Chương 3
Một tuần sau khi ly hôn.
Tại phòng họp cấp cao tầng 68 của tập đoàn Cố Thị, không khí căng thẳng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Hôm nay là ngày quan trọng nhất trong năm của Cố Thị. Dự án “Vườn Địa Đàng” – khu nghỉ dưỡng sinh thái cao cấp kết hợp công nghệ AI mà Cố Đình Sâm ấp ủ suốt hai năm qua – sẽ bước vào vòng thẩm định cuối cùng. Nhà đầu tư chiến lược bí ẩn đến từ tập đoàn SG Holdings sẽ trực tiếp đến nghe thuyết trình và quyết định có rót vốn 2 tỷ tệ hay không.
Cố Đình Sâm ngồi ở vị trí chủ tọa, chỉnh lại cà vạt. Hắn tự tin tuyệt đối. Bản kế hoạch này do chính tay hắn và đội ngũ tinh anh nhất soạn thảo, không thể có sơ hở.
Ngồi bên phải hắn là Tô Mạn. Sau khi Giai Nghi rời đi, Tô Mạn nhanh chóng được Lục Tuyết – giờ đây đã dọn vào biệt thự nhà họ Cố – nâng đỡ, một bước lên làm Trưởng phòng Quan hệ công chúng, thay thế vị trí của một nhân viên kỳ cựu vừa bị sa thải.
“Cố tổng, anh yên tâm,” Tô Mạn ghé tai hắn thì thầm, giọng điệu lả lơi, “Em đã điều tra rồi, đại diện bên SG là một người phụ nữ. Nghe nói bà ta rất khó tính, nhưng em đã chuẩn bị quà gặp mặt đặc biệt. Đảm bảo bà ta sẽ hài lòng.”
Cố Đình Sâm gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ ngạo mạn: “Chỉ cần SG gật đầu, Cố Thị sẽ độc chiếm thị trường phía Bắc. Đến lúc đó, chút cổ phần cỏn con của Thẩm gia sẽ chẳng là cái thá gì.”
Đúng 9 giờ sáng. Cánh cửa gỗ lim nặng trịch của phòng họp từ từ mở ra.
“Đại diện của SG Holdings đến!” – Tiếng cô thư ký vang lên, có chút run rẩy.
Một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy áp lực tràn vào phòng họp. Đi đầu là bốn vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm, dáng vẻ uy nghiêm. Tiếp theo là hai trợ lý nam cầm cặp táp. Và cuối cùng, nhân vật chính xuất hiện.
Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá hoa cương, đều đặn, đanh thép, như tiếng trống trận dồn dập vào lồng ngực những người có mặt.
Người phụ nữ bước vào mặc một bộ váy công sở màu xanh coban cắt may tinh tế, tôn lên làn da trắng sứ và vóc dáng hoàn hảo. Mái tóc dài uốn xoăn nhẹ, buông xõa đầy quyến rũ. Trên sống mũi cao thẳng là một chiếc kính gọng vàng, che đi đôi mắt sắc sảo nhưng không giấu được thần thái vương giả bức người.
Cố Đình Sâm đang uống ngụm nước để thấm giọng, vừa nhìn thấy người đó, hắn sặc sụa, ho khan dữ dội.
Tô Mạn trợn tròn mắt, đánh rơi cả xấp tài liệu trên tay xuống đất.
“Thẩm… Thẩm Giai Nghi?” Tô Mạn lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.
Không chỉ họ, cả phòng họp đều xôn xao. Ai mà không biết Thẩm Giai Nghi là vợ cũ vừa bị Cố tổng đuổi ra khỏi nhà? Một người phụ nữ quanh năm chỉ biết nội trợ, nhu nhược, sao lại có thể xuất hiện ở đây với tư thế này?
Thẩm Giai Nghi không thèm liếc nhìn bọn họ lấy một cái. Cô đi thẳng đến chiếc ghế trống dành cho đối tác chiến lược ở đầu bên kia chiếc bàn dài, ung dung ngồi xuống. Cô tháo kính râm, để lộ đôi mắt phượng hẹp dài, lạnh lùng quét qua một lượt những gương mặt đang ngây ra như phỏng.
“Sao vậy?” Giai Nghi mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy uy lực, “Cố tổng không định bắt đầu sao? Thời gian của tôi rất quý, không rảnh để xem các người diễn kịch câm đâu.”
Cố Đình Sâm đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt cô, gân xanh trên trán nổi lên: “Thẩm Giai Nghi! Cô làm trò gì vậy? Ai cho phép cô vào đây? Bảo vệ đâu! Lôi cô ta ra ngoài cho tôi!”
“Ai dám?”
Một giọng nói nam trầm ấm vang lên từ phía sau Giai Nghi. Trợ lý nam bước lên, đặt một tấm danh thiếp mạ vàng xuống bàn trước mặt Cố Đình Sâm.
“Giới thiệu với Cố tổng, đây là Phó Tổng giám đốc điều hành của SG Holdings khu vực Châu Á – Thẩm Giai Nghi. Cô ấy có toàn quyền quyết định đối với dự án ‘Vườn Địa Đàng’.”
Cố Đình Sâm chết sững. Hắn cầm tấm danh thiếp lên, dòng chữ “Thẩm Giai Nghi – Phó Tổng Giám Đốc” đập vào mắt hắn như một cú tát trời giáng. SG Holdings… SG… Thẩm Gia (Shen Jia)… Tại sao hắn không nghĩ ra sớm hơn?
“Không thể nào…” Tô Mạn lẩm bẩm, mặt tái mét, “Cậu… cậu không phải chỉ là một đứa con gái vô dụng của Thẩm gia thôi sao? Ba năm qua cậu ở nhà ăn bám chồng, làm sao có thể…”
“Câm miệng!” Giai Nghi quát khẽ, nhưng đủ khiến Tô Mạn im bặt. Cô nhìn thẳng vào Tô Mạn, ánh mắt như nhìn một con kiến, “Đây là phòng họp cấp cao, cô Tô vui lòng chú ý thân phận. Hay là Cố Thị bây giờ xuống cấp đến mức để nhân viên quèn nói leo trong cuộc họp của lãnh đạo?”
Tô Mạn uất ức đến đỏ mặt tía tai, nhưng nhìn khí thế của Giai Nghi, cô ta không dám ho he nửa lời.
Cố Đình Sâm hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Dù sao hắn cũng là một tổng tài lăn lộn thương trường nhiều năm. Hắn cười nhạt, ngồi xuống ghế:
“Được, coi như cô có bản lĩnh. Nhưng công việc là công việc. Thẩm phu nhân… à quên, Thẩm tiểu thư, cô nghĩ cô hiểu gì về dự án này mà đòi thẩm định? Đừng mang thù riêng ra làm trò cười.”
Giai Nghi nhếch mép, ra hiệu cho trợ lý bật máy chiếu.
“Cố tổng nói hay lắm. Vậy chúng ta nói chuyện chuyên môn.”
Cô lật mở tập hồ sơ trên bàn, giọng nói bắt đầu trở nên sắc bén:
“Trang 15, phần dự toán chi phí xây dựng khu resort ven hồ. Các anh dùng vật liệu bê tông cốt sợi thủy tinh nhập khẩu từ Đức. Nhưng theo tôi biết, khí hậu ở vùng núi phía Bắc có độ ẩm cao, loại vật liệu này sau 5 năm sẽ bị rêu mốc, chi phí bảo trì sẽ tăng gấp 3 lần. Cố tổng định để nhà đầu tư gánh khoản lỗ này sao?”
Cố Đình Sâm sững người. Chi tiết này… chỉ có chuyên gia đầu ngành mới biết.
“Trang 42, hệ thống AI quản lý khách sạn. Các anh đề xuất hợp tác với công ty công nghệ Viễn Đông. Nhưng công ty này tháng trước vừa dính phốt rò rỉ dữ liệu khách hàng. Cố tổng không đọc báo, hay là… có ai đó đã nhận tiền hoa hồng để nhắm mắt làm ngơ?”
Giai Nghi vừa nói vừa liếc xéo sang Giám đốc kỹ thuật đang ngồi run lẩy bẩy ở góc bàn.
Cứ thế, trong vòng 30 phút, Thẩm Giai Nghi vạch trần từng lỗ hổng trong bản kế hoạch “hoàn hảo” của Cố Đình Sâm. Cô nói trôi chảy, dẫn chứng số liệu chính xác đến từng con số lẻ. Cô biết tất cả. Bởi vì ba năm qua, những đêm Cố Đình Sâm mang tài liệu về nhà làm việc rồi vứt bừa bãi trên bàn, chính cô là người đã âm thầm sắp xếp, đọc và nghiên cứu chúng khi hắn đã ngủ say. Hắn coi thường cô, coi cô là không khí, nên hắn không bao giờ phòng bị cô.
Kết thúc bài thuyết trình ngược, Giai Nghi gấp hồ sơ lại, nhìn Cố Đình Sâm với ánh mắt thương hại:
“Cố tổng, đây là tâm huyết hai năm của anh sao? Xin lỗi, trong mắt tôi, nó chỉ là một đống rác được gói trong giấy bọc đẹp đẽ.”
Cả phòng họp im phăng phắc. Cố Đình Sâm mặt đỏ bừng vì giận và xấu hổ. Hắn chưa bao giờ bị ai sỉ nhục như vậy, nhất là lại từ người vợ cũ mà hắn luôn coi thường.
“Cô…” Hắn nghiến răng, “Cô cố tình! Cô muốn trả thù tôi!”
“Đúng, tôi trả thù đấy, thì sao?” Giai Nghi đứng dậy, chống hai tay xuống bàn, dí sát mặt vào Cố Đình Sâm, “Nhưng tôi trả thù bằng năng lực, bằng trí tuệ. Cố Đình Sâm, anh thua rồi.”
Cô quay sang nhìn Tô Mạn đang co rúm: “Còn cô nữa, Trưởng phòng Quan hệ công chúng? Bản kế hoạch truyền thông của cô viết sai chính tả đến 12 lỗi, lại còn định dùng scandal của ngôi sao hạng A để PR bẩn cho khu nghỉ dưỡng sinh thái? Đầu óc cô chứa bã đậu à?”
Tô Mạn bật khóc nức nở, nhưng không ai dám lên tiếng bênh vực.
Giai Nghi cầm túi xách lên, hất hàm về phía cửa:
“SG Holdings từ chối đầu tư. Tuy nhiên…” Cô dừng lại, nhếch môi cười đầy ẩn ý, “Nếu Cố tổng chịu quỳ xuống xin lỗi và sa thải ngay lập tức cô nhân viên bất tài này, tôi có thể… suy nghĩ lại việc cho các anh một cơ hội sửa đổi.”
Cố Đình Sâm nắm chặt tay thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. Hắn nhìn Tô Mạn, rồi lại nhìn dự án tỷ đô đang đứng trước nguy cơ tan thành mây khói.
“Thẩm Giai Nghi, cô đừng ép người quá đáng!”
Giai Nghi đeo kính râm lên, che đi sự hả hê trong mắt.
“Ép người? Cố tổng, đây mới chỉ là màn khởi động thôi. Sự dày vò thực sự… vẫn còn ở phía sau.”
Cô quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng một đống hỗn độn và sự nhục nhã ê chề bao trùm lấy Cố Đình Sâm.
Vừa bước ra khỏi cửa phòng họp, điện thoại Giai Nghi rung lên. Tin nhắn từ thám tử tư cô thuê:
“Thẩm tổng, đã có kết quả xét nghiệm DNA cái thai của Lục Tuyết. Kịch hay sắp bắt đầu rồi.”
Giai Nghi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời sau cơn mưa.
“Lục Tuyết, Cố Đình Sâm, các người cứ tận hưởng những ngày tháng yên bình cuối cùng đi.”
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com