Chương 5
Buổi trình diễn bộ sưu tập “Vân Mộng” của Thẩm Ly thành công vang dội ngoài sức tưởng tượng. Những thiết kế bay bổng, tinh tế lấy cảm hứng từ lụa tơ tằm truyền thống kết hợp với tư duy hiện đại đã chinh phục hoàn toàn giới mộ điệu. Truyền thông ca ngợi cô như “phượng hoàng tái sinh từ tro tàn”, trong khi cổ phiếu của Cố thị lại lao dốc không phanh vì bê bối đạo đức của người đứng đầu.
Trong tiếng vỗ tay rào rào như sấm dậy, Phó Ngôn Thâm bước lên sân khấu, trên tay là bó hoa hồng nhung đỏ rực rỡ. Anh không ngần ngại trao nó cho Thẩm Ly trước hàng trăm ống kính máy quay, ánh mắt thâm tình và sủng nịch của “lão đại” hắc bạch lưỡng đạo khiến cả khán phòng ồ lên ghen tị.
“Chúc mừng em, nữ hoàng của đêm nay.” Phó Ngôn Thâm thì thầm, nhân cơ hội cúi người hôn nhẹ lên mu bàn tay cô, một hành động vừa lịch thiệp vừa mang tính đánh dấu chủ quyền mạnh mẽ.
Thẩm Ly mỉm cười đáp lại, nụ cười rạng rỡ trên môi cô chính là sự mỉa mai cay độc nhất dành cho những kẻ đang ngồi trên đống lửa ở phía bên kia thành phố.
Tại biệt thự Cố gia, không khí ảm đạm và tang tóc bao trùm. Những món đồ sứ đắt tiền bị đập vỡ tan tành nằm vương vãi trên sàn nhà. Cố Thừa Trạch ngồi phịch trên ghế sofa, tóc tai rũ rượi, áo sơ mi phanh ngực, tay cầm chai rượu mạnh tu ừng ực. Điện thoại của hắn reo liên hồi, nhưng hắn không dám nghe. Đó toàn là cuộc gọi đòi nợ của ngân hàng và các đối tác đòi hủy hợp đồng, bồi thường thiệt hại.
“Anh Thừa Trạch…” Lâm Uyển rón rén bước ra từ phòng ngủ, hai mắt sưng húp. Mấy ngày nay cô ta không dám ra đường, chỉ cần ló mặt ra là sẽ bị người ta ném trứng thối và mắng chửi là “hồ ly tinh”, “kẻ cắp”.
“Câm miệng! Cô còn dám vác mặt ra đây sao?” Cố Thừa Trạch gầm lên, ném mạnh chai rượu về phía cô ta. Chai rượu vỡ tan ngay dưới chân Lâm Uyển khiến cô ta hét lên sợ hãi, lùi lại co ro ở góc tường.
Cố Thừa Trạch lảo đảo đứng dậy, lao tới nắm tóc Lâm Uyển, ép cô ta ngẩng mặt lên nhìn mình. Trong mắt hắn lúc này không còn chút tình yêu nào, chỉ còn sự điên cuồng và toan tính đê hèn.
“Tại cô! Tất cả là tại cô xúi giục tôi! Nếu không phải cô tham lam muốn cướp công của Thẩm Ly, nếu không phải cô ngu dốt tráo đổi lô hàng đó, thì Cố thị có lâm vào bước đường cùng này không?”
“Anh… anh nói gì vậy? Chẳng phải anh cũng đồng ý sao? Anh còn nói yêu em, muốn cho em danh phận…” Lâm Uyển khóc nấc lên, đau đớn vì bị giật tóc và cả vì sự trở mặt tàn nhẫn của người tình.
“Yêu? Danh phận?” Cố Thừa Trạch cười man dại, ghé sát mặt vào cô ta, hơi rượu nồng nặc phả vào mặt khiến Lâm Uyển buồn nôn. “Cô nghĩ cô xứng sao? Cô chẳng qua chỉ là món đồ chơi để tôi giải tỏa, là công cụ để tôi chọc tức Thẩm Ly thôi. Bây giờ công ty sắp phá sản rồi, tôi còn cần cái thứ vô dụng như cô làm gì?”
Hắn hất mạnh tay khiến Lâm Uyển ngã sóng soài xuống sàn, đầu đập vào cạnh bàn chảy máu. Nhưng Cố Thừa Trạch không thèm quan tâm, hắn rút điện thoại ra, bấm một dãy số rồi quay sang nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lẽo:
“Nhưng mà… cô vẫn còn chút giá trị sử dụng. Lão Vương của tập đoàn Bất động sản Hưng Thịnh rất thích những cô gái non tơ, ngây thơ như cô. Tối nay lão ta có tiệc rượu ở khách sạn Hoàng Gia, cô đi tiếp lão ấy đi.”
Lâm Uyển trố mắt nhìn hắn, không tin vào tai mình. Lão Vương nổi tiếng là tên dê già biến thái, chuyên bạo hành phụ nữ trên giường. Hắn… hắn muốn bán cô ta sao?
“Không! Em không đi! Anh điên rồi! Em là người yêu của anh mà!” Lâm Uyển gào lên, cố gắng bò dậy bỏ chạy.
Nhưng Cố Thừa Trạch đã nhanh hơn, hắn túm lấy chân cô ta lôi ngược lại, tát mạnh một cái khiến cô ta tối tăm mặt mũi.
“Mày không có quyền lựa chọn! Khoản nợ ngân hàng đến hạn rồi, nếu không có vốn của lão Vương rót vào, tao sẽ đi tù! Mày gây ra họa thì mày phải gánh. Tối nay mày phải phục vụ lão ta cho tốt, nếu lão ta không ký hợp đồng, tao sẽ tung clip nóng của mày lên mạng cho cả thiên hạ chiêm ngưỡng cơ thể dâm đãng của mày!”
Lời đe dọa của Cố Thừa Trạch như sét đánh ngang tai. Lâm Uyển sụp đổ hoàn toàn. Cô ta nhìn người đàn ông mà mình đã bất chấp tất cả, hãm hại ân nhân để cướp về, giờ đây hiện nguyên hình là một con quỷ dữ. Đây chính là quả báo sao?
Đêm hôm đó, tại phòng VIP khách sạn Hoàng Gia.
Lâm Uyển trong bộ váy xẻ sâu hở hang, run rẩy rót rượu cho lão Vương – một người đàn ông béo phệ với hàm răng vàng khè và đôi mắt híp lại đầy dâm dục. Lão ta thô bỉ luồn bàn tay múp míp vào trong váy cô ta, nhào nặn ngay trước mặt đám đàn em.
“Chà, hàng của Cố tổng đúng là không tệ. Da thịt mơn mởn thế này, thảo nào cậu ta giấu kỹ thế.”
Lâm Uyển cắn chặt môi đến bật máu để không bật khóc, cô ta cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Mỗi cái chạm của lão ta như hàng ngàn con kiến đang bò trên người. Cô ta đưa mắt nhìn sang Cố Thừa Trạch đang ngồi đối diện. Hắn ta chỉ cười nịnh nọt, liên tục nâng ly chúc tụng, hoàn toàn lờ đi ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng của cô ta.
“Vương tổng quá khen, chỉ cần ngài vui vẻ, hợp đồng đầu tư cho Cố thị…”
“Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ! Đêm nay để cô em này ‘chăm sóc’ tôi cho tốt, sáng mai tiền sẽ vào tài khoản.” Lão Vương cười hô hố, kéo tuột Lâm Uyển vào lòng, ép cô ta ngồi lên đùi mình, hôn chùn chụt lên cổ cô ta.
Ở tầng trên cùng của khách sạn, qua màn hình giám sát, Thẩm Ly lạnh lùng quan sát tất cả. Cô ngồi trên ghế tựa, tay cầm ly vang đỏ, ánh mắt không gợn sóng.
“Em thấy hả dạ không?” Phó Ngôn Thâm đứng phía sau, vòng tay ôm lấy eo cô, cằm tựa nhẹ lên vai cô.
“Hả dạ?” Thẩm Ly nhấp một ngụm rượu, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Em chỉ thấy thương hại. Bọn họ vì danh lợi mà đánh mất cả nhân tính. Cố Thừa Trạch bán vợ bán người yêu, còn Lâm Uyển vì tham vọng mà tự biến mình thành món hàng. Kết cục này, là do chính tay họ lựa chọn.”
“Cố Thừa Trạch nghĩ rằng bán đứng Lâm Uyển là cứu được Cố thị sao?” Phó Ngôn Thâm cười khẩy, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thành ly rượu của cô. “Hắn không biết rằng, lão Vương kia thực chất là người của tôi gài vào. Hợp đồng đó… chỉ là giấy lộn thôi.”
Thẩm Ly quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông bên cạnh. Sự tàn nhẫn của anh khiến người ta run sợ, nhưng sự bảo bọc anh dành cho cô lại khiến cô an tâm đến lạ lùng.
“Anh đúng là cáo già.” Cô mỉm cười.
“Chỉ với kẻ thù thôi.” Phó Ngôn Thâm cúi xuống, hôn lên trán cô. “Còn với em, tôi nguyện làm con sói trung thành. Ngày mai, chúng ta sẽ thu lưới. Cố thị… sẽ đổi chủ.”
Dưới màn đêm phồn hoa của thành phố, hai số phận bi thảm đang giãy giụa trong vũng bùn nhơ nhớp, còn trên đỉnh cao danh vọng, một nữ hoàng và một vị vua đang chuẩn bị giáng đòn kết liễu cuối cùng.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com