọt ngào như rót mật.
Giữa chốn xa hoa đầy rẫy những toan tính và mặt nạ giả tạo này, hai người họ đứng bên nhau, đường đường chính chính nâng ly dưới danh nghĩa đối tác, nhưng trái tim lại hòa cùng một nhịp đập của những kẻ yêu nhau say đắm.
Một màn kịch hoàn hảo. Lạc Yên đã cho cả thế giới thấy cô là ai, nhưng cô vẫn giữ lại bí mật lớn nhất cho riêng mình: Người đàn ông quyền lực nhất căn phòng này, kẻ đang được bao nhiêu cô gái khao khát, tối nay sẽ chỉ thuộc về một mình cô, quỳ dưới chân cô và gọi tên cô trong cơn mê hoạn.
Nhưng họ không biết rằng, ở một góc khuất trên tầng 2, một ống kính máy ảnh sắc bén đã vô tình ghi lại khoảnh khắc ngón tay cái của Phó Trầm lén lút vuốt ve lòng bàn tay Lạc Yên. Một manh mối nhỏ nhoi, nhưng đủ để châm ngòi cho một cơn bão lớn hơn sắp ập tới.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com