Chương 4
Sáng hôm sau, Lạc Yên bị đánh thức không phải bởi tiếng chuông báo thức mà bởi tiếng điện thoại rung liên hồi trên tủ đầu giường. Cô lười biếng vùi mặt vào gối, thò một cánh tay trắng ngần ra quờ quạng tìm điện thoại, miệng lầm bầm:
“Ai mà vô duyên thế không biết…”
Một bàn tay rắn rỏi từ phía sau vươn tới, cầm lấy chiếc điện thoại trước cô, rồi thuận đà kéo cả người cô vào lồng ngực ấm áp. Phó Trầm giọng vẫn còn ngái ngủ, trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu cô:
“Đừng nghe, là mẹ anh.”
Lạc Yên giật mình tỉnh hẳn. Mẹ chồng gọi sáng sớm? Cô vội vàng chồm dậy, giật lấy điện thoại từ tay Phó Trầm, trừng mắt nhìn anh rồi hắng giọng, cố gắng điều chỉnh giọng nói ngọt ngào nhất có thể:
“Alo, mẹ ạ? Con nghe đây.”
Đầu dây bên kia, giọng phu nhân Phó hào hứng như vừa trúng số độc đắc:
“Yên Yên à! Con dậy chưa? Mau lên mạng xem đi! Con và thằng nhóc thối tha nhà mẹ đang lên Hot Search đấy! Mẹ đã bảo mà, hai đứa đứng cạnh nhau đúng là tiên đồng ngọc nữ, khí chất phu thê bắn ra tứ phía!”
Lạc Yên ngơ ngác cúp máy rồi vội vàng mở Weibo. Đập vào mắt cô là từ khóa đỏ rực chễm chệ trên Top 1: #CáiBắtTayGianTình.
Hóa ra, bức ảnh chụp khoảnh khắc bắt tay xã giao tối qua tại Tinh Vân Các đã bị các “thánh soi” mổ xẻ từng pixel. Một blogger nổi tiếng đã zoom cận cảnh vào bàn tay hai người và khoanh đỏ vị trí ngón tay cái của Phó Trầm đang ấn nhẹ vào lòng bàn tay Lạc Yên, kèm theo dòng chú thích:
“Phân tích tâm lý học hành vi: Khi bắt tay xã giao, người đàn ông lịch thiệp sẽ chỉ nắm hờ các ngón tay. Nhưng nhìn kỹ Phó tổng xem, ngón cái của anh ấy đang vuốt ve lòng bàn tay Lạc tiểu thư. Đây là tín hiệu của sự chiếm hữu, sự tán tỉnh công khai đội lốt xã giao! Kết luận: Hai người này chắc chắn có gian tình!”
Dưới phần bình luận, cư dân mạng “đẩy thuyền” điên đảo:
“Trời ơi, ánh mắt Phó tổng nhìn Lạc Yên như muốn nuốt chửng cô ấy vậy. Đây mà là đối tác kinh doanh á? Tôi không tin!”
“Tổng tài bá đạo và Đại tiểu thư kiêu kỳ. Thiết lập nhân vật này quá đỉnh! Ship mạnh!”
“Lạc Yên vừa lộ thân phận hào môn, Phó tổng liền có hành động lạ. Phải chăng sắp có liên hôn thế kỷ?”
Lạc Yên đọc mà dở khóc dở cười. Cô quay sang ném cái gối vào người “thủ phạm” đang nằm ung dung tự tại bên cạnh:
“Anh xem anh làm chuyện tốt gì này! Giờ cả thế giới đồn chúng ta lén lút qua lại. Anh bảo em phải giải thích sao đây?”
Phó Trầm bắt lấy cái gối một cách dễ dàng, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị. Anh ngồi dậy, chăn trượt xuống để lộ cơ bụng sáu múi săn chắc và những vết cào mờ mờ do “chiến tích” tối qua để lại. Anh kéo Lạc Yên ngã nhào vào lòng mình, cúi xuống cắn nhẹ lên vành tai cô:
“Giải thích làm gì? Họ nói đúng mà. Chúng ta không những có gian tình, mà còn là gian tình hợp pháp.”
“Anh còn cười được!” – Lạc Yên bĩu môi, ngón tay chọc chọc vào lồng ngực cứng như đá của anh – “Em đã định giữ hình tượng độc thân quyến rũ để ra album mới.”
Phó Trầm nắm lấy ngón tay đang làm loạn của cô, đưa lên miệng hôn chụt một cái, ánh mắt thâm sâu:
“Yên Yên, anh đã nhịn đủ lâu rồi. Hay là nhân dịp này…”
“Không được!” – Lạc Yên bịt miệng anh lại – “Đã thỏa thuận rồi, đợi em lấy được giải Ảnh hậu Kim Tượng năm nay đã.”
Phó Trầm thở dài đầy oan ức, vùi đầu vào hõm cổ cô hít hà hương thơm quen thuộc:
“Được rồi, nghe em hết. Nhưng tối nay em phải đền bù cho anh.”
Chưa kịp “đền bù” gì thì biến cố mới lại ập đến.
Buổi trưa, bố của Lạc Yên – Chủ tịch Lạc gọi điện triệu tập cô về nhà gấp. Cùng lúc đó, Phó Trầm cũng nhận được lệnh từ Phó lão gia tử.
Tại phòng khách xa hoa của Lạc gia.
Lạc Yên vừa bước vào đã thấy không khí trang nghiêm lạ thường. Bố mẹ cô ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa, đối diện là… bố mẹ chồng cô – ông bà Phó. Và tất nhiên, Phó Trầm cũng đang ngồi đó, vẻ mặt “bất lực” nhưng ánh mắt lại lóe lên tia giảo hoạt khi nhìn thấy cô.
“Yên Yên, con về rồi.” – Mẹ Lạc vẫy tay gọi cô lại – “Ngồi xuống đây.”
Lạc Yên ngoan ngoãn ngồi xuống, lén lút trao đổi ánh mắt với Phó Trầm: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Phó Trầm nhún vai: “Em xem kịch đi.”
Ông Phó hắng giọng, nghiêm nghị nói:
“Chuyện là thế này. Bức ảnh trên mạng sáng nay, hai bên gia đình đều đã xem rồi. Dù hai đứa đã kết hôn bí mật hai năm nay, nhưng người ngoài không ai biết. Bây giờ dư luận đang đồn đoán lung tung, ảnh hưởng đến danh tiếng của cả hai tập đoàn.”
Bố Lạc tiếp lời, gật gù:
“Đúng vậy. Mấy lão bạn già của tôi sáng nay cứ gọi điện hỏi tôi có phải con gái tôi đang cặp kè với Phó Trầm không. Đường đường là thiên kim Lạc gia, sao có thể mang tiếng ‘cặp kè’ được?”
Lạc Yên toát mồ hôi hột: “Vậy ý của bố mẹ là…”
Mẹ Phó cười tươi như hoa, vỗ tay cái bộp:
“Là phải công khai! Nhưng không thể công khai ngay là đã cưới, như thế mất giá quá. Chúng ta sẽ tổ chức một buổi ‘xem mắt’ chính thức giữa hai gia tộc. Thông báo với truyền thông là hai nhà có ý định liên hôn. Sau đó cho hai đứa hẹn hò công khai, rồi mới tiến tới đám cưới thế kỷ. Thế nào? Kịch bản mẹ viết đấy, lãng mạn không?”
Lạc Yên và Phó Trầm đồng thanh: “…”
Xem mắt chồng mình? Hẹn hò với vợ mình?
“Mẹ, bọn con ngủ chung giường 2 năm rồi, giờ bắt bọn con diễn cảnh e ấp mới quen sao?” – Phó Trầm day day thái dương.
“Diễn! Phải diễn!” – Mẹ Lạc kiên quyết – “Yên Yên là người của công chúng, cần có quy trình. Phải để người ta thấy con theo đuổi con bé vất vả thế nào, chân thành thế nào, thì sau này mới không ai dám nói ra nói vào.”
Cuối cùng, dưới áp lực của “tứ đại trưởng lão”, hai người đành ngậm ngùi chấp nhận kịch bản cẩu huyết này.
Tối hôm đó, tại nhà hàng Pháp lãng mạn nhất Giang Thành.
Phó Trầm bao trọn cả tầng thượng. Nến, hoa hồng, rượu vang và tiếng đàn violin du dương tạo nên một khung cảnh cầu hôn tiêu chuẩn.
Lạc Yên mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trang điểm nhẹ nhàng theo style “tình đầu quốc dân”. Cô ngồi đối diện Phó Trầm, cố gắng nhịn cười khi thấy anh chồng mình đang phải gồng mình đóng vai “người theo đuổi si tình”.
Xung quanh nhà hàng, các phóng viên (được hai bên gia đình cố tình tuồn tin) đang nấp trong các bụi cây, lia máy ảnh tanh tách.
“Khụ…” – Phó Trầm cầm thực đơn, giả vờ nghiêm túc – “Lạc tiểu thư, nghe nói cô thích ăn món gan ngỗng?”
Lạc Yên che miệng cười khúc khích, nhập vai: “Vâng, cảm ơn Phó tổng đã quan tâm. Anh thật chu đáo.”
Dưới gầm bàn, chân của Phó Trầm đã sớm không an phận. Mũi giày da của anh chậm rãi trượt dọc theo bắp chân trần của Lạc Yên, cọ nhẹ vào mắt cá chân cô đầy khiêu khích.
Lạc Yên giật mình, trừng mắt nhìn anh.
Phó Trầm vẫn giữ nụ cười xã giao lịch thiệp trên môi, nâng ly rượu lên hướng về phía cô, nhưng ánh mắt lại rực lửa dục vọng:
“Lạc tiểu thư, đêm nay trăng thanh gió mát, sau bữa ăn, không biết cô có nhã hứng cùng tôi về… ‘nghiên cứu kịch bản’ tiếp không?”
Lạc Yên dùng chân đạp nhẹ vào chân anh đáp trả, giọng ngọt xớt:
“Phó tổng cứ đùa. Chúng ta mới ‘quen nhau’ mà, đi nhanh quá e là không tiện. Bố em dặn phải giữ kẽ.”
“Giữ kẽ?” – Phó Trầm nhướng mày, đặt ly rượu xuống, nhoài người qua bàn nắm lấy tay cô, cố tình để lộ chiếc nhẫn cưới anh đang đeo ở ngón út (giả làm nhẫn trang sức) lọt vào ống kính phóng viên – “Vậy để tôi chứng minh cho bố vợ thấy sự chân thành của mình.”
Nói rồi, anh bất ngờ đứng dậy, đi vòng qua bàn, quỳ một chân xuống trước mặt Lạc Yên ngay dưới ánh đèn flash chớp nháy liên hồi từ phía xa.
Lạc Yên hoảng hốt: “Anh làm gì đấy? Kịch bản đâu có đoạn này?”
Phó Trầm cầm lấy tay cô, hôn lên mu bàn tay một cách trân trọng, ánh mắt dịu dàng đến tan chảy:
“Kịch bản là của mẹ, còn đây là của anh. Yên Yên, dù là diễn hay thật, anh cũng muốn theo đuổi em lại từ đầu. Cho cả thế giới thấy, Phó Trầm này si mê Lạc Yên đến nhường nào.”
Tim Lạc Yên đập loạn nhịp. Dù đã nghe anh nói yêu thương bao lần, nhưng sự chân thành trong mắt anh lúc này vẫn khiến cô rung động như thuở ban đầu.
Đúng lúc không khí đang lãng mạn tột độ, một tiếng hét thất thanh vang lên từ bụi cây phía xa:
“Á!!! Kiến lửa cắn tôi rồi!”
Một tay phóng viên paparazzi vì mải mê tác nghiệp đã vô tình ngồi lên tổ kiến. Khung cảnh lãng mạn vỡ tan tành.
Phó Trầm đen mặt đứng dậy. Lạc Yên thì không nhịn được nữa, bật cười giòn tan, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả tầng thượng. Cô kéo tay Phó Trầm:
“Đi thôi, ông xã. Về nhà thôi. Em đói rồi, muốn ăn mì anh nấu.”
Phó Trầm nhìn nụ cười rạng rỡ của vợ, sự bực dọc tan biến. Anh cởi áo vest khoác lên vai cô, che đi bờ vai trần trước gió đêm:
“Được, về nhà. Nhưng ăn mì xong thì đến lượt anh ‘ăn’.”
Sáng hôm sau, tiêu đề các báo đồng loạt đổi chiều: “Phó Tổng quỳ gối cầu xin tình yêu của Lạc tiểu thư – Mối tình chớm nở hay màn kịch thế kỷ?”
Nhưng điều đáng sợ hơn là, trong những bức ảnh được tung ra, có một bức chụp góc nghiêng, vô tình để lộ một người phụ nữ lạ mặt đang đứng ở góc khuất cầu thang nhà hàng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Phó Trầm và Lạc Yên với sự thù hận lạnh sống lưng.
Đó là Tống Vy – mối tình đầu “tin đồn” của Phó Trầm thời đại học, người vừa bí mật trở về nước sau 5 năm mất tích.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com