Chương 6
Phó Tư Hàn bước ra khỏi phòng 302, cả người toát ra hàn khí âm độ khiến không gian hành lang như đóng băng.
Tô Giai Tuệ vẫn ngồi bệt ở đó, đôi mắt sưng húp vì khóc cả đêm. Thấy anh bước ra, cô ta vội vàng lao tới, nắm lấy ống quần anh, giọng nghẹn ngào:
“Tư Hàn… anh nghe em giải thích… Em không biết tại sao Thẩm Ly lại ở trong đó… Em chỉ…”
“Cút!”
Phó Tư Hàn lạnh lùng quát một tiếng, hất chân ra khiến Tô Giai Tuệ ngã ngửa. Anh cúi xuống, đôi mắt phượng hẹp dài nhìn cô ta không còn chút ôn nhu nào, chỉ còn lại sự chán ghét trần trụi.
“Tô Giai Tuệ, tôi không phải thằng ngu. Ly rượu đó có gì, cô rõ hơn ai hết. Đừng để tôi phải tự tay tống cô vào tù vì tội bỏ thuốc cấm.”
Nói xong, anh sải bước bỏ đi, để lại Tô Giai Tuệ mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy trong nỗi sợ hãi tột độ. Cô ta biết, hình tượng “nữ thần thánh thiện” mà cô ta dày công xây dựng trước mặt anh đã hoàn toàn sụp đổ.
Ba ngày sau. Tại biệt thự Bán Sơn.
Phó Tư Hàn ngồi trong phòng làm việc, gạt tàn thuốc lá bên cạnh (của khách để lại, anh không hút) đã đầy ắp đầu lọc, nhưng anh chỉ ngồi thẫn thờ nhìn vào khoảng không.
Trợ lý Trần gõ cửa bước vào, đặt một tập hồ sơ dày lên bàn, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
“Phó tổng, kết quả xét nghiệm mẫu rượu hôm đó đã có. Là loại ‘Mộng Điệp’ – một chất kích thích cực mạnh bị cấm bán trên thị trường đen. Nguồn gốc được truy ra từ một tay buôn mà quản lý của cô Tô từng liên hệ.”
Phó Tư Hàn nhắm mắt lại, ngửa đầu dựa vào ghế. Vậy là đã rõ. Người con gái anh từng nâng niu, trân trọng như báu vật, thực chất lại là một kẻ tâm cơ, thủ đoạn đê hèn.
“Còn một chuyện nữa…” Trợ lý Trần ngập ngừng. “Theo lệnh ngài, tôi đã cho người điều tra lại vụ hỏa hoạn ở nhà kho trường trung học 10 năm trước. Có một điểm rất lạ.”
Phó Tư Hàn mở mắt, ánh nhìn sắc bén: “Nói.”
“Năm đó, cô Tô khai rằng cô ấy dùng tay không bới đống đổ nát để kéo ngài ra, nên đôi tay mới bị thương nặng, ảnh hưởng đến sự nghiệp piano. Tuy nhiên…” Trợ lý Trần lật hồ sơ, đưa ra một tấm ảnh chụp X-quang cũ. “Hồ sơ bệnh án tại bệnh viện huyện ghi lại, vết thương trên tay cô Tô chủ yếu là vết cắt do mảnh kính vỡ, không phải do bỏng hay va đập mạnh. Và thời điểm nhập viện của cô ấy… chậm hơn ngài tới 2 tiếng đồng hồ.”
Uỳnh!
Một tiếng sấm nổ vang trong đầu Phó Tư Hàn.
Vết cắt do kính? Chậm 2 tiếng?
Ký ức hỗn loạn năm 17 tuổi ùa về. Trong biển lửa mịt mù, khói đặc quánh khiến anh không thể thở, một bàn tay nhỏ bé nhưng kiên cường đã nắm chặt lấy tay anh, lôi anh đi.
“Đừng sợ, tớ sẽ đưa cậu ra ngoài!”
Giọng nói ấy trong trẻo nhưng kiên định. Anh nhớ rõ, khi một thanh xà gỗ rực lửa rơi xuống, cô gái ấy đã lao người lên che chắn cho anh. Anh nghe thấy tiếng da thịt cháy sém và tiếng hừ đau đớn của cô ấy.
Nếu là Tô Giai Tuệ, tại sao tay cô ta chỉ bị kính cứa? Tại sao lưng cô ta không có sẹo?
Phó Tư Hàn bật dậy, lao ra khỏi phòng làm việc. Anh chạy thẳng vào phòng thay đồ cũ của Thẩm Ly – nơi anh chưa từng đặt chân vào kể từ khi cô dọn đi.
Căn phòng trống trải, chỉ còn lại vài chiếc hộp carton cũ kỹ xếp trong góc mà cô chưa kịp mang đi hoặc vứt bỏ.
Phó Tư Hàn lục tung từng cái hộp. Sách vở cũ, đĩa nhạc, những món quà sinh nhật anh tặng cô mà cô chưa từng bóc tem…
Bàn tay anh chạm vào một chiếc hộp gỗ lim khóa chặt, nằm sâu dưới đáy tủ.
Không có chìa khóa. Phó Tư Hàn không ngần ngại, dùng sức đập mạnh chiếc hộp xuống sàn. Khóa đồng bung ra.
Bên trong là một chiếc áo khoác đồng phục nam sinh trung học.
Màu trắng ngả vàng, loang lổ vết máu khô và… một mảng lưng áo bị cháy sém đen kịt, thủng một lỗ lớn.
Phó Tư Hàn run rẩy cầm chiếc áo lên. Bảng tên trên ngực áo vẫn còn rõ nét chữ thêu tay bằng chỉ vàng: Phó Tư Hàn.
Đây là áo của anh. Chiếc áo anh mặc vào ngày xảy ra hỏa hoạn năm đó. Sau khi được cứu ra, anh đã ngất đi, khi tỉnh lại thì chiếc áo đã biến mất. Anh cứ nghĩ nó đã cháy rụi trong đám lửa.
Tại sao… tại sao nó lại ở đây? Trong hộp đồ riêng tư nhất của Thẩm Ly?
Một mảnh ký ức khác lóe lên. Đêm hôm đó trên du thuyền, khi anh điên cuồng chiếm đoạt cô từ phía sau, trong cơn mê loạn, anh đã nhìn thấy một vết sẹo dài, lồi lõm xấu xí chạy dọc từ vai trái xuống thắt lưng của cô.
Lúc đó, anh đã hỏi: “Lưng em bị sao vậy?”
Thẩm Ly đã lạnh lùng đáp: “Bị chó cắn.”
Phó Tư Hàn siết chặt chiếc áo trong tay, lồng ngực đau đớn như bị ai đó thò tay vào bóp nghẹt trái tim. Anh gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mắt.
Không phải chó cắn.
Đó là vết sẹo do thanh xà gỗ nóng rực rơi xuống.
Là cô.
Người cứu anh năm đó là Thẩm Ly.
Người dùng tấm lưng mảnh mai của mình để đỡ lấy cả bầu trời sụp đổ cho anh là Thẩm Ly.
Người âm thầm chịu đựng đau đớn, để lại di chứng sức khỏe suốt đời nhưng chưa từng hé răng kể công một lời là Thẩm Ly.
Vậy mà… anh đã làm gì?
Anh nhận nhầm ân nhân, sủng ái kẻ mạo danh suốt 10 năm. Anh dùng chính mạng sống mà cô đã cứu về để làm tổn thương cô, sỉ nhục cô, dày vò cô.
“A A A A!!!”
Phó Tư Hàn gầm lên một tiếng đau đớn, tiếng gầm của một con thú bị thương cùng cực. Anh ôm chặt chiếc áo vào lòng, cuộn tròn người lại trên sàn nhà. Sự hối hận muộn màng như thủy triều dâng lên, nhấn chìm anh trong tuyệt vọng.
Cô đã yêu thầm anh từ năm đó. Cô mang theo vết sẹo xấu xí đó, gả cho anh, chăm sóc anh ba năm ròng rã. Còn anh thì sao? Anh chê bai cô, lạnh nhạt với cô, ép cô phải nhìn anh ân ái với kẻ đã cướp công của cô.
“Thẩm Ly, tôi cưới cô chỉ vì ông nội ép buộc…” “Cô không xứng so sánh với Giai Tuệ…” “Ly Ly, cứu anh…”
Từng câu nói, từng hành động khốn nạn của anh trong quá khứ giờ đây quay lại tấn công não bộ anh, sắc bén như ngàn vạn mũi dao.
Điện thoại của Phó Tư Hàn bỗng đổ chuông. Là mẹ anh gọi.
Anh bắt máy, giọng khàn đặc vô hồn: “Alo.”
“Tư Hàn, con mau đến bệnh viện đi! Giai Tuệ… con bé cứ đòi tự tử, nó nói nếu con không tha thứ cho nó, nó sẽ nhảy lầu…”
“Để cô ta nhảy đi.”
Phó Tư Hàn cắt ngang lời mẹ, giọng nói lạnh lẽo đến mức khiến bà Phó ở đầu dây bên kia rùng mình.
“Con nói cái gì vậy? Nó là ân nhân cứu mạng con đấy!”
“Mẹ…” Phó Tư Hàn cười, nụ cười méo xệch đầy nước mắt. “Ân nhân của con, bị con tự tay đuổi đi rồi. Còn cô ta… chỉ là một con lừa đảo đê tiện mà thôi.”
Anh cúp máy, lảo đảo đứng dậy. Anh cần gặp Thẩm Ly. Ngay bây giờ. Anh phải quỳ xuống trước mặt cô, dù cô có đánh anh, giết anh, anh cũng cam lòng.
Anh lao ra xe, phóng như bay về phía căn hộ chung cư cao cấp mà Thẩm Ly mới chuyển đến.
Trời bắt đầu đổ mưa tầm tã.
Khi chiếc xe dừng lại trước sảnh chung cư, Phó Tư Hàn nhìn thấy một cảnh tượng khiến trái tim anh vỡ vụn thêm lần nữa.
Thẩm Ly đang đứng dưới mái hiên, trên tay cầm một chiếc ô trong suốt. Lục Cảnh Thần đứng bên cạnh, cởi chiếc áo khoác vest của mình khoác lên vai cô, ánh mắt dịu dàng như nước.
Thẩm Ly ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Thần, mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhõm, bình yên mà ba năm qua ở bên anh, cô chưa từng có được.
Phó Tư Hàn định mở cửa xe lao xuống, nhưng bàn tay anh khựng lại trên tay nắm cửa.
Anh lấy tư cách gì để đến đó?
Chồng cũ? Hay là kẻ vô ơn bạc nghĩa?
Nhìn vết sẹo vô hình đang chia cắt hai người, Phó Tư Hàn hiểu rằng, quá trình truy thê của anh bây giờ mới thực sự bắt đầu, và nó sẽ là một con đường trải đầy chông gai và máu, là cái giá anh phải trả cho sự ngu ngốc của chính mình.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com