Chương 3
Mùi tinh dầu gỗ tuyết tùng thanh khiết bao trùm lấy không gian, nhẹ nhàng xoa dịu cơn đau nhức nhối nơi thái dương. Hạ Ninh mơ màng mở mắt, đập vào mắt cô là trần nhà trắng muốt cùng ánh đèn vàng dịu mắt. Bàn tay phải của cô được băng bó kỹ lưỡng, đặt trên một chiếc gối mềm.
“Tỉnh rồi sao? Đừng cử động mạnh, em vẫn còn đang truyền nước.”
Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng quen thuộc vang lên bên cạnh. Hạ Ninh quay đầu lại, hơi thở bỗng chốc nghẹn lại trong lồng ngực. Người đàn ông ngồi cạnh giường bệnh, đang gấp lại tập tài liệu dang dở, chính là Lục Trầm.
Anh không phải người lạ. Lục Trầm là đàn anh khóa trên xuất chúng thời đại học, cũng là Tổng giám đốc của tập đoàn Lục thị – đối tác chiến lược đã hợp tác cùng công ty cô suốt nhiều năm qua. Trong giới truyền thông, ai cũng biết Lục Trầm là tảng băng trôi nghìn năm không tan, một người đàn ông quyết đoán đến mức tàn nhẫn trên thương trường. Nhưng lúc này, ánh mắt anh nhìn cô lại tràn ngập một thứ cảm xúc phức tạp, có xót xa, có giận dữ, và cả một sự nén nhịn vô hình.
“Đàn anh Lục… sao anh lại ở đây?”
Hạ Ninh khàn giọng hỏi, cổ họng khô rát khiến cô phải ho húng hắng vài tiếng.
Lục Trầm không trả lời ngay, anh rót một ly nước ấm, đỡ cô dậy, cẩn thận đặt ống hút vào tận môi cô. Khi thấy cô đã uống xong, anh mới lạnh nhạt lên tiếng.
“Nếu tôi không tình cờ đi ngang qua con phố đó, em định để mình chết rét dưới mưa à? Hạ Ninh, năm đó tôi dẫn dắt em làm đồ án tốt nghiệp, có bao giờ dạy em để bản thân mình thảm hại như thế này không?”
Hạ Ninh cúi đầu, sống mũi cay cay. Những năm qua, trong mỗi dự án hợp tác, Lục Trầm luôn là người chỉ dẫn cô một cách khắt khe nhưng tận tình nhất. Cô kính trọng anh, coi anh là người thầy, người anh lớn đáng tin cậy.
“Em xin lỗi…”
Lục Trầm nhìn thấy bàn tay băng bó của cô, ánh mắt sầm xuống.
“Đừng xin lỗi tôi. Người em nên xin lỗi là chính mình. Cố Cảnh Từ không xứng để em phải tự dày vò bản thân mình như vậy.”
Hạ Ninh sững sờ ngước lên.
“Anh biết…”
Lục Trầm cười nhạt, ánh mắt anh dường như xuyên qua thời gian, trở về đêm hội trường đại học năm năm trước. Đêm đó, anh đã cầm trên tay chiếc hộp nhung đỏ, định đứng ở góc hành lang để tỏ tình với cô gái đã thu hút mọi ánh nhìn của anh suốt những năm tháng thanh xuân. Nhưng khi anh vừa bước đến, lại nhìn thấy Hạ Ninh đang rạng rỡ hạnh phúc gật đầu nhận lời yêu của Cố Cảnh Từ. Kể từ khoảnh khắc ấy, anh ép bản thân lùi lại một bước, dùng danh nghĩa đàn anh và đối tác để dõi theo cô. Năm năm qua, anh đứng trong bóng tối, nhìn cô yêu, nhìn cô dốc lòng vì một người đàn ông khác, và cuối cùng là nhìn cô bị tổn thương đến mức thân tàn ma dại thế này.
Cánh cửa phòng bệnh đột ngột bị đẩy mạnh ra, cắt đứt dòng hồi tưởng. Cố Cảnh Từ với bộ dạng nhếch nhác, áo sơ mi ướt sũng một mảng xộc xệch lao vào. Sau khi nhìn thấy Hạ Ninh nằm trên giường bệnh, anh ta xông tới định nắm lấy vai cô.
“Ninh Ninh! Em làm sao vậy? Tại sao lại tắt máy? Có biết anh lo lắng cho em thế nào không?”
Lục Trầm lập tức đứng bật dậy, dáng người cao lớn của anh như một ngọn núi vững chãi chắn ngang trước giường bệnh, trực tiếp hất văng tay Cố Cảnh Từ ra.
“Cố tổng, đây là bệnh viện, không phải nơi để anh làm loạn.”
Ánh mắt Lục Trầm lạnh lẽo như dao cạo, tỏa ra uy áp khiến Cố Cảnh Từ phải lùi lại một bước.
“Lục Trầm? Tại sao anh lại ở đây?”
Cố Cảnh Từ cau mày, nhìn thấy sự hiện diện của vị Tổng giám đốc đầy quyền lực này, trong lòng anh ta nảy sinh một nỗi bất an mãnh liệt.
“Đây là chuyện riêng của tôi và vị hôn thê của tôi. Mời anh tránh ra.”
“Vị hôn thê?”
Lục Trầm nhếch môi cười lạnh, âm điệu mang theo sự mỉa mai tột độ.
“Anh còn nhớ mình có vị hôn thê sao? Lúc anh ôm ấp cô gái khác mặc đồ ngủ khêu gợi trong chính căn nhà của hai người, lúc anh để cô ấy quỳ trên đống gốm vỡ rỉ máu, lúc cô ấy ngã gục dưới cơn mưa lạnh giá… Cố Cảnh Từ, anh lấy tư cách gì để thốt ra hai chữ đó?”
Cố Cảnh Từ cứng họng, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.
“Tôi… đó chỉ là hiểu lầm. Uyển Uyển bị sốt nên tôi mới…”
“Đủ rồi!”
Hạ Ninh yếu ớt lên tiếng từ trên giường bệnh. Cô không thèm nhìn Cố Cảnh Từ, ánh mắt chỉ hướng về phía lớp rèm cửa sổ đang lay động.
“Cố Cảnh Từ, chúng ta kết thúc rồi. Tôi đã vứt chìa khóa căn hộ vào thùng rác, cũng giống như vứt bỏ chút tình cảm cuối cùng dành cho anh. Từ nay về sau đường ai nấy đi, xin anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
“Ninh Ninh! Em không thể vì một cái bình gốm vỡ mà giận dỗi đòi chia tay anh được!”
Cố Cảnh Từ gào lên, cố gắng lách qua người Lục Trầm.
Lục Trầm không chút lưu tình túm lấy cổ áo Cố Cảnh Từ, gằn từng chữ.
“Cô ấy bảo anh cút. Anh điếc hay là không hiểu tiếng người? Nếu anh dám làm phiền Hạ Ninh một lần nữa, tôi thề sẽ khiến toàn bộ các dự án của Cố thị đang hợp tác với Lục thị bị đóng băng vô thời hạn. Tự suy nghĩ cho kỹ đi.”
Sự tàn nhẫn và quyết liệt trong mắt Lục Trầm khiến Cố Cảnh Từ kinh hồn bạt vía. Anh ta biết rõ vị thế của Lục thị trên thương trường. Dưới áp lực nghẹt thở đó, Cố Cảnh Từ nắm chặt hai tay thành quyền, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cuối cùng chỉ có thể hậm hực và cay đắng quay lưng rời đi.
Phòng bệnh trở lại sự tĩnh lặng ban đầu. Lục Trầm chỉnh lại vạt áo, kéo ghế ngồi xuống cạnh giường. Anh vươn tay đắp lại mép chăn cho Hạ Ninh, động tác vô cùng nhẹ nhàng như sợ làm cô giật mình.
“Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Vết thương của em cần phải tĩnh dưỡng thêm vài ngày.”
Hạ Ninh chớp mắt, nước mắt sinh lý vẫn còn đọng lại trên mi.
“Cảm ơn anh, đàn anh.”
Lục Trầm không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng vặn nhỏ ngọn đèn ngủ xuống một chút. Bóng lưng vững chãi của anh in trên bức tường trắng, mang lại cho Hạ Ninh một cảm giác an toàn đến kỳ lạ. Sự kiệt sức ập đến, cô khép hờ đôi mắt, chìm vào giấc ngủ yên bình nhất trong suốt nhiều tháng qua.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com