Chương 5
Đêm muộn trên du thuyền, gió biển thổi lồng lộng mang theo vị mặn chát. Bữa tiệc đã tàn, khách khứa dần tản về các phòng nghỉ VIP trên tầng cao nhất.
Trong một góc khuất của quầy bar, Tô Giai Tuệ lén lút đưa một gói bột nhỏ màu trắng cho người phục vụ, ánh mắt đảo quanh đầy cảnh giác.
“Bỏ vào ly rượu vang của cô ta. Nhớ kỹ, sau khi cô ta uống xong, hãy đưa cô ta về phòng 302. Ở đó đã có người chờ sẵn.”
Tô Giai Tuệ nở một nụ cười độc địa. Phòng 302, cô ta đã sắp xếp một gã đàn ông béo tốt, nổi tiếng há sắc trong giới đầu tư. Chỉ cần sáng mai cửa phòng mở ra, hình ảnh Thẩm Ly đầu bù tóc rối bên cạnh gã đàn ông đó lan truyền khắp mặt báo, xem cô ta còn mặt mũi nào mà ra vẻ thanh cao trước mặt Phó Tư Hàn.
Đồng thời, cô ta cũng chuẩn bị một ly “nước đặc biệt” cho Phó Tư Hàn. Tối nay, cô ta nhất định phải biến gạo đã nấu thành cơm, dùng đứa con để trói buộc anh hoàn toàn.
15 phút sau.
Phó Tư Hàn ngồi ở boong tàu, tay day day thái dương đau nhức. Cơn giận lúc nãy với Thẩm Ly vẫn chưa nguôi, cộng thêm áp lực công việc khiến anh mệt mỏi rã rời.
“Tư Hàn, anh uống chút rượu cho dễ ngủ nhé.” Tô Giai Tuệ đi tới, giọng nói ngọt ngào như mật, đưa cho anh một ly vang đỏ.
Phó Tư Hàn không nghi ngờ, đón lấy ly rượu uống cạn một hơi. Anh đang cần chất cồn để làm tê liệt những cảm xúc hỗn loạn trong lòng.
Cùng lúc đó, người phục vụ bưng khay rượu đi về phía Thẩm Ly đang đứng nói chuyện với Lục Cảnh Thần ở phía xa.
Nhưng Thẩm Ly không phải là bình hoa di động. Sống trong giới hào môn bao năm, lại vừa trải qua cú sốc hôn nhân, sự cảnh giác của cô đã được tôi luyện thành bản năng. Khi người phục vụ tiếp cận với vẻ mặt lấm lét và cố tình đẩy ly rượu về phía cô, cô đã nhận ra sự bất thường.
“Cảm ơn, tôi không uống.” Thẩm Ly lạnh lùng từ chối, ánh mắt sắc lẹm quét qua người phục vụ khiến hắn ta run tay, làm sánh một chút rượu ra ngoài.
Lục Cảnh Thần đứng bên cạnh nheo mắt, dường như cũng nhận ra điều gì đó. Anh ta ghé tai cô: “Cần anh xử lý không?”
“Không cần, để xem kịch hay.” Thẩm Ly nhếch môi, ánh mắt hướng về phía Tô Giai Tuệ đang đứng đợi kết quả ở góc tối.
Đột nhiên, từ phía boong tàu, một tiếng loảng xoảng vang lên.
Phó Tư Hàn hất tung cái bàn nhỏ trước mặt, cả người lảo đảo đứng dậy. Khuôn mặt anh đỏ bừng một cách bất thường, hơi thở gấp gáp, trán lấm tấm mồ hôi. Một ngọn lửa dục vọng quái đản đang bùng lên trong bụng dưới, lan ra khắp tứ chi, thiêu đốt lý trí của anh.
“Tư Hàn, anh sao vậy? Để em đưa anh về phòng…” Tô Giai Tuệ vội vàng chạy tới, định dìu anh.
Nhưng ngay khi bàn tay cô ta chạm vào cánh tay anh, Phó Tư Hàn liền cảm thấy một sự ghê tởm trào dâng. Mùi nước hoa nồng nặc trên người cô ta khiến anh buồn nôn.
“Cút!” Phó Tư Hàn gầm lên, hất mạnh Tô Giai Tuệ ra.
“A!” Tô Giai Tuệ ngã sóng soài xuống sàn, ngỡ ngàng nhìn người đàn ông mình yêu thương. Thuốc cô ta bỏ vào là loại xuân dược mạnh nhất, lẽ ra anh phải lao vào cô ta mới đúng, tại sao lại có phản ứng bài xích như vậy?
“Đừng… đừng chạm vào tôi…” Phó Tư Hàn nghiến răng, đôi mắt vằn tia máu nhìn cô ta đầy chán ghét. Trong cơn mê loạn, cơ thể anh chỉ khao khát một mùi hương duy nhất – mùi hoa nhài thanh khiết, dịu mát.
Anh lảo đảo bước đi, vô thức đi về phía dãy phòng VIP, nơi có người phụ nữ anh đang khao khát đến điên cuồng.
Thẩm Ly vừa về đến phòng, chưa kịp đóng cửa thì một bóng đen to lớn đã ập vào, đẩy cô ngã xuống giường nệm êm ái.
Cánh cửa phòng đóng sầm lại, chốt khóa an toàn.
“Ai…” Thẩm Ly định hét lên thì một bàn tay nóng rực như than hồng đã bịt chặt miệng cô.
“Là tôi…” Giọng Phó Tư Hàn khàn đặc, nghe như tiếng thú hoang bị thương.
Thẩm Ly mở to mắt. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cô thấy Phó Tư Hàn đang ở trong tình trạng cực kỳ tồi tệ. Áo sơ mi bung hết cúc lộ ra lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng nhưng lại chứa đựng sự cầu xin thống khổ.
“Anh bị bỏ thuốc?” Thẩm Ly nhíu mày, nhanh chóng đoán ra sự việc. Không cần hỏi cũng biết là tác phẩm của ai.
“Ly Ly… giúp tôi…” Phó Tư Hàn vùi đầu vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc. Cảm giác đau đớn như bị lửa thiêu đốt trong người bỗng dịu đi đôi chút khi tiếp xúc với làn da mát lạnh của cô. “Khó chịu quá… anh sắp nổ tung rồi…”
“Buông ra! Tôi gọi bác sĩ cho anh!” Thẩm Ly cố gắng đẩy anh ra, nhưng sức lực của người đàn ông đang bị thuốc chi phối lớn đến đáng sợ.
“Không cần bác sĩ… anh chỉ cần em…”
Phó Tư Hàn mất hết lý trí, anh cúi xuống hôn ngấu nghiến lên môi cô, lên cổ cô. Bàn tay anh thô bạo xé toạc chiếc váy ngủ lụa mỏng manh, làn da trắng nõn của cô lộ ra dưới ánh đèn kích thích thị giác anh đến cực điểm.
“Phó Tư Hàn! Anh tỉnh lại đi! Chúng ta ly hôn rồi!” Thẩm Ly hét lên, giơ tay định tát anh thêm một cái.
Nhưng lần này Phó Tư Hàn đã bắt được tay cô. Anh áp chặt tay cô xuống gối, đan mười ngón tay vào nhau, ép cơ thể nóng rực của mình lên người cô, không còn một kẽ hở.
“Ly hôn thì sao? Cơ thể em vẫn nhớ tôi…” Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói ma mị đầy cám dỗ.
Anh di chuyển hông, để vật cứng rắn kia cọ xát vào đùi non nhạy cảm của cô qua lớp quần lót mỏng. Thẩm Ly rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô căm ghét phải thừa nhận rằng, cơ thể cô quả thực đã quá quen thuộc với anh, quen thuộc đến mức sinh ra phản xạ có điều kiện.
“Anh đang bị dày vò… Ly Ly, cứu anh…” Nước mắt sinh lý chảy ra từ khóe mắt Phó Tư Hàn rơi xuống mặt cô nóng hổi. Sự yếu đuối hiếm thấy của người đàn ông cao ngạo này khiến trái tim sắt đá của Thẩm Ly khẽ rung động.
Đúng lúc đó, tiếng đập cửa dồn dập vang lên bên ngoài.
“Tư Hàn! Anh có ở trong đó không? Mở cửa cho em!” Là giọng của Tô Giai Tuệ. Cô ta đã đi tìm khắp nơi và đoán chắc anh đã chạy vào đây.
Nghe thấy giọng nói đó, động tác của Phó Tư Hàn khựng lại. Còn Thẩm Ly thì bừng tỉnh, một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong mắt cô.
Cô không đẩy Phó Tư Hàn ra nữa, ngược lại, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh sát xuống, chủ động hôn lên đôi môi đang khao khát của anh.
Phó Tư Hàn như được ân xá, điên cuồng đáp lại.
Bên ngoài, tiếng đập cửa càng lúc càng lớn: “Thẩm Ly! Cô mở cửa ra! Cô giấu Tư Hàn ở đâu?”
Thẩm Ly dứt khỏi nụ hôn, thở hổn hển, nhìn người đàn ông đang mê loạn trên người mình. Cô nhếch môi cười, một nụ cười quyến rũ chết người.
“Muốn tôi giúp anh không?” Cô thì thầm.
Phó Tư Hàn gật đầu lia lịa theo bản năng.
“Vậy thì ngoan ngoãn phục vụ tôi cho tốt.”
Nói rồi, Thẩm Ly với tay lấy chiếc điều khiển từ xa trên đầu giường, nhấn nút mở rèm cửa sổ kính sát đất hướng ra hành lang (loại kính một chiều, bên trong nhìn ra được, nhưng nếu bật đèn bên trong và tắt đèn hành lang thì bóng người sẽ in rõ lên rèm). Cô không mở rèm, nhưng cô cố tình để âm thanh lọt ra ngoài.
Thẩm Ly rên nhẹ một tiếng, âm thanh kiều mị vang vọng trong không gian tĩnh lặng, đủ để người đứng sát cửa nghe thấy rõ mồn một.
“A… Tư Hàn… chậm một chút…”
Bên ngoài cánh cửa, Tô Giai Tuệ chết lặng. Bàn tay đang đập cửa của cô ta khựng lại giữa không trung.
“Ưm… anh giỏi lắm…” Tiếng va chạm da thịt, tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông và tiếng rên rỉ của phụ nữ hòa vào nhau tạo thành một bản hòa ca dâm mĩ.
Mặt Tô Giai Tuệ cắt không còn giọt máu. Cô ta nhận ra tiếng thở dốc đó là của Phó Tư Hàn. Chính tay cô ta bỏ thuốc, cô ta biết anh đang sung mãn đến thế nào. Nhưng người đang tận hưởng sự sung mãn đó, không phải cô ta, mà là Thẩm Ly!
Cô ta đứng chôn chân ở đó, nghe chồng cũ vợ cũ ân ái mặn nồng ngay trong phòng, còn mình – “thanh mai trúc mã” – thì đứng canh cửa như một con chó giữ nhà. Sự nhục nhã ê chề khiến cô ta muốn phát điên.
Trong phòng, cuộc vui mới thực sự bắt đầu. Dưới tác dụng của thuốc và sự khiêu khích của Thẩm Ly, Phó Tư Hàn như mãnh thú sổ lồng, mạnh mẽ chiếm đoạt cô hết lần này đến lần khác, dày vò cô đến mức Thẩm Ly cũng phải mệt lả đi, nhưng trong lòng lại dâng lên một khoái cảm trả thù đầy thỏa mãn.
Sáng hôm sau.
Khi ánh nắng chiếu rọi vào phòng, Phó Tư Hàn tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ. Ký ức đêm qua ùa về như những thước phim quay chậm: Tô Giai Tuệ đưa rượu, anh bỏ chạy, và… những màn ân ái điên cuồng với Thẩm Ly.
Anh quay sang bên cạnh. Trống trơn.
Thẩm Ly đã đi rồi.
Trên tủ đầu giường đặt một xấp tiền mặt đỏ chót và một tờ giấy note:
“Kỹ năng giường chiếu có tiến bộ. Coi như tiền tip đêm qua. Lần sau nhớ sạch sẽ một chút, đừng để mùi trà xanh ám vào người rồi mới tìm tôi.”
Phó Tư Hàn cầm xấp tiền lên, mặt đen như đít nồi, nhưng khóe môi lại vô thức giật giật.
Cô coi anh là trai bao sao?
Nhưng… ít nhất cô không cự tuyệt anh hoàn toàn.
Cánh cửa phòng tắm mở ra, Thẩm Ly bước ra, đã ăn mặc chỉnh tề, khí chất lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Tỉnh rồi thì cút về với cô người yêu bé nhỏ của anh đi. Cô ta đứng canh cửa cả đêm đấy.” Thẩm Ly thản nhiên nói, ngồi xuống bàn trang điểm tô son.
Phó Tư Hàn nhìn cô, ánh mắt phức tạp: “Ly Ly, chuyện đêm qua…”
“Chuyện đêm qua chỉ là giải quyết nhu cầu sinh lý.” Thẩm Ly ngắt lời, quay lại nhìn anh, ánh mắt sắc bén. “Phó Tư Hàn, anh nên cảm ơn tôi. Nếu không nhờ tôi, đêm qua anh đã bị Tô Giai Tuệ gài bẫy, trở thành công cụ nhân giống cho cô ta rồi.”
Phó Tư Hàn sững người. Anh không ngốc, xâu chuỗi lại sự việc, anh thừa hiểu ly rượu đó có vấn đề.
Một sự lạnh lẽo đáng sợ lan tỏa trong đáy mắt anh. Tô Giai Tuệ… cô dám tính kế lên đầu tôi?
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com