Chương 4
Hai tuần sau cuộc gặp gỡ tại Thẩm thị.
Đêm hội từ thiện “Tinh Tú” được tổ chức tại du thuyền 5 sao neo đậu trên bến cảng Victoria. Đây là sự kiện quy tụ toàn bộ giới thượng lưu của thành phố S, nơi những chiếc danh thiếp được trao tay và những mối quan hệ triệu đô được thiết lập.
Phó Tư Hàn xuất hiện, bên cạnh là Tô Giai Tuệ. Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy voan trắng tinh khôi, trang điểm nhẹ nhàng theo phong cách “mối tình đầu” thuần khiết. Tay cô ta khoác chặt lấy cánh tay Phó Tư Hàn, cả người như dán vào anh, thỉnh thoảng lại ghé sát tai anh thì thầm to nhỏ, tạo nên một khung cảnh ân ái khiến người khác phải ngoái nhìn.
Phó Tư Hàn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng đáy mắt đã vương vài tia mệt mỏi. Hai tuần nay, việc Thẩm Ly rút vốn khiến anh phải đau đầu xử lý khủng hoảng truyền thông. Đã vậy, Tô Giai Tuệ lại liên tục quấy rầy, lúc thì đau tay, lúc thì gặp ác mộng, khiến anh không có lấy một phút yên tĩnh.
“Tư Hàn, nhìn kìa, là chị Thẩm Ly.” Tô Giai Tuệ bỗng siết chặt tay anh, giọng nói có chút run rẩy giả tạo. “Chị ấy đi cùng ai vậy?”
Phó Tư Hàn ngẩng phắt đầu lên.
Ở lối vào, ánh đèn flash chớp nháy liên hồi. Thẩm Ly bước vào, rực rỡ và sắc sảo đến mức khiến không gian xung quanh như lu mờ. Cô diện một chiếc đầm dạ hội màu đen xẻ tà cao ngút ngàn, khoe trọn đôi chân dài miên man trắng muốt. Tấm lưng trần ong bướm quyến rũ được điểm xuyết bằng một sợi dây chuyền kim cương thả dọc xuống rãnh lưng, vừa gợi cảm vừa bí ẩn.
Bên cạnh cô, Lục Cảnh Thần ân cần đỡ lấy eo cô khi bước xuống bậc thang. Hai người họ thì thầm cười nói, ánh mắt Lục Cảnh Thần nhìn cô đầy sủng nịch, còn Thẩm Ly cũng đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ – nụ cười mà Phó Tư Hàn từng nghĩ chỉ thuộc về riêng mình.
“Thẩm tổng dạo này phong độ quá nhỉ.” Một vị doanh nhân đứng cạnh thì thầm. “Nghe nói vừa ly hôn xong là cặp ngay với Lục thiếu gia. Đúng là phụ nữ hiện đại, không lụy tình.”
Những lời bàn tán lọt vào tai Phó Tư Hàn khiến sắc mặt anh đen sầm lại. Bàn tay anh đút trong túi quần siết chặt, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau nhói.
Buổi đấu giá bắt đầu.
Vật phẩm cuối cùng là “Trái tim Đại dương” – một chiếc ghim cài áo bằng sapphire xanh thẫm được bao quanh bởi kim cương, trị giá khởi điểm 5 triệu tệ.
Tô Giai Tuệ mắt sáng lên: “Đẹp quá! Tư Hàn, chiếc ghim áo này rất hợp với bộ vest màu lam của anh.”
Phó Tư Hàn lơ đãng gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng trần quyến rũ của Thẩm Ly ở bàn phía trước.
“10 triệu.” Lục Cảnh Thần giơ bảng, giọng nói trầm ấm vang lên. Anh ta quay sang cười với Thẩm Ly: “Màu xanh này rất hợp với màu mắt của em.”
Hành động công khai tán tỉnh này như giọt nước làm tràn ly.
“20 triệu.” Phó Tư Hàn lạnh lùng giơ bảng, giọng nói vang vọng khắp khán phòng.
Mọi người ồ lên kinh ngạc. Giá trị thực của món đồ chỉ khoảng 7-8 triệu, Phó tổng vừa mở miệng đã tăng gấp đôi.
Thẩm Ly quay đầu lại, đôi mắt phượng chạm phải ánh mắt rực lửa của Phó Tư Hàn. Cô nhếch môi, ghé vào tai Lục Cảnh Thần nói nhỏ gì đó, rồi cầm lấy tấm bảng từ tay anh:
“30 triệu.”
“40 triệu.” Phó Tư Hàn không chần chừ một giây.
“50 triệu.” Thẩm Ly vẫn bình thản.
“60 triệu.” Giọng Phó Tư Hàn đã bắt đầu đanh lại.
Tô Giai Tuệ ngồi bên cạnh hoảng hốt, kéo tay áo anh: “Tư Hàn, đắt quá rồi, đừng…”
Phó Tư Hàn hất tay cô ta ra, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào người phụ nữ phía trước. Anh không mua cái ghim áo, anh đang mua lại sự kiêu hãnh của mình trước mặt tình địch.
“80 triệu.” Thẩm Ly hô giá, sau đó quay lại nhìn Phó Tư Hàn, nở một nụ cười khiêu khích, khẩu hình miệng nói hai chữ: Theo không?
Máu nóng dồn lên não, Phó Tư Hàn nghiến răng:
“100 triệu!”
Cả khán phòng nín thở. 100 triệu tệ cho một chiếc ghim cài áo!
Thẩm Ly mỉm cười, cô từ từ đặt tấm bảng xuống, tao nhã vỗ tay:
“Phó tổng hào phóng quá. Quân tử không đoạt đồ yêu thích của người khác. Tôi nhường.”
Lúc này Phó Tư Hàn mới bừng tỉnh. Nhìn nụ cười đắc ý trong mắt cô, anh nhận ra mình vừa bị cô “gài”. Cô cố tình đẩy giá lên để anh ném tiền qua cửa sổ.
100 triệu tệ, đổi lấy một món đồ trang sức vô dụng và một sự bẽ bàng ngầm hiểu.
Giờ nghỉ giải lao.
Thẩm Ly đi vào khu vực hành lang vắng vẻ dẫn ra boong tàu để hóng gió. Vừa bước qua khúc quanh, một cánh tay rắn chắc bất ngờ vươn ra, kéo mạnh cô vào góc tối khuất sau tấm rèm nhung dày.
“Ưm…”
Thẩm Ly chưa kịp kêu lên thì đã bị một thân hình cao lớn ép chặt vào tường. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc pha lẫn chút mùi rượu vang xộc vào mũi cô.
Là Phó Tư Hàn.
“Buông ra!” Thẩm Ly vùng vẫy, nhưng sức lực của nam nữ quá chênh lệch. Hai tay cô bị anh kìm chặt, ghim lên đỉnh đầu.
Phó Tư Hàn cúi xuống, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại vài centimet. Hơi thở nóng rực của anh phả vào mặt cô, mang theo sự nguy hiểm và dục vọng bị kìm nén bấy lâu.
“Vui lắm sao?” Anh gằn giọng. “Thấy tôi mất 100 triệu, em vui lắm sao?”
“Vui chứ.” Thẩm Ly không hề sợ hãi, ngẩng cao đầu thách thức. “Thấy chồng cũ ngu ngốc ném tiền vì sĩ diện, ai mà chẳng vui.”
“Chồng cũ?” Phó Tư Hàn cười gằn, bàn tay còn lại của anh trượt xuống, thô bạo bóp lấy eo nhỏ của cô, kéo sát vào người mình, khiến cô cảm nhận rõ sự thay đổi cơ thể của anh. “Đơn ly hôn tôi chưa ký. Trên giường tôi em rên rỉ thế nào, em quên rồi sao? Cần tôi nhắc lại không?”
“Phó Tư Hàn, anh vô sỉ!” Thẩm Ly đỏ mặt vì giận.
“Tôi còn có thể vô sỉ hơn.”
Dứt lời, anh cúi xuống, ngậm lấy đôi môi đỏ mọng đang mắng chửi kia. Nụ hôn hung hãn, mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu điên cuồng. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, lưỡi xông vào càn quét, cuốn lấy lưỡi cô dây dưa không dứt.
“Ưm… buông…”
Thẩm Ly giãy giụa, nhưng nụ hôn của anh quá kỹ thuật, quá quen thuộc. Cơ thể cô, đáng chết thay, lại bắt đầu phản ứng lại với sự đụng chạm của anh. Ba năm ân ái mặn nồng, anh biết rõ mọi điểm nhạy cảm trên người cô.
Bàn tay to lớn của anh luồn vào đường xẻ tà của chiếc váy, vuốt ve làn da đùi mịn màng, ngón tay cái miết nhẹ lên lớp vải mỏng manh nơi tư mật. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Thẩm Ly khiến cô run rẩy, đầu gối mềm nhũn.
Nhận thấy sự buông xuôi của cô, nụ hôn của Phó Tư Hàn dần trở nên dịu dàng hơn, triền miên và đầy dục vọng. Anh tham luyến hương thơm trên người cô, tham luyến cảm giác được ôm cô trong vòng tay. Những ngày qua thiếu vắng cô, anh mới biết mình nhớ cơ thể này đến phát điên.
Bốp!
Một tiếng tát giòn giã vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Phó Tư Hàn sững người, buông cô ra, khuôn mặt tuấn tú in hằn năm dấu ngón tay đỏ ửng.
Thẩm Ly thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Đôi mắt cô ngấn nước nhưng rực lửa giận dữ. Cô đưa tay lau mạnh đôi môi sưng đỏ, như muốn xóa đi dấu vết của anh.
“Phó Tư Hàn, đừng để tôi khinh thường anh thêm nữa.” Giọng cô run rẩy nhưng lạnh lùng thấu xương. “Anh đang có ‘thanh mai’ chờ bên ngoài đấy. Đừng dùng cái tay vừa ôm cô ta để chạm vào tôi. Bẩn!”
Từ “bẩn” như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Phó Tư Hàn, dập tắt mọi dục vọng vừa nhen nhóm.
Anh nhìn cô chỉnh lại váy áo, khôi phục vẻ cao ngạo lạnh lùng rồi quay lưng bước đi, không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần.
Phó Tư Hàn đứng chôn chân tại chỗ, dựa lưng vào tường, đưa tay sờ lên gò má đau rát. Cảm giác trống rỗng và hụt hẫng lại ùa về, dày vò tâm can anh.
Anh cứ nghĩ chỉ cần anh muốn, cô sẽ lại ngoan ngoãn quay về. Nhưng ánh mắt vừa rồi của cô… là sự chán ghét thật sự.
Ở một góc khuất cách đó không xa, Tô Giai Tuệ đứng nép sau chậu cây cảnh, bàn tay siết chặt chiếc túi xách hàng hiệu đến mức móng tay gãy nát. Cô ta đã nhìn thấy tất cả.
Ánh mắt si mê, dục vọng và sự chiếm hữu mà Phó Tư Hàn dành cho Thẩm Ly… đó là thứ ánh mắt mà cô ta chưa bao giờ nhận được, kể cả khi cô ta dùng ân tình cứu mạng để trói buộc anh.
“Thẩm Ly…” Tô Giai Tuệ nghiến răng ken két, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo vì ghen tuông và oán độc. “Cô đã đi rồi, tại sao còn ám lấy anh ấy? Được lắm, nếu cô đã muốn đấu, tôi sẽ cho cô thân bại danh liệt!”
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com