Chương 7
Sáng hôm sau, giới truyền thông và mạng xã hội bùng nổ vì một thông tin chấn động.
Tập đoàn Phó thị tổ chức họp báo khẩn cấp. Phó Tư Hàn xuất hiện với bộ vest đen tuyền, khuôn mặt lạnh lùng như tảng băng trôi, không giấu được sự tiều tụy sau nhiều đêm mất ngủ.
Trước hàng trăm ống kính máy quay, anh điềm tĩnh công bố ba điều:
Thứ nhất, Phó thị chính thức chấm dứt mọi hợp đồng tài trợ và đại diện hình ảnh với nghệ sĩ piano Tô Giai Tuệ.
Thứ hai, luật sư của Phó thị đã gửi đơn tố cáo Tô Giai Tuệ về hành vi sử dụng chất cấm và cố ý gây thương tích (liên quan đến vụ bỏ thuốc trên du thuyền).
Thứ ba, và cũng là điều gây sốc nhất, Phó Tư Hàn công khai xin lỗi vợ cũ – Thẩm Ly.
“Mười năm trước, trong vụ hỏa hoạn tại trường trung học, do sai sót trong quá trình xác minh, tôi đã nhận nhầm ân nhân cứu mạng. Người cứu tôi không phải là cô Tô Giai Tuệ. Cô ấy đã lợi dụng sự nhầm lẫn này để trục lợi suốt một thập kỷ. Về phần ân nhân thực sự…”
Giọng Phó Tư Hàn nghẹn lại một nhịp, ánh mắt hướng thẳng vào ống kính, sâu thẳm và đau đớn như muốn xuyên qua màn hình để nhìn thấy người phụ nữ ấy:
“Là tôi đã nợ cô ấy một mạng sống, và nợ cô ấy cả một đời hạnh phúc. Từ nay về sau, Phó Tư Hàn tôi sẽ dùng phần đời còn lại để chuộc lỗi.”
Cùng lúc đó, trên màn hình lớn phía sau, hàng loạt bằng chứng về bệnh án giả của Tô Giai Tuệ, video cô ta lén lút giao dịch thuốc cấm, và cả đoạn ghi âm cô ta thừa nhận mình không hề cứu Phó Tư Hàn được tung ra.
Hình tượng “ngọc nữ” thanh thuần sụp đổ trong nháy mắt. Tô Giai Tuệ, lúc này đang trốn chui trốn lủi trong căn hộ thuê tạm, nhìn thấy bản tin mà gào khóc điên cuồng, đập phá mọi thứ. Cô ta biết, đời mình xong rồi.
Thẩm Ly tắt tivi, khuôn mặt không chút biểu cảm.
“Cậu thấy sao? Hả giận không?” Lục Cảnh Thần ngồi đối diện, vừa gọt táo vừa quan sát sắc mặt cô.
“Muộn rồi.” Thẩm Ly nhấp một ngụm trà, giọng bình thản. “Sự thật phơi bày thì sao? Những tổn thương ba năm qua tôi chịu đựng là thật. Vết sẹo trên lưng tôi cũng là thật. Một lời xin lỗi trên tivi không xóa nhòa được tất cả.”
Lục Cảnh Thần mỉm cười hài lòng, đưa miếng táo cho cô: “Nói hay lắm. Đàn ông tồi thì nên vứt vào thùng rác không tái chế.”
Tuy nhiên, Phó Tư Hàn không định để bản thân nằm trong thùng rác quá lâu.
Chiều hôm đó, khi Thẩm Ly tan làm về đến căn hộ chung cư cao cấp của mình. Vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã khựng lại.
Cửa căn hộ đối diện – vốn bỏ trống suốt mấy tháng nay – giờ đang mở toang. Một đội ngũ nhân viên chuyển nhà đang tấp nập bê đồ đạc vào. Những món đồ nội thất sang trọng, quen mắt đến kỳ lạ.
Đó chẳng phải là bộ sofa da Ý phiên bản giới hạn mà cô từng rất thích ở biệt thự Bán Sơn sao?
Và đứng chỉ đạo ở giữa phòng, không ai khác chính là Phó Tư Hàn. Anh đã thay bộ vest cứng nhắc bằng một chiếc áo sơ mi trắng xắn tay áo, trông trẻ trung và bớt đi vài phần sát khí, nhưng lại tăng thêm vài phần… vô lại.
Thấy Thẩm Ly, mắt Phó Tư Hàn sáng rực lên như đèn pha ô tô. Anh bước nhanh ra hành lang, chắn trước mặt cô.
“Ly Ly, em về rồi.”
Thẩm Ly nhíu mày, lùi lại một bước giữ khoảng cách: “Phó tổng, anh đang làm cái trò gì vậy?”
“Chuyển nhà.” Phó Tư Hàn đáp tỉnh bơ. “Biệt thự Bán Sơn rộng quá, ở một mình buồn, anh sợ ma. Nghe nói khu này an ninh tốt, hàng xóm lại thân thiện, nên anh mua căn đối diện.”
Thẩm Ly cười khẩy: “Sợ ma? Phó Tư Hàn, anh nghĩ tôi là trẻ lên ba sao? Tránh ra.”
Cô định lách qua người anh để mở cửa nhà mình, nhưng Phó Tư Hàn lại mặt dày sấn tới, ép cô vào tường. Khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát trên người anh – anh đã không còn dùng loại nước hoa cũ, cũng không còn mùi thuốc lá.
“Ly Ly, anh biết em đã xem tin tức.” Giọng anh trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả mà đầy ắp sự chân thành và hối lỗi. “Anh biết bây giờ em rất ghét anh. Em có thể đánh anh, mắng anh, thậm chí dùng dao đâm anh, anh đều chịu. Nhưng xin em… đừng coi anh như người vô hình.”
Thẩm Ly ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh: “Phó Tư Hàn, anh nghe cho rõ đây. Tôi không ghét anh. Vì muốn ghét một người, cũng cần phải tốn sức lực và tình cảm. Đối với tôi hiện tại, anh chỉ là một người lạ từng quen. Việc anh chuyển đến đây là quyền của anh, nhưng đừng làm phiền cuộc sống của tôi.”
Nói xong, cô dùng sức đẩy anh ra, tra chìa khóa vào ổ.
“Anh đã nhìn thấy vết sẹo.”
Câu nói của Phó Tư Hàn khiến động tác của Thẩm Ly cứng đờ.
“Đêm đó trên du thuyền…” Phó Tư Hàn bước tới, đứng ngay sau lưng cô, giọng run run. “Anh đã nhìn thấy nó. Vết sẹo trên lưng em. Là do thanh gỗ cháy năm đó rơi xuống, đúng không?”
Thẩm Ly nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh trái tim đang đập loạn nhịp. Quá khứ đau thương mà cô cố chôn vùi, cuối cùng cũng bị anh đào xới lên.
“Phải thì sao? Không phải thì sao?” Cô quay lại, ánh mắt lạnh lùng. “Anh định dùng sự thương hại để bù đắp cho tôi sao? Hay định dùng cảm giác tội lỗi để ép tôi quay lại?”
“Không phải thương hại!” Phó Tư Hàn kích động nắm lấy vai cô. “Là đau lòng! Ly Ly, em biết không, khi biết sự thật, anh hận không thể giết chết chính mình. Tại sao người anh yêu, người hy sinh vì anh, anh lại không nhận ra? Tại sao anh lại để em chịu đựng sự dày vò đó một mình suốt 10 năm?”
“Người anh yêu?” Thẩm Ly cười lớn, tiếng cười chua chát vang vọng hành lang vắng. “Phó Tư Hàn, anh đừng làm tôi buồn nôn. Anh yêu tôi? Hay anh yêu cái danh xưng ‘ân nhân cứu mạng’? Nếu hôm nay anh không phát hiện ra sự thật, liệu anh có đứng đây nói yêu tôi không? Hay vẫn đang ôm ấp Tô Giai Tuệ và sỉ nhục tôi?”
Câu hỏi của cô như một mũi dao sắc bén cắm thẳng vào tử huyệt của Phó Tư Hàn. Anh cứng họng, không thể phản bác. Bởi vì chính anh cũng không dám chắc, nếu không có sự thật kia, liệu anh có nhận ra tình cảm của mình sớm như vậy không.
Thừa dịp anh đang sững sờ, Thẩm Ly hất tay anh ra, mở cửa bước vào nhà và đóng sầm lại ngay trước mũi anh.
“Rầm!”
Phó Tư Hàn đứng trơ trọi ngoài hành lang, nhìn cánh cửa gỗ đóng kín. Anh đưa tay lên, áp vào mặt gỗ lạnh lẽo, thì thầm:
“Anh sẽ chứng minh. Không phải vì ân tình, mà là vì anh thực sự yêu em. Ly Ly, em trốn không thoát đâu.”
Tối hôm đó.
Thẩm Ly đang ngồi làm việc thì chuông cửa reo. Cô nhìn qua mắt mèo, thấy Phó Tư Hàn đang đứng đó, tay bưng một cái nồi áp suất.
Cô định lờ đi, nhưng anh ta cứ bấm chuông liên hồi, kiên nhẫn đến mức đáng sợ. Sợ làm phiền hàng xóm khác, Thẩm Ly đành mở cửa, mặt hầm hầm:
“Anh muốn gì?”
“Canh gà hầm hạt sen.” Phó Tư Hàn cười tươi rói, giơ cái nồi lên. “Anh tự tay hầm 4 tiếng đồng hồ. Mẹ anh nói phụ nữ uống cái này rất tốt cho da và… chuyện đó.”
“Chuyện đó?” Thẩm Ly nhướn mày.
“Thì là… phục hồi sức khỏe sau khi vận động mạnh.” Phó Tư Hàn mặt không đỏ tim không đập nhắc lại chuyện đêm hôm đó trên du thuyền.
“Biến thái!” Thẩm Ly định đóng cửa.
Phó Tư Hàn nhanh chân chèn một chân vào khe cửa, kêu lên oai oái: “Á! Kẹp chân! Gãy chân rồi! Ly Ly, em định mưu sát chồng cũ sao?”
Thẩm Ly nhìn xuống chân anh, đôi giày da bóng lộn đang chặn cửa một cách vô lại. Cô bất lực thở dài. Đường đường là tổng tài bá đạo hô mưa gọi gió, sao bây giờ lại biến thành tên lưu manh ăn vạ thế này?
“Vào đi.” Cô nhượng bộ, mở cửa rộng ra.
Phó Tư Hàn như mở cờ trong bụng, tí tởn bê nồi canh vào bếp. Anh tự nhiên như thể đây là nhà mình, lấy bát đũa, múc canh ra, còn cẩn thận thổi cho nguội rồi bưng đến tận bàn làm việc cho cô.
“Em ăn đi. Anh thề là không bỏ thuốc đâu.” Anh nói, ánh mắt mong chờ như chú cún con chờ chủ khen thưởng.
Thẩm Ly nhìn bát canh bốc khói nghi ngút, hương thơm ngào ngạt lan tỏa. Cô nhớ lại ba năm qua, cô đã nấu cho anh bao nhiêu bữa cơm, anh chưa từng liếc mắt. Giờ anh lại xuống bếp vì cô.
Cô cầm thìa, uống một ngụm. Vị rất tệ. Mặn chát và hạt sen chưa nhừ hẳn. Nhưng cô không nói gì, cứ thế uống hết bát canh.
“Ngon không?” Phó Tư Hàn hỏi dồn.
“Dở tệ.” Thẩm Ly đặt thìa xuống, lau miệng. “Lần sau đừng nấu nữa, lãng phí thực phẩm.”
Mặt Phó Tư Hàn xị xuống một chút, nhưng ngay lập tức lại tươi tỉnh: “Không sao, anh sẽ đi học. Anh sẽ học nấu ăn, học giặt giũ, học làm việc nhà. Trước đây em làm gì cho anh, bây giờ anh sẽ làm lại hết cho em. Gấp đôi, gấp mười lần.”
Anh tiến lại gần ghế cô ngồi, bất ngờ quỳ một chân xuống sàn, ngước mắt nhìn cô. Tư thế này… giống như cầu hôn, nhưng lại mang vẻ thuần phục và hối lỗi nhiều hơn.
“Ly Ly, cho anh một cơ hội theo đuổi em lại từ đầu, được không?”
Anh nắm lấy bàn tay cô đặt trên đầu gối, cẩn thận từng chút một, rồi khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn thành kính lên mu bàn tay cô.
“Không cần em tha thứ ngay. Chỉ cần em đừng đẩy anh ra xa. Hãy để anh được nhìn thấy em, được chăm sóc em. Có được không?”
Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc. Thẩm Ly nhìn đỉnh đầu người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Trái tim sắt đá của cô, trước sự chân thành vụng về và dai dẳng này, dường như bắt đầu xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Đúng lúc đó, điện thoại cô reo. Là Lục Cảnh Thần.
“Ly Ly, cuối tuần này về ra mắt bố mẹ anh nhé? Hai bác muốn gặp em.”
Giọng Lục Cảnh Thần vang lên rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh.
Phó Tư Hàn ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt từ dịu dàng chuyển sang nảy lửa.
Ra mắt bố mẹ?
Anh đứng bật dậy, giật lấy điện thoại từ tay Thẩm Ly, áp vào tai mình, gằn giọng:
“Lục thiếu gia, mơ đẹp đấy. Nhưng xin lỗi, vợ tôi cuối tuần bận ‘hâm nóng tình cảm’ với chồng rồi!”
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com