Chương 3
Chiếc Maybach màu đen sang trọng đỗ xịch trước cổng biệt thự Cố gia. Thẩm Ly bước xuống xe, không đợi Cố Thừa Trạch mở cửa, cô đi thẳng vào nhà, tiếng giày cao gót nện xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo tạo nên những âm thanh khô khốc.
“Thẩm Ly, đứng lại!”
Cố Thừa Trạch đuổi theo, nắm lấy cổ tay cô kéo giật lại ngay tại phòng khách. Sắc mặt hắn âm trầm đáng sợ, lớp mặt nạ dịu dàng ban nãy đã hoàn toàn bị xé bỏ.
“Em phát điên cái gì vậy? Em có biết hôm nay là ngày gì không mà dám ăn nói hàm hồ trước mặt báo giới? Giám đốc Sáng tạo? Em nghĩ mình còn đủ sức lực để ngồi cái ghế đó sao?”
Thẩm Ly hất mạnh tay hắn ra, ánh mắt cô nhìn hắn như nhìn một đống rác rưởi ven đường, vừa ghê tởm vừa khinh miệt. Cô đưa tay phủi nhẹ nơi cổ tay vừa bị hắn chạm vào, lạnh nhạt đáp:
“Cố Thừa Trạch, anh đừng quên, Cố thị có ngày hôm nay một nửa là nhờ các bản thiết kế của tôi. Tôi lấy lại vị trí của mình thì có gì là sai? Hay anh sợ tôi ngồi ở đó, cô tình nhân bé nhỏ của anh sẽ không còn đất diễn?”
“Cô nói bậy bạ gì đó!” Cố Thừa Trạch quát lên, nhưng ánh mắt thoáng dao động. Hắn liếc nhìn xung quanh xem người làm có nghe thấy không, rồi hạ giọng gằn từng chữ. “Uyển Nhi là em gái tôi, cô đừng có lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Cô ấy ngây thơ, không toan tính như cô.”
“Ngây thơ?” Thẩm Ly bật cười, tiếng cười lanh lảnh vang vọng trong căn biệt thự rộng lớn nhưng trống trải. “Được, vậy để tôi xem sự ngây thơ của các người diễn được đến bao giờ.”
Cô xoay người đi thẳng lên lầu, đóng sầm cửa phòng ngủ lại. Nhưng cô không đi ngủ. Trong bóng tối, Thẩm Ly lấy ra một chiếc máy tính bảng, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình. Một khung cảnh đen trắng hiện lên rõ nét.
Đó là camera cô đã lén lắp đặt trong thư phòng của Cố Thừa Trạch ngay khi vừa trở về từ bữa tiệc. Kiếp trước, thư phòng này là “mật thất” của hắn, nơi cất giấu những bí mật kinh doanh bẩn thỉu và cả những cuộc tình vụng trộm.
Trên màn hình, Cố Thừa Trạch vừa bước vào thư phòng, bực bội nới lỏng cà vạt. Ngay sau đó, cánh cửa khẽ mở, một bóng dáng mảnh mai lách vào. Là Lâm Uyển. Cô ta vẫn mặc bộ váy đã bị Thẩm Ly hắt nước lúc chiều, đôi mắt đỏ hoe, dáng vẻ run rẩy đáng thương như một con thỏ nhỏ bị dọa sợ.
“Anh Thừa Trạch…” Lâm Uyển thút thít, lao đến ôm chầm lấy thắt lưng hắn từ phía sau. “Em sợ lắm. Chị Thẩm Ly… chị ấy biết chuyện của chúng ta rồi sao? Chị ấy nhìn em đáng sợ quá.”
Cố Thừa Trạch xoay người lại, sự giận dữ trên mặt khi đối diện với Thẩm Ly ban nãy bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự xót xa và dục vọng trần trụi. Hắn nâng cằm Lâm Uyển lên, ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi đang run rẩy của cô ta.
“Đừng sợ, có anh ở đây. Cô ta chỉ đang ghen tuông vớ vẩn thôi. Một người đàn bà suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào bản vẽ như cô ta thì làm sao đủ thông minh để nhận ra.”
“Nhưng… chị ấy sỉ nhục em trước mặt bao nhiêu người…” Lâm Uyển nức nở, nước mắt lăn dài trên má, rồi cô ta kiễng chân, chủ động dán bộ ngực mềm mại của mình vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Bàn tay nhỏ bé không an phận luồn vào trong áo sơ mi của Cố Thừa Trạch, vuốt ve cơ bụng hắn. “Em chỉ muốn ở bên cạnh giúp đỡ anh, em không cần danh phận gì cả, tại sao chị ấy lại ác độc như vậy chứ?”
Sự khiêu khích xác thịt khiến hơi thở Cố Thừa Trạch trở nên nặng nhọc. Hắn bế xốc Lâm Uyển lên, đặt cô ta ngồi lên bàn làm việc, gạt phăng đống tài liệu quan trọng xuống đất. Hắn vùi đầu vào hõm cổ trắng ngần của cô ta, giọng nói khàn đặc dục vọng:
“Bảo bối, em chịu thiệt thòi rồi. Yên tâm, anh sẽ đòi lại công đạo cho em. Cô ta muốn làm Giám đốc Sáng tạo sao? Để xem cô ta ngồi vững được bao lâu.”
Lâm Uyển quàng chân qua hông hắn, ngửa cổ rên rỉ khe khẽ khi hắn cắn nhẹ vào xương quai xanh, nhưng đôi mắt ướt lệ của cô ta lại lóe lên tia nhìn độc địa và đắc ý. Cô ta thì thầm vào tai hắn, giọng nói ngọt như mật nhưng chứa đầy nọc độc:
“Anh à, tuần sau là buổi ra mắt bộ sưu tập ‘Vân Mộng’ mà chị ấy tâm huyết nhất. Nếu như… chất liệu vải có vấn đề, hoặc mẫu thiết kế bị rò rỉ ra bên ngoài trước giờ G, thì danh tiếng của ‘thiên tài thiết kế’ sẽ ra sao nhỉ?”
Cố Thừa Trạch dừng lại một chút, ngẩng lên nhìn người tình bé nhỏ, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn đồng tình.
“Em nói đúng. Nếu dự án đầu tiên khi quay lại ghế nóng mà thất bại thảm hại, cô ta sẽ bị hội đồng quản trị đá đít ngay lập tức. Lúc đó, anh sẽ đường hoàng đưa em lên thay thế. Uyển Nhi, em đúng là ngôi sao may mắn của anh.”
Nói rồi, hắn cúi xuống ngấu nghiến đôi môi cô ta, hai cơ thể quấn lấy nhau trong thư phòng, ngay dưới bức tranh chân dung gia đình hạnh phúc của Cố Thừa Trạch và Thẩm Ly treo trên tường. Tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm và những lời nói dâm loạn, trơ trẽn vang lên rõ mồn một qua tai nghe của Thẩm Ly.
Trong phòng ngủ chính, Thẩm Ly tháo tai nghe xuống, ném mạnh lên giường. Cô không khóc, cũng không thấy đau lòng. Chỉ thấy buồn nôn.
Đôi gian phu dâm phụ này, sự trơ trẽn của chúng đã vượt quá giới hạn của con người. Chúng dám tính kế hãm hại cô ngay trên mồ hôi nước mắt của cô. Được lắm, muốn chơi trò “gậy ông đập lưng ông” sao? Cô sẽ chiều.
Sáng hôm sau, Thẩm Ly lái xe đến một câu lạc bộ tư nhân kín đáo nằm ở ngoại ô thành phố. Đây là địa bàn của Phó Ngôn Thâm – nơi người ngoài không có thẻ hội viên VVIP thì ngay cả đến gần cổng cũng không được phép.
Nhưng Thẩm Ly đã có sự chuẩn bị. Cô đưa cho bảo vệ một chiếc USB màu đen, lạnh lùng nói:
“Đưa cái này cho Phó tổng. Nói với anh ấy, đây là ‘lễ ra mắt’ của tôi.”
Chưa đầy năm phút sau, cô được mời vào một căn phòng VIP trên tầng cao nhất. Căn phòng thiếu ánh sáng, nồng nặc mùi thuốc lá và rượu mạnh đắt tiền. Phó Ngôn Thâm ngồi trên ghế sofa bọc nhung đỏ, sơ mi đen mở hai cúc trên cùng để lộ xương quai xanh quyến rũ, tay kẹp điếu xì gà đang cháy dở.
“Thẩm tiểu thư, gan cô lớn thật đấy.”
Phó Ngôn Thâm cắm chiếc USB vào máy tính, lướt nhanh qua nội dung bên trong, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia thích thú. Đó là toàn bộ dữ liệu đen về các khoản trốn thuế và hối lộ quan chức của Cố thị trong ba năm qua – thứ mà Cố Thừa Trạch giấu kỹ hơn cả mạng sống.
“Đây là điểm yếu chí mạng của Cố Thừa Trạch. Tại sao cô lại đưa cho tôi?” Anh ngả người ra sau, nhìn cô gái xinh đẹp nhưng lạnh lùng đang ngồi đối diện.
“Vì tôi biết, Phó tổng là người duy nhất ở cái đất này muốn Cố thị sụp đổ còn hơn cả tôi.” Thẩm Ly bình tĩnh đáp, ánh mắt không hề né tránh sự dò xét sắc bén của anh. “Tôi cần một chỗ dựa vững chắc để dọn dẹp sạch sẽ đống rác rưởi trong nhà mình. Đổi lại, sau khi tôi nắm quyền Cố thị, tôi sẽ sáp nhập nó vào hệ sinh thái của Phó thị với giá ưu đãi nhất.”
Phó Ngôn Thâm dập tắt điếu thuốc, đứng dậy bước chậm rãi về phía cô. Cái bóng cao lớn của anh bao trùm lấy Thẩm Ly, mang theo áp lực nghẹt thở. Anh cúi xuống, chống hai tay lên thành ghế, giam cô trong lồng ngực mình, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh hòa lẫn mùi thuốc lá nam tính.
“Một thương vụ hấp dẫn.” Anh thì thầm, giọng nói trầm thấp rung động màng nhĩ cô. Ngón tay thon dài của anh bất ngờ chạm nhẹ vào cằm cô, nâng lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt anh. “Nhưng Thẩm Ly, em nghĩ tôi thiếu tiền sao? Cái tôi muốn… thú vị hơn nhiều.”
“Anh muốn gì?” Thẩm Ly cố giữ nhịp thở bình ổn, dù trái tim đang đập loạn xạ vì sự gần gũi nguy hiểm này.
Phó Ngôn Thâm nhếch môi, một nụ cười tà mị hiếm thấy xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng. Ngón tay anh trượt từ cằm xuống cổ cô, dừng lại ở mạch đập đang nhảy múa, ánh mắt nóng rực như muốn thiêu đốt cô.
“Tôi muốn em. Không phải trên danh nghĩa đối tác, mà là… người phụ nữ của tôi.”
Lời đề nghị sỗ sàng nhưng lại thốt ra từ miệng một người đàn ông đầy quyền lực và cuốn hút như Phó Ngôn Thâm khiến không khí trong phòng như đông đặc lại. Đây không phải là một lời tỏ tình, đây là một cuộc giao dịch.
Thẩm Ly nhìn sâu vào mắt anh, cô thấy trong đó không chỉ có dục vọng chiếm hữu mà còn có sự thách thức ngạo nghễ. Cô biết mình đang đùa với lửa, nhưng hiện tại, cô cần ngọn lửa này để thiêu rụi Cố gia.
Cô mỉm cười, một nụ cười quyến rũ chết người, đưa tay lên chỉnh lại cổ áo cho anh, giọng nói nhẹ bẫng:
“Nếu Phó tổng giúp tôi dìm chết đôi gian phu dâm phụ kia, thì… tôi thuộc về ai, cũng đâu có gì quan trọng?”
Phó Ngôn Thâm bật cười, tiếng cười trầm thấp vang lên từ lồng ngực. Anh cúi xuống, môi lướt qua vành tai cô, thì thầm một câu hứa hẹn đầy ma mị:
“Được. Thỏa thuận thành lập. Em cứ việc quậy phá, trời sập xuống, tôi chống cho em.”
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com