Chương 5
Bữa tiệc đấu giá từ thiện mùa thu của Phó thị được tổ chức tại sảnh Golden Hall nguy nga tráng lệ. Đây là sự kiện đầu tiên Lạc Yên xuất hiện công khai bên cạnh Phó Trầm với tư cách “đối tượng xem mắt”, nên mọi cử chỉ của hai người đều lọt vào tầm ngắm của hàng trăm ống kính.
Lạc Yên khoác tay Phó Trầm, mỉm cười tao nhã trước ánh đèn flash. Dưới lớp vải vest cao cấp, cô cảm nhận được cơ bắp cánh tay anh đang căng cứng. Phó Trầm ghét những nơi ồn ào thế này, nhưng vì màn kịch “theo đuổi vợ”, anh đành phải nhẫn nại.
“Cười tươi lên chút đi Phó tổng, anh đang đi hẹn hò chứ không phải đi đòi nợ đâu.” – Lạc Yên nghiêng đầu, thì thầm vào tai anh qua kẽ răng, bên ngoài vẫn giữ nụ cười rạng rỡ.
Phó Trầm cúi xuống, nhân cơ hội hít hà hương nước hoa sau gáy cô, bàn tay đang đặt hờ ở eo bỗng siết chặt, kéo cô sát rạt vào người mình: “Anh chỉ muốn đưa em về nhà, lột bỏ bộ lễ phục vướng víu này ra thôi.”
Lạc Yên đỏ mặt, lén nhéo vào hông anh một cái đau điếng.
Đúng lúc này, một bóng người mảnh mai trong bộ váy trắng tinh khôi, thướt tha như tiên nữ giáng trần bước tới chắn trước mặt hai người.
“A Trầm, đã lâu không gặp.”
Giọng nói nhẹ nhàng, mang theo chút run rẩy và ủy khuất vang lên.
Phó Trầm khựng lại. Anh nheo mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, mất vài giây mới lục lọi được cái tên trong trí nhớ: “Tống Vy?”
Tống Vy mỉm cười yếu ớt, ánh mắt rưng rưng nhìn Phó Trầm như thể cả thế giới của cô ta chỉ có mình anh, hoàn toàn lờ đi sự tồn tại của Lạc Yên bên cạnh: “Em cứ tưởng anh đã quên em rồi. Năm năm qua ở nước ngoài, không đêm nào em không nhớ về… đêm hôm đó ở nhà kho số 9.”
Câu nói lấp lửng đầy ám muội khiến không gian xung quanh như đóng băng. Lạc Yên cảm nhận rõ sự thay đổi trong ánh mắt của những người xung quanh. Nhà kho số 9? Đêm hôm đó?
Lạc Yên vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng đã nổi lên một trận sóng ngầm. Cô biết Tống Vy – bạn học đại học cũ của Phó Trầm. Năm đó có tin đồn Phó Trầm bị bắt cóc, và một cô gái đã cứu anh, sau đó cô gái ấy được nhà họ Phó tài trợ đi du học. Chẳng lẽ là cô ta?
Phó Trầm nhíu mày, sự chán ghét hiện rõ trong đáy mắt. Anh lạnh lùng đáp: “Tống tiểu thư, chuyện cũ năm xưa Phó gia đã trả ơn sòng phẳng. Cô nhắc lại làm gì?”
Tống Vy cắn môi, nước mắt chực trào: “Ơn huệ? A Trầm, anh biết em không cần tiền mà. Vết sẹo trên lưng em vì đỡ nhát dao đó cho anh, đến giờ mỗi khi trời trở gió vẫn còn đau nhức. Em chỉ muốn biết, anh có từng… rung động dù chỉ một chút không?”
Chiêu bài “kể khổ” và “ân nhân cứu mạng” được Tống Vy tung ra ngay giữa chốn đông người. Cô ta đánh cược rằng Phó Trầm vì giữ thể diện sẽ không dám tàn nhẫn với ân nhân.
Lạc Yên buông tay Phó Trầm ra. Hành động này khiến tim Phó Trầm thắt lại, anh vội vàng định nắm lại tay cô thì Lạc Yên đã bước lên một bước, đối diện với Tống Vy.
Khác với vẻ yếu đuối “bạch liên hoa” của Tống Vy, Lạc Yên rực rỡ và sắc sảo như một đóa mẫu đơn vương giả. Cô mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh xoáy sâu vào tâm can đối phương:
“Tống tiểu thư phải không? Cảm ơn cô năm xưa đã cứu ‘bạn trai’ tôi. Nếu vết thương còn đau, tôi có thể giới thiệu bác sĩ chỉnh hình giỏi nhất thế giới cho cô. Còn về chuyện rung động…”
Lạc Yên quay sang Phó Trầm, nhướng mày đầy khiêu khích: “Phó tổng, anh trả lời người ta đi kìa. Có rung động không?”
Phó Trầm nhìn thấu sự ghen tuông đáng yêu đang được che giấu khéo léo của vợ mình. Anh không ngần ngại vòng tay ôm trọn lấy eo Lạc Yên, tuyên bố dõng dạc trước mặt Tống Vy và tất cả quan khách:
“Cả đời này, tim tôi chỉ đập nhanh vì một người duy nhất. Và người đó đang đứng trong vòng tay tôi đây. Còn những người khác, đối với tôi, chỉ là người qua đường.”
Gương mặt Tống Vy trắng bệch, nụ cười cứng đờ trên môi. Sự sỉ nhục công khai này nằm ngoài dự tính của cô ta.
Tuy nhiên, “trà xanh” cao cấp không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
Nửa tiếng sau, khi Lạc Yên vào phòng vệ sinh chỉnh trang lại lớp phấn, Tống Vy đã đứng đợi sẵn ở đó. Không còn vẻ yếu đuối ban nãy, ánh mắt cô ta giờ đây tràn ngập sự đố kỵ và toan tính.
“Lạc Yên, cô đừng đắc ý quá sớm.” – Tống Vy dựa lưng vào bồn rửa tay, khoanh tay trước ngực – “Cô nghĩ A Trầm thực sự yêu cô sao? Anh ấy bên cạnh cô chẳng qua là vì áp lực gia tộc, vì môn đăng hộ đối mà thôi.”
Lạc Yên thong thả tô lại son môi, nhìn Tống Vy qua gương: “Vậy sao? Thế thì cô cũng nên trách mình đầu thai không tốt, không có cái ‘môn đăng hộ đối’ đó để mà được anh ấy lợi dụng.”
“Cô!” – Tống Vy tức nghẹn, hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, rồi rút từ trong túi xách ra một chiếc bật lửa Zippo cũ kỹ, khắc chữ F.C, tên của Phó Trầm – “Cô có biết vật này không?”
Lạc Yên khựng lại. Đó là chiếc bật lửa Phó Trầm rất quý, nhưng đã bị mất cách đây 5 năm. Anh từng nói đó là kỷ vật quan trọng.
“Đêm đó ở nhà kho, trong lúc mê man, anh ấy đã đưa nó cho tôi.” – Tống Vy nhếch mép cười đắc thắng, giọng nói hạ thấp đầy nọc độc – “Anh ấy nói, vật này là tín vật định tình, chỉ trao cho người con gái anh ấy nợ cả cuộc đời. Lạc Yên, cô chỉ là người đến sau. Ký ức sinh tử của chúng tôi, cô mãi mãi không chen vào được.”
Trái tim Lạc Yên hẫng đi một nhịp. Cô biết Phó Trầm không yêu Tống Vy, nhưng chuyện “cứu mạng” và chiếc bật lửa kia là thật. Giữa hai người họ thực sự có một sợi dây liên kết vô hình của quá khứ mà cô không biết? Sự hoài nghi, dù chỉ nhỏ nhoi như một hạt giống, đã bắt đầu nảy mầm trong lòng cô.
Tống Vy ghé sát tai Lạc Yên, thì thầm: “Cô có biết vì sao anh ấy ghét showbiz không? Vì năm đó, người con gái anh ấy thích nhất đã bỏ rơi anh ấy để chạy theo hào quang sân khấu. Cô chỉ là thế thân cho hình bóng đó mà thôi.”
Lạc Yên siết chặt thỏi son trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Năm năm trước… đó cũng là thời điểm cô bắt đầu debut và ít liên lạc với Phó Trầm.
Lạc Yên bước ra khỏi nhà vệ sinh, vẻ mặt có chút thất thần. Phó Trầm đã đợi sẵn ở cửa, thấy sắc mặt cô không tốt liền lo lắng bước tới:
“Yên Yên, em sao vậy? Cô ta nói gì với em?”
Lạc Yên ngước nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt. Đôi mắt anh vẫn thâm tình như vậy, nhưng liệu có bao nhiêu phần là dành cho cô, bao nhiêu phần là cho “hình bóng cũ”?
“Không có gì.” – Lạc Yên né tránh cái chạm tay của anh, giọng nói có phần xa cách – “Em hơi mệt, muốn về trước.”
Phó Trầm nhạy bén nhận ra sự thay đổi này. Anh không nói nhiều, trực tiếp cúi người, nhấc bổng cô lên theo kiểu công chúa ngay giữa sảnh tiệc.
“A! Anh làm gì vậy?” – Lạc Yên hoảng hốt bám lấy cổ anh.
“Về nhà.” – Phó Trầm sải bước dài hướng ra xe, gương mặt lạnh tanh nhưng giọng nói lại đầy bá đạo – “Về nhà rồi anh sẽ từ từ ‘thẩm vấn’ em. Dám giận dỗi chồng, xem anh trừng phạt em thế nào.”
Trong lúc bị Phó Trầm bế đi, Lạc Yên vô tình nhìn thấy Tống Vy đứng ở góc khuất, nở một nụ cười quỷ dị. Nhưng Lạc Yên không biết rằng, chiếc bật lửa kia đúng là của Phó Trầm, nhưng không phải anh tặng, mà là Tống Vy đã lén trộm nó khi anh bất tỉnh.
Trên xe, Phó Trầm ra lệnh cho trợ lý, giọng nói lạnh như băng, trái ngược hẳn với vẻ ôn nhu khi nãy: “Điều tra lại vụ án 5 năm trước. Tôi nghi ngờ trí nhớ của mình có vấn đề. Hình như… người cứu tôi đêm đó có mùi hương hoa hồng…”
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com