Chương 3
Trụ sở tập đoàn Thẩm thị, 10 giờ sáng.
Phó Tư Hàn bước vào sảnh lớn với khí thế bức người, bộ vest đen cắt may thủ công ôm trọn vóc dáng cao lớn, toát lên vẻ uy quyền lạnh lẽo. Đi theo sau anh là trợ lý Trần đang toát mồ hôi hột.
Đây là lần đầu tiên sau ba năm kết hôn, Phó Tư Hàn đặt chân đến công ty của vợ mình. Trước đây, Thẩm Ly luôn là người đến Phó thị tìm anh, mang cơm trưa, đưa tài liệu, hoặc đơn giản chỉ là ngồi đợi hàng giờ ở phòng tiếp khách chỉ để nhìn anh 5 phút.
“Xin lỗi, Phó tổng có hẹn trước không ạ?”
Câu hỏi của cô lễ tân trẻ tuổi khiến bước chân Phó Tư Hàn khựng lại. Anh nheo mắt, giọng nói trầm xuống đầy nguy hiểm:
“Cô không biết tôi là ai sao?”
Cô lễ tân lúng túng nhưng vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp:
“Tôi biết ngài là Phó tổng của Phó thị. Nhưng Thẩm tổng của chúng tôi có quy định, bất kỳ ai muốn gặp đều phải đặt lịch trước qua thư ký, không có ngoại lệ.”
Không có ngoại lệ.
Phó Tư Hàn cười lạnh. Trước đây, phòng làm việc của anh, Thẩm Ly muốn vào lúc nào thì vào. Bây giờ anh muốn gặp cô, lại bị chặn ở cửa như một đối tác tầm thường?
“Gọi cho cô ấy. Nói tôi đang ở dưới sảnh.” Anh ra lệnh.
Cô lễ tân gọi điện, sau đó ngẩng lên, mỉm cười công nghiệp:
“Thẩm tổng nói ngài có thể lên. Nhưng ngài chỉ có 15 phút, sau đó cô ấy có cuộc họp quan trọng.”
Cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc mở ra.
Thẩm Ly ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn bằng gỗ gụ, đeo một cặp kính gọng vàng mảnh, chăm chú xem xét văn bản trên tay. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh cổ vịt, tôn lên nước da trắng ngần, mái tóc búi cao gọn gàng để lộ cần cổ thanh tú. Trông cô lúc này sắc sảo, quyền lực và đầy hơi thở cấm dục.
Cô không ngẩng đầu lên, giọng nói đều đều:
“Phó tổng đến đây là để chất vấn việc Thẩm thị rút vốn khỏi dự án khu nghỉ dưỡng phía Nam?”
Phó Tư Hàn bước tới, chống hai tay lên bàn làm việc, ép người về phía cô. Hành động mang tính áp bức quen thuộc này trước kia luôn khiến Thẩm Ly đỏ mặt tim đập, nhưng giờ đây, cô chỉ bình thản đẩy gọng kính, ngước mắt nhìn anh.
“Tại sao?” Phó Tư Hàn gằn từng chữ. “Dự án đó đang tiến triển rất tốt. Em rút vốn đột ngột như vậy là vi phạm hợp đồng, Thẩm thị sẽ phải đền bù không nhỏ. Em đang lấy việc công trả thù riêng sao?”
Thẩm Ly cười khẽ, cô gấp tập tài liệu lại, ném lên bàn cái “bộp”.
“Trả thù riêng? Phó tổng đề cao bản thân quá rồi.”
Cô đứng dậy, đi về phía máy pha cà phê, rót cho mình một tách, hoàn toàn lờ đi sự tức giận của người đàn ông kia.
“Tôi rút vốn là vì đánh giá rủi ro. Cổ phiếu của Phó thị ba ngày nay sụt giảm liên tục vì tin đồn tình ái của Tổng giám đốc và nghệ sĩ dương cầm nào đó. Hình ảnh người đứng đầu ảnh hưởng trực tiếp đến uy tín dự án. Thẩm thị làm ăn kinh doanh, không làm từ thiện cho các câu chuyện ngôn tình đẫm lệ.”
Thẩm Ly quay lại, tựa hông vào cạnh bàn, nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt sắc lẹm:
“Hơn nữa, tôi nghe nói Phó tổng định dùng lợi nhuận của dự án này để đầu tư xây dựng một nhà hát riêng cho cô Tô? Xin lỗi, tiền của Thẩm gia tôi, một xu cũng không được phép dùng để nuôi… người cũ của anh.”
“Em…” Phó Tư Hàn cứng họng. Anh không ngờ cô lại nắm rõ mọi chuyện như vậy. Ý định xây nhà hát đúng là có, nhưng chỉ là ý tưởng thoáng qua khi Giai Tuệ than vãn không có nơi tập luyện ưng ý.
“Thẩm Ly, em ghen sao?” Anh nheo mắt, cố tìm kiếm chút dao động trên gương mặt cô. “Em làm tất cả những chuyện này chỉ để thu hút sự chú ý của tôi?”
Thẩm Ly bật cười thành tiếng, nụ cười rạng rỡ nhưng không vương chút tình cảm nào:
“Phó Tư Hàn, chúng ta ly hôn rồi. Tờ giấy đó anh chưa ký, nhưng trong lòng tôi, chúng ta đã là người dưng. Anh nghĩ tôi rảnh rỗi đến mức bỏ ra mấy trăm tỷ để ghen tuông với một người tàn phế sao?”
Từ “tàn phế” như kim châm vào lòng tự ái của Phó Tư Hàn. Anh sầm mặt, bước nhanh tới nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía mình.
“Thẩm Ly, ăn nói cho cẩn thận! Giai Tuệ bị thương là vì…”
“Vì cứu anh? Câu chuyện cổ tích đó anh cứ giữ lấy mà ru ngủ lương tâm mình.” Thẩm Ly lạnh lùng hất tay anh ra, ánh mắt cô nhìn anh đầy vẻ thương hại. “Phó Tư Hàn, anh thông minh một đời, nhưng trong chuyện tình cảm lại ngu ngốc đến đáng thương.”
Đúng lúc không khí đang căng thẳng như dây đàn sắp đứt, cánh cửa phòng làm việc đột ngột mở ra mà không hề có tiếng gõ cửa.
“Ly Ly, anh mang bữa trưa đến rồi đây. Món sườn xào chua ngọt em thích nhất ở nhà hàng Tứ Xuyên…”
Một người đàn ông trẻ tuổi, dáng người cao ráo, mặc âu phục màu xám tro bước vào. Khuôn mặt tuấn tú, nụ cười ấm áp như nắng xuân, trên tay xách theo hộp cơm giữ nhiệt cao cấp.
Là Lục Cảnh Thần – người thừa kế của tập đoàn Lục thị, cũng là bạn thanh mai trúc mã thực sự của Thẩm Ly, vừa từ nước ngoài trở về.
Nhìn thấy Phó Tư Hàn trong phòng, nụ cười trên môi Lục Cảnh Thần khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ điềm nhiên. Anh ta bước tới bên cạnh Thẩm Ly, tự nhiên đưa tay vén một lọn tóc lòa xòa trước trán cô ra sau tai, hành động thân mật đến mức chướng mắt.
“Đang có khách sao? Anh có làm phiền không?”
Thẩm Ly không hề né tránh sự đụng chạm của Lục Cảnh Thần, ngược lại, cơ thể cô thả lỏng một cách rõ rệt. Cô mỉm cười với anh ta – nụ cười dịu dàng thật sự mà Phó Tư Hàn đã lâu không được thấy.
“Không phiền. Khách sắp về rồi.”
Phó Tư Hàn đứng đó, nhìn hai người họ kẻ tung người hứng, lồng ngực bỗng nhiên trào lên một ngọn lửa ghen tuông dữ dội chưa từng có. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay Lục Cảnh Thần đang đặt hờ trên vai Thẩm Ly.
“Lục thiếu gia về nước khi nào vậy? Sao tôi không nghe tin?” Phó Tư Hàn lên tiếng, giọng nói lạnh như băng, mang theo mùi thuốc súng nồng nặc.
Lục Cảnh Thần quay sang, mỉm cười lịch thiệp:
“Chào Phó tổng. Tôi vừa về tuần trước. Nghe tin Ly Ly độc thân, tôi phải về ngay để… xếp hàng. Dù sao cơ hội tốt thế này, bỏ lỡ thì tiếc lắm.”
Câu nói nửa đùa nửa thật của Lục Cảnh Thần như một gáo dầu tạt thẳng vào lửa giận của Phó Tư Hàn. Xếp hàng? Cơ hội tốt? Vợ cũ của anh vừa rời đi chưa đầy một tháng, đã có người đàn ông khác nhăm nhe muốn thế chỗ?
Phó Tư Hàn quay sang nhìn Thẩm Ly, chờ đợi cô phản bác. Nhưng cô chỉ điềm nhiên mở hộp cơm, mùi thơm của thức ăn lan tỏa trong phòng.
“15 phút đã hết, Phó tổng.” Thẩm Ly nhìn đồng hồ đeo tay, giọng đuổi khách rõ ràng. “Cửa ở đằng kia, không tiễn.”
Phó Tư Hàn siết chặt nắm tay, cảm giác thất bại ê chề bủa vây. Anh hít sâu một hơi, cố kìm nén cơn giận đang chực trào:
“Chuyện hợp đồng tôi sẽ bảo trợ lý gửi lại phương án mới. Còn chuyện ly hôn… tôi chưa ký, thì về mặt pháp luật, em vẫn là vợ tôi. Đừng làm chuyện gì quá giới hạn.”
Nói xong, anh quay người bước đi, lưng thẳng tắp nhưng bước chân lại có phần vội vã, như thể đang chạy trốn khỏi bức tranh hạnh phúc chướng mắt kia.
Cánh cửa đóng lại.
Thẩm Ly buông đũa xuống, nụ cười trên môi tắt ngấm. Cô mệt mỏi day day thái dương.
“Vẫn còn đau lòng sao?” Lục Cảnh Thần dịu dàng hỏi, đưa cho cô một cốc nước ấm.
“Không phải đau lòng.” Thẩm Ly lắc đầu, ánh mắt nhìn ra cửa sổ sát đất, nơi có thể thấy chiếc xe của Phó Tư Hàn đang lao đi như một con thú bị thương. “Chỉ là cảm thấy… ba năm qua mình thật ngu ngốc.”
Lục Cảnh Thần ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt thâm trầm:
“Không sao, tỉnh lại là tốt rồi. Còn chuyện của Tô Giai Tuệ, em định khi nào mới tung ra bằng chứng năm đó?”
Thẩm Ly nhếch môi, một tia tàn nhẫn xẹt qua đáy mắt:
“Chưa vội. Kịch hay phải đợi đến cao trào. Để cô ta leo lên thật cao, ngã mới đau. Hơn nữa…” Cô ngừng lại một chút, ngón tay mân mê chiếc bút ký. “Tôi muốn Phó Tư Hàn phải tự mình phát hiện ra sự thật. Cảm giác bị người mình tin tưởng nhất lừa dối suốt bao năm… chắc chắn sẽ rất thú vị, đúng không?”
Lục Cảnh Thần nhìn cô gái trước mặt, khẽ rùng mình nhưng cũng đầy thán phục. Con mèo nhỏ ngày xưa, giờ đã thực sự mọc vuốt rồi.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com