Chương 4
Đêm khuya thanh vắng, kho nguyên liệu số 1 của xưởng may Cố thị chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn pin loang loáng quét qua những kệ vải cao ngất.
Cánh cửa kho hé mở, hai bóng người lén lút bước vào. Không ai khác chính là Cố Thừa Trạch và Lâm Uyển.
“Anh, nhanh tay lên kẻo bảo vệ đi tuần tới.” Lâm Uyển thì thào, tay chân run rẩy nhưng ánh mắt lại sáng rực sự phấn khích độc ác.
Cố Thừa Trạch cười khẩy, vỗ nhẹ vào mông cô ta một cái đầy suồng sã: “Sợ cái gì? Ca trực hôm nay là người của anh. Em cứ việc tráo đổi tem mác đi.”
Trước mặt họ là lô lụa “Tơ Thiên Thanh” thượng hạng – linh hồn của bộ sưu tập “Vân Mộng” mà Thẩm Ly đã tốn bao công sức đàm phán nhập về từ Tô Châu. Lâm Uyển nhanh thoăn thoắt xé toạc mác kiểm định chất lượng trên những cây lụa thật, dán sang đống vải polyester rẻ tiền, thô cứng được ngụy trang khéo léo ở góc kho.
Sau khi hoàn tất việc đánh tráo, Lâm Uyển thở hồng hộc, mồ hôi rịn ra trên trán làm trôi đi lớp phấn mỏng. Cô ta ném xấp tem mác cũ vào thùng rác, rồi quay sang ôm chầm lấy cổ Cố Thừa Trạch, nũng nịu cọ cọ bộ ngực vào người hắn:
“Thế là xong. Ngày mai khi kiểm hàng trước mặt đối tác, lô vải này sẽ biến thành đống giẻ rách. Để xem chị Thẩm Ly giải thích thế nào về việc biển thủ công quỹ, nhập hàng kém chất lượng.”
Cố Thừa Trạch nhìn gương mặt đắc ý của người tình, dục vọng lại nổi lên. Hắn ép cô ta vào giữa hai kệ vải, bàn tay thô bạo luồn vào trong váy cô ta, nhào nặn không kiêng nể:
“Em đúng là yêu tinh nhỏ của anh. Độc ác thế này, nhưng anh thích.”
“Ưm… anh…” Lâm Uyển rên rỉ, hai chân quấn chặt lấy hông hắn, mặc kệ đây là nhà kho bụi bặm. “Ngày mai… sau khi chị ta bị đuổi khỏi công ty… anh phải thưởng cho em đấy…”
Tiếng thở dốc và tiếng va chạm xác thịt vang lên giữa không gian tĩnh mịch của kho hàng, dơ bẩn và nhớp nhúa như chính âm mưu của chúng. Chúng không hề hay biết, phía sau một kệ hàng khuất trong bóng tối, một chấm đỏ nhỏ xíu của camera hồng ngoại vẫn đang âm thầm ghi lại tất cả, không sót một giây.
Sáng hôm sau.
Không khí tại xưởng may căng như dây đàn. Thẩm Ly đã triệu tập một cuộc họp kiểm tra chất lượng đột xuất ngay tại kho hàng, với sự tham gia của các cổ đông lớn và đại diện đối tác cung ứng.
Thẩm Ly mặc một bộ vest trắng cắt may tinh tế, tóc búi cao gọn gàng, toát lên phong thái chuyên nghiệp và lạnh lùng. Cô điềm nhiên dẫn đoàn người đi về phía lô hàng “Tơ Thiên Thanh”.
Lâm Uyển đi ngay phía sau, tay nắm chặt vạt áo, cố giấu nụ cười đắc thắng. Cô ta liếc nhìn Cố Thừa Trạch, nhận được cái gật đầu trấn an của hắn.
“Giám đốc Thẩm, đây là lô lụa Tô Châu cô nhập về sao?” Một vị cổ đông già nheo mắt hỏi, tay chạm vào sấp vải mà Lâm Uyển đã tráo đổi đêm qua. “Sao tôi cảm thấy chất liệu này hơi… thô?”
Lâm Uyển lập tức chớp lấy thời cơ, cô ta vờ vịt bước lên, sờ vào cây vải rồi thốt lên kinh hãi:
“Trời ơi! Sao lại thế này? Chị Thẩm Ly, đây đâu phải lụa tơ tằm? Đây rõ ràng là vải sợi tổng hợp pha nilon mà! Loại vải này chỉ dùng để may đồ chợ, nếu dùng cho thiết kế cao cấp sẽ gây dị ứng da cho khách hàng đấy!”
Cố Thừa Trạch lập tức sa sầm mặt mày, đóng vai người chồng thất vọng tột độ:
“Thẩm Ly! Em giải thích đi! Khoản ngân sách khổng lồ công ty cấp cho em nhập liệu, em đã dùng vào việc gì? Tại sao lại nhập về đống rác rưởi này để lừa gạt cổ đông?”
Các đối tác bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn Thẩm Ly đầy nghi ngờ và chỉ trích. Lâm Uyển lén lút quan sát biểu cảm của Thẩm Ly, chờ đợi sự hoảng loạn, sợ hãi trên gương mặt cô.
Nhưng không. Thẩm Ly vẫn đứng đó, bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Cô khoanh tay trước ngực, nhìn màn kịch vụng về của hai kẻ trước mặt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
“Ồ? Em gái tinh tường thật đấy. Chỉ cần sờ một cái đã biết là hàng giả?” Thẩm Ly chậm rãi hỏi lại.
“Chuyện… chuyện này ai làm trong nghề cũng biết mà chị.” Lâm Uyển hơi chột dạ nhưng vẫn già mồm. “Chị đừng cố chối cãi nữa. Chứng cứ rành rành ra đó.”
“Được.” Thẩm Ly gật đầu, quay sang nói lớn với mọi người. “Để đảm bảo công bằng, tôi đề nghị chúng ta thực hiện bài kiểm tra đơn giản nhất: Thử lửa. Lụa thật khi cháy sẽ có mùi khét như tóc cháy và tan thành tro mịn. Còn vải tổng hợp sẽ vón cục và có mùi nhựa.”
Cô ra hiệu cho nhân viên kỹ thuật mang bật lửa đến. Lâm Uyển và Cố Thừa Trạch nhìn nhau cười thầm. Thử lửa ư? Càng tốt, vải polyester cháy lên sẽ vón cục đen sì, để xem cô ta còn chối đường nào.
Nhân viên cắt một mảnh vải từ cây vải mà Lâm Uyển vừa chỉ định, châm lửa đốt.
Xèo…
Ngọn lửa bùng lên. Cố Thừa Trạch nhếch mép chờ đợi mùi nhựa khét lẹt. Nhưng… một giây, hai giây trôi qua.
Thứ mùi bốc lên lại là mùi khét đặc trưng của protein – mùi tóc cháy. Mảnh vải sau khi cháy hết, tro tàn rơi xuống tay nhân viên, mịn màng và tan biến ngay khi chạm vào.
Không gian im phăng phắc.
Nụ cười trên môi Lâm Uyển cứng đờ. Cố Thừa Trạch trợn tròn mắt, không tin vào những gì mình đang thấy.
“Sao… sao có thể…” Lâm Uyển lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta lao đến, điên cuồng sờ nắn lại cây vải. Rõ ràng đêm qua cô ta đã tráo rồi mà? Tại sao nó vẫn là lụa thật?
“Sao thế Uyển Nhi? Em thất vọng vì nó là hàng thật à?” Thẩm Ly bước tới gần, giọng nói lạnh băng như gió rít qua tai cô ta.
“Không… không phải… nhưng rõ ràng…” Lâm Uyển ấp úng, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
“Rõ ràng là đêm qua em và chồng chị đã thức trắng đêm để tráo đổi tem mác, biến lụa thật thành vải đểu, đúng không?”
Câu nói của Thẩm Ly như một quả bom nổ tung giữa đám đông. Cô giơ tay lên, màn hình LED lớn treo trên tường kho hàng đột nhiên bật sáng.
Đoạn video đêm qua được phát lên rõ nét. Cảnh Lâm Uyển và Cố Thừa Trạch lén lút tráo hàng, cảnh họ dan díu dâm loạn ngay giữa kho hàng thiêng liêng. Từng lời nói, từng cử chỉ kinh tởm của họ đập vào mắt, rót vào tai tất cả mọi người có mặt ở đó.
“Anh… thưởng cho em…” “Độc ác thế này nhưng anh thích…”
Những âm thanh nhạy cảm vang lên khiến các cổ đông đỏ mặt tía tai, còn các đối tác thì nhìn Cố Thừa Trạch bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ.
“Tắt ngay! Tắt ngay cho tôi!” Cố Thừa Trạch gào lên, lao về phía màn hình như một con thú điên, nhưng đã bị bảo vệ của Thẩm Ly giữ chặt lại.
Thẩm Ly đứng giữa trung tâm, cao ngạo nhìn xuống hai kẻ đang nhục nhã ê chề.
“Cố Tổng, Lâm tiểu thư. Hai người tưởng tôi không biết gì sao? Ngay khi lô vải này về kho, tôi đã cho người đánh dấu bí mật bằng mực dạ quang lên từng cây vải. Đêm qua, sau khi hai người ‘vui vẻ’ xong và rời đi, tôi đã cho nhân viên xếp lại đúng vị trí cũ. Hai người chỉ tráo được cái vỏ bọc tem mác bên ngoài, còn ruột… vẫn là tâm huyết của tôi.”
Cô quay sang các cổ đông, giọng đanh thép:
“Thưa các vị, đây chính là tư cách đạo đức của Chủ tịch Cố và ‘tài năng trẻ’ Lâm Uyển. Họ không tiếc tay phá hoại tài sản công ty chỉ để hãm hại tôi. Tôi xin hỏi, những người như vậy còn xứng đáng lãnh đạo Cố thị không?”
“Đồ khốn nạn!” Một cổ đông nóng tính ném thẳng tập tài liệu vào mặt Cố Thừa Trạch. “Chúng tôi đầu tư tiền bạc vào đây để cậu làm trò đồi bại này sao?”
Lâm Uyển lúc này đã ngã quỵ xuống sàn, khóc lóc thảm thiết, hai tay che mặt vì xấu hổ. Còn Cố Thừa Trạch thì đứng chết trân, mặt xám ngoét, hắn biết, danh dự và uy tín mà hắn dày công xây dựng bao năm qua, chỉ trong một buổi sáng, đã tan thành mây khói.
Thẩm Ly không thèm nhìn họ thêm một lần nào nữa. Cô xoay người bước ra khỏi kho hàng, bỏ lại sau lưng sự hỗn loạn và tiếng chửi rủa.
Vừa bước ra đến cửa, ánh nắng rực rỡ chiếu vào khiến cô hơi nheo mắt. Một chiếc Bentley màu đen đã đậu sẵn ở đó từ bao giờ. Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt điển trai với cặp kính râm che đi nửa phần cảm xúc của Phó Ngôn Thâm.
“Kịch hay lắm.” Anh tháo kính, khóe môi cong lên một nụ cười tà mị, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ tán thưởng. “Không ngờ em lại tàn nhẫn hơn tôi tưởng. Nhưng mà… tôi thích.”
Thẩm Ly bước tới, chống tay lên cửa xe, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt anh, mỉm cười đầy ẩn ý:
“Phó tổng quá khen. Đây mới chỉ là món khai vị thôi. Món chính… còn ở phía sau.”
Phó Ngôn Thâm mở cửa xe, nghiêng người sang một bên, nhướng mày mời gọi:
“Vậy để chúc mừng chiến thắng đầu tiên, Giám đốc Thẩm có nể mặt đi ăn trưa cùng tôi không? Chúng ta cần bàn về bước tiếp theo để… nuốt chửng Cố thị.”
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com