Chương 3
Mười lăm ngày trôi qua kể từ đêm Lục Tầm rời khỏi kinh thành Trường An, thời gian đối với Diệp Chiêu Anh trôi chậm chạp và đặc quánh như máu đông. Mùa đông năm nay khắc nghiệt hơn hẳn mọi năm, bão tuyết triền miên phủ trắng xóa những mái ngói lưu ly của hoàng cung và những con đường lát đá xám xịt. Trong khuê viện của Diệp phủ, Chiêu Anh gần như bị giam lỏng. Thái hậu đã phái bốn vị ma ma già dặn, quy củ nghiêm ngặt nhất từ trong cung đến để dạy dỗ lễ nghi cho nàng, chuẩn bị cho ngày bước lên ngôi vị Thái tử phi.
Bọn họ giám sát nàng từng miếng ăn giấc ngủ, bắt nàng phải đi đứng, nói năng theo đúng khuôn mẫu khô khan của hoàng tộc. Nhưng điều khiến Chiêu Anh thống khổ nhất không phải là những bài học giáo điều đó, mà là sự im lặng đáng sợ từ phía quan ải. Không một bức thư, không một tin tức nào lọt được về kinh thành. Nỗi nhớ nhung và lo sợ đan xen tạo thành một thứ độc dược tàn nhẫn nhất, ngày đêm dày vò tâm trí nàng. Mỗi khi màn đêm buông xuống, nàng lại giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh toát đẫm vạt áo lụa vì những cơn ác mộng về đao kiếm, máu me và bóng lưng Lục Tầm gục ngã giữa trời tuyết.
Cách Trường An ngàn dặm về phía Tây Bắc, tại khe núi Hắc Phong đầy hiểm ác, toán người ngựa của Lục Tầm đang phải đối mặt với cửa tử. Thái tử Lý Uyên không phải là kẻ ngu ngốc, mạng lưới tai mắt của hắn đã sớm đánh hơi được mưu đồ của Tam Hoàng tử. Hắn đã phái tử sĩ tinh nhuệ nhất chặn đánh đoàn hộ tống ngay tại yết hầu quan ải này.
Trận chiến diễn ra đẫm máu vô cùng. Mười lăm hắc y nhân do Lục Tầm mang theo đã gục ngã quá nửa. Máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng. Lục Tầm một tay giữ chặt dây cương ngựa chở tên nhân chứng đang thoi thóp vì thương nặng, một tay điên cuồng vung kiếm. Quan phục sẫm màu của chàng rách bươm, lộ ra những vết chém sâu hoắm rỉ máu, nhưng đôi mắt phượng vẫn rực cháy một ý chí sinh tồn mãnh liệt đến đáng sợ.
Một tên sát thủ từ phía sau vung đao chém lén. Lục Tầm né tránh không kịp, lưỡi đao xẹt qua mạn sườn chàng, kéo theo một tia máu tươi bắn ra. Chàng lảo đảo, cơn đau thấu xương suýt khiến chàng quỵ ngã. Nhưng ngay khoảnh khắc khuỵu gối xuống lớp tuyết lạnh lẽo, hình ảnh gương mặt đẫm lệ của Chiêu Anh qua khe cửa sổ đêm hôm ấy xẹt qua tâm trí chàng. Chín kiếp chờ đợi, chín kiếp mỏi mòn đi tìm nhau giữa vô vọng, uống vô số bát canh đắng ngắt nơi bờ Nại Hà. Chàng tuyệt đối không thể chết ở đây.
“Giết sạch bọn chúng cho ta!”
Lục Tầm gầm lên như một con mãnh thú bị dồn vào chân tường. Chàng điểm huyệt cầm máu nơi mạn sườn, vung thanh trường kiếm dính đầy máu tanh lao thẳng vào đám tử sĩ. Chàng chiến đấu không bằng chiêu thức, mà bằng sự phẫn nộ và chấp niệm của cả ngàn năm dồn nén. Cho đến khi tên sát thủ cuối cùng ngã gục, xung quanh chỉ còn lại tiếng gió rít gào thê lương. Khi bình minh ló rạng trên đỉnh núi xa xa, toán kỵ binh của Lục Tầm chỉ còn lại ba người vẫn đứng vững. Chàng ôm lấy vết thương rỉ máu, nghiến răng nhảy lên ngựa, ra lệnh tiếp tục hành trình không nghỉ.
Ngày mùng mười tháng chạp, hoàng đạo cát nhật.
Cả kinh thành Trường An chìm trong không khí náo nhiệt và cờ hoa rợp trời. Từ đường lớn cho đến ngõ nhỏ đều được giăng lụa đỏ. Tại Diệp phủ, Chiêu Anh bị các ma ma ép ngồi trước gương đồng từ canh ba để trang điểm. Tầng tầng lớp lớp phấn sáp điểm tô lên khuôn mặt tuyệt mĩ, nhưng đôi mắt nàng lại trống rỗng như một con búp bê bằng ngọc bị rút cạn linh hồn.
Nàng khoác lên mình bộ hỉ phục thêu phượng hoàng bằng chỉ vàng rực rỡ, đầu đội mũ phượng nạm ngọc trân châu nặng trĩu. Trông nàng kiều diễm và uy nghi tột bậc, nhưng trong mắt nàng, màu đỏ của hỉ phục chẳng khác nào màu máu đang chảy ra từ trái tim rỉ máu. Dưới lớp ống tay áo rộng thênh thang, bàn tay nàng gắt gao nắm chặt một thanh chủy thủ sắc bén. Nếu hôm nay Lục Tầm không trở về, nàng đã quyết tâm sẽ tự kết liễu sinh mạng mình ngay trên kiệu hoa, dứt khoát chấm dứt cái vòng lặp lỡ dở tàn nhẫn này. Nàng thà làm một hồn ma vất vưởng bên bờ Nại Hà mãi mãi, còn hơn phải trở thành đồ chơi trong tay kẻ ác, chịu sự ô nhục cả một đời.
Tiếng kèn đồng, tiếng pháo nổ vang lên chát chúa trước cổng lớn Diệp phủ. Kiệu hoa tám người khiêng của Đông Cung đã đến đón dâu. Nhũ mẫu rớt nước mắt, run rẩy phủ tấm khăn voan đỏ thêu chỉ vàng lên đầu Chiêu Anh, che khuất đi nhan sắc khuynh thành và đôi mắt tràn ngập vẻ quyết tuyệt của nàng.
Đoàn rước dâu đi qua những con phố sầm uất, hướng thẳng về phía hoàng cung. Tại Thái Hòa Điện, bá quan văn võ đã tề tựu đông đủ. Thái tử Lý Uyên mặc hỉ phục đỏ thẫm, nụ cười ngạo mạn nở rộ trên môi. Hắn liếc nhìn đám vũ công đang uốn éo những điệu múa vô cùng khêu gợi giữa điện, trong lòng thầm tính toán đến viễn cảnh nắm trọn binh quyền mười vạn quân Tây Bắc, ngai vàng dường như đã nằm chắc trong lòng bàn tay.
Tiếng thái giám lanh lảnh vang lên thông báo kiệu hoa đã đến trước thềm điện. Chiêu Anh bước xuống kiệu, bàn tay lạnh toát được ma ma dắt đi từng bước nặng nề bước qua những bậc thềm đá cẩm thạch. Mỗi bước đi, ngón tay nàng lại siết chặt chuôi chủy thủ giấu trong tay áo. Nàng đang đếm ngược từng nhịp thở cuối cùng của cuộc đời mình.
Lý Uyên bước tới, đưa tay định nắm lấy dải lụa đỏ kết hoa nối giữa cô dâu và chú rể.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng chính của hoàng cung, kéo theo đó là tiếng vó ngựa dồn dập đạp vỡ sự trang nghiêm của buổi lễ đại hôn. Bá quan văn võ bàng hoàng quay lại nhìn. Cánh cửa Thái Hòa Điện bị đẩy tung ra bằng một lực đạo kinh người.
Tam Hoàng tử Lý Cảnh vận giáp phục bước vào, tay giơ cao thánh chỉ vàng rực. Đi sát ngay phía sau hắn là một nam nhân toàn thân nhuốm đầy máu tươi và bụi đất, quan phục tả tơi nhưng vóc dáng lại thẳng tắp như một thanh kiếm báu vừa rút khỏi vỏ. Đó chính là Hữu Tướng Lục Tầm. Một tay chàng xách cổ tên tướng lĩnh biên ải – nhân chứng sống quan trọng nhất, vứt mạnh xuống giữa nền điện cẩm thạch.
Lý Uyên biến sắc mặt, lùi lại một bước, chỉ tay về phía Lục Tầm lớn tiếng quát tháo.
“Làm càn! Hôm nay là đại hôn của bản cung, là do phụ hoàng và thái hậu đích thân ban hôn. Lục Tầm, Lý Cảnh, hai kẻ các ngươi dám dẫn quân xông vào phá đám, có phải muốn tạo phản hay không?”
Lý Cảnh lạnh lùng mở thánh chỉ, giọng nói dõng dạc vang dội khắp đại điện.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Thái tử Lý Uyên lòng mang lang sói, tham ô quân lương, bí mật tư thông cấu kết với giặc ngoại bang bán đứng biên ải, tội ác tày trời, trời đất không dung. Nay có nhân chứng vật chứng rành rành. Tức tốc lột bỏ y phục trữ quân, phế truất ngôi vị Thái tử, đày vào thiên lao chờ ngày xét xử. Khâm thử!”
Cả đại điện xôn xao như ong vỡ tổ. Lý Uyên hoảng loạn lao tới định rút kiếm kháng cự, nhưng cấm vệ quân do Lý Cảnh mang theo đã ập vào khống chế hắn gắt gao. Những tên quan lại theo phe Đông Cung lập tức quỳ rạp xuống đất run rẩy xin tha mạng. Bàn cờ chính trị đã bị lật tung chỉ trong chớp mắt.
Nhưng Lục Tầm dường như không màng đến sự hỗn loạn xung quanh. Mọi âm thanh quyền lực, mọi tiếng gào thét của Lý Uyên đều trôi tuột qua tai chàng. Ánh mắt phượng mệt mỏi nhưng rực lửa của chàng xuyên qua đám đông, khóa chặt lấy thân ảnh mảnh mai đang mặc hỉ phục đỏ rực đứng chơ vơ giữa điện.
Chàng sải những bước chân dài, lảo đảo vì vết thương bị rách ra, bước thẳng về phía Chiêu Anh. Bọn cấm vệ quân định ngăn cản nhưng chạm phải ánh mắt sát khí ngút ngàn của chàng liền tự động dạt ra nhường đường.
Lục Tầm dừng lại trước mặt Chiêu Anh. Bàn tay dính đầy máu khô của chàng đưa lên, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết vén tấm khăn voan đỏ trên đầu nàng ra, ném mạnh xuống đất.
Khuôn mặt trang điểm lộng lẫy của Chiêu Anh đầm đìa nước mắt. Nàng buông thõng tay, thanh chủy thủ rơi xuống nền gạch đá tạo ra tiếng “keng” lạnh lẽo. Nàng ngước nhìn nam nhân tiều tụy, khuôn mặt hằn những vệt máu chói mắt nhưng nụ cười lại ấm áp vô ngần đang đứng trước mặt mình.
“Chiêu Anh, ta về rồi. Ta đến để đón nàng đây.”
“Tầm ca…”
Chiêu Anh nấc lên một tiếng xé lòng, bất chấp hàng trăm ánh mắt kinh ngạc của bá quan văn võ đang đổ dồn vào họ, bất chấp cả lễ giáo phong kiến trói buộc nữ nhân, nàng nhào vào lồng ngực vương đầy mùi máu tanh và sương gió của chàng. Lục Tầm ôm siết lấy nàng, vết thương bên mạn sườn rỉ máu đau đớn cũng không thể ngăn cản vòng tay chàng siết chặt.
Chàng dùng đôi bàn tay thô ráp nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, mặc kệ tất thảy, cúi xuống đặt một nụ hôn sâu thẳm, cuồng nhiệt và đầy tuyệt vọng lên đôi môi đỏ mọng của nàng. Nụ hôn phớt lờ mọi quy củ, mang theo hương vị mặn chát của nước mắt, mùi vị tanh nồng của máu và sự ngọt ngào của lần trùng phùng viên mãn sau chín kiếp nhân sinh. Nó cắn nuốt mọi rào cản, dập tắt mọi nghi ngờ, khẳng định chủ quyền tuyệt đối của chàng đối với người con gái này.
Chiêu Anh vòng tay ôm chặt lấy cổ Lục Tầm, đáp lại nụ hôn của chàng một cách nồng nhiệt và say đắm. Nàng không quan tâm đến thế sự ngoài kia, không quan tâm đến ngai vàng hay quyền lực, trong thế giới của nàng lúc này chỉ còn lại duy nhất nhịp đập từ trái tim của người đàn ông này.
Khi cả hai luyến tiếc tách nhau ra, Lục Tầm khẽ cúi người, một tay ôm ngang eo, một tay luồn dưới nhượng chân, nhẹ nhàng bế bổng Chiêu Anh lên trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Chàng ôm nàng trong vòng tay vững chãi, quay lưng bước ra khỏi Thái Hòa Điện u ám và đầy mưu mô, bỏ lại đằng sau sự sụp đổ của một triều đại mục nát. Ánh nắng rực rỡ của ngày mới đang chiếu rọi khắp sân rồng, sưởi ấm cho hai linh hồn từng bị cái lạnh lẽo của dòng sông Nại Hà cắn nuốt suốt hàng trăm năm.
Sau biến cố kinh thiên động địa ấy, Tam Hoàng tử Lý Cảnh danh chính ngôn thuận lên ngôi Thái tử. Lục Tầm vì công lao hộ giá và bình định biên cương, được phong làm Thừa tướng, dưới một người trên vạn người. Nhưng điều khiến Trường An bàn tán nhiều nhất không phải là quyền lực tột đỉnh của vị Thừa tướng trẻ tuổi, mà là lễ đại hôn oanh liệt của chàng và Diệp quận chúa diễn ra ngay sau kỳ tang lễ quốc gia kết thúc.
Lục Tầm đã thực hiện trọn vẹn lời hứa của mình. Chàng dùng kiệu tám người khiêng lớn nhất, dải lụa đỏ trải dài mười dặm đường, dùng sảnh đường tráng lệ nhất của Lục phủ để danh chính ngôn thuận rước Chiêu Anh qua cửa. Đêm tân hôn, ánh nến đỏ cháy rực rỡ soi bóng hai người trong trướng gấm lụa là. Lục Tầm cẩn thận tự tay tháo bỏ chiếc mũ phượng nặng trĩu cho Chiêu Anh, ngắm nhìn nhan sắc động lòng người của thê tử, ánh mắt tràn ngập sự sủng nịnh và yêu chiều vô hạn. Chàng vuốt ve làn da trắng ngần của nàng, từng nụ hôn nóng bỏng rơi xuống trán, xuống má, xuống xương quai xanh quyến rũ, xua tan đi sự lạnh lẽo của bao kiếp cô độc. Nàng thẹn thùng rúc vào lòng chàng, vòng tay nhỏ nhắn ngoan ngoãn ôm lấy bờ vai rộng lớn, mặc cho chàng dẫn dắt mình chìm đắm vào mộng cảnh ngọt ngào, triền miên và cháy bỏng nhất của tình yêu nồng đậm.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, mười năm sau, Lục phủ lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười đùa của trẻ nhỏ. Lục Tầm từ một vị Tướng quyền uy hét ra lửa trên triều đình, khi về đến nhà lại trở thành một người trượng phu chiều vợ thương con hết mực. Chàng sẵn sàng cởi bỏ quan phục, tự tay pha trà, vẽ mày cho thê tử mỗi sớm mai. Tuyến thời gian kéo dài qua nhiều năm tháng hạnh phúc đã hoàn toàn bù đắp lại những lỡ dở thê lương trong quá khứ. Cả Trường An không ai không ngưỡng mộ mối chân tình sắt son của phu thê Thừa tướng.
Cùng lúc đó, sâu thẳm dưới cõi u minh, tại nơi sương mù giăng lối bên bờ Nại Hà.
Mạnh Bà đứng bên nồi canh nghi ngút khói, bà lão khẽ ngừng tay khuấy múc canh. Bà cúi xuống nhìn vào mặt nước đen ngòm dưới chân cầu Nại Hà, nơi những hình ảnh phản chiếu từ trần gian vừa lóe lên rồi vụt tắt. Bà thấy hình ảnh một nam một nữ tóc đã điểm hoa râm, đang nắm tay nhau cùng ngắm hoàng hôn trên đỉnh núi, ánh mắt trao nhau vẫn vẹn nguyên tình ý cuồng nhiệt như thuở thiếu thời. Sợi tơ hồng mỏng manh bị kéo căng qua chín kiếp người giờ đây đã bện chặt vào nhau, không gì có thể cắt đứt.
Mạnh Bà khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm giãn ra những nếp nhăn già nua trên khuôn mặt. Bà đặt chiếc muôi gỗ xuống cạnh nồi canh đắng chát, lẩm bẩm.
“Cuối cùng hai tên cứng đầu các ngươi cũng chịu buông tha cho lão bà này rồi. Sống cho tốt đi, đừng có mà xuất hiện ở đây đòi uống canh tìm bóng hình nhau nữa.”
Gió Nại Hà vẫn thổi rít từng cơn lạnh lẽo, mang theo những tiếng oán than của những linh hồn mới đến. Thế nhưng, xen lẫn trong tiếng gió thê lương ấy, dường như có một làn hơi ấm của hạnh phúc và sự viên mãn đang lan tỏa, sưởi ấm cả một góc cõi âm ty tĩnh mịch. Duyên nợ ba sinh, mười kiếp luân hồi tìm kiếm, cuối cùng Lục Tầm và Diệp Chiêu Anh cũng đã tìm thấy bến đỗ vĩnh hằng cho linh hồn mình. Từ nay về sau, chỉ còn là những tháng ngày trọn vẹn yêu thương.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com