Chương 4
Thời gian trôi đi như một cái chớp mắt, thấm thoắt đã năm tháng kể từ đêm mưa tầm tã ấy.
Bắc Kinh bước vào mùa thu. Không khí mát mẻ dễ chịu thay thế cho cái nóng oi ả của mùa hè. Vết thương trên tay Hạ Ninh đã lành hẳn, chỉ để lại một vết sẹo mờ nhạt nơi ngón trỏ, và những tổn thương trong lòng cô cũng đang dần được thời gian phong kín. Nửa năm qua, cô dồn toàn bộ sức lực cho công việc với vị trí Giám đốc Sáng tạo. Công việc bận rộn không cho phép cô có thời gian để bi lụy hay hồi tưởng lại quá khứ tồi tệ. Cố Cảnh Từ từng cố gắng gửi hoa, chặn đường ở công ty vài lần, nhưng đều bị bộ phận an ninh do Lục Trầm âm thầm sắp xếp đuổi đi sạch sẽ. Dần dà, anh ta cũng tự khắc biết khó mà lui.
Mối quan hệ giữa Hạ Ninh và Lục Trầm trong năm tháng qua diễn ra vô cùng tự nhiên. Anh không còn đứng ở một khoảng cách xa xôi như trước, mà chậm rãi bước vào cuộc sống của cô từng chút một. Mỗi buổi sáng, trên bàn làm việc của Hạ Ninh luôn có một ly cà phê ấm cùng hộp bánh ngọt nhỏ. Mỗi khi dự án gặp bế tắc phải tăng ca đến khuya, Lục Trầm luôn tiện đường ghé qua, mang cho cô phần súp dạ dày nóng hổi và kiên nhẫn ngồi nghe cô than thở về những ý tưởng chưa thành hình.
Tháng mười một, công ty truyền thông của Hạ Ninh phối hợp cùng tập đoàn Lục thị tổ chức một chuyến dã ngoại liên công ty kéo dài ba ngày hai đêm tại khu nghỉ dưỡng sinh thái trên núi ngoại ô. Mục đích là để ăn mừng dự án lớn vừa kết thúc thành công mỹ mãn.
Buổi chiều ngày đầu tiên, cả đoàn tổ chức dựng lều và chuẩn bị tiệc nướng BBQ bên bờ hồ. Bãi cỏ rộng lớn ngập tràn tiếng cười đùa của nhân viên hai công ty. Hạ Ninh mặc một chiếc áo len mỏng màu be kết hợp cùng chân váy dài, tóc búi cao gọn gàng, đang loay hoay sắp xếp đống nguyên liệu nướng.
“Giám đốc Hạ, để đó bọn em làm cho, chị ra kia nghỉ ngơi đi.” Cô trợ lý nhỏ cười hì hì đẩy Hạ Ninh ra khỏi khu vực bếp than đang mù mịt khói.
Hạ Ninh phủi tay, định đi dạo dọc bờ hồ thì một thân ảnh cao lớn đã bước đến bên cạnh. Lục Trầm mặc trang phục thường ngày, áo thun polo sẫm màu và quần âu ống suông, trông anh bớt đi sự lạnh lùng xa cách của một Tổng giám đốc, thay vào đó là vẻ phong trần và đầy sức hút.
“Trốn việc à?” Lục Trầm rảo bước song song với cô, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười nhạt.
“Bị đuổi khéo thì đúng hơn.” Hạ Ninh mỉm cười đáp lại, tận hưởng cơn gió thu mát rượi thổi tung vài lọn tóc mai lòa xòa trước trán.
Hai người cứ thế sánh bước bên nhau dọc theo con đường trải sỏi ven hồ. Không ai nói thêm lời nào, nhưng bầu không khí lại không hề ngượng ngùng mà ngược lại vô cùng yên bình. Bình minh ló rạng hay hoàng hôn buông xuống, cảnh sắc thiên nhiên đều trở nên tĩnh lặng khi có sự hiện diện của đối phương.
Đến khi bóng tối bao trùm khu cắm trại, ánh lửa bập bùng từ đống lửa trại khổng lồ hắt lên những gương mặt rạng rỡ. Mọi người bắt đầu quây quần hát hò và chơi trò chơi. Hạ Ninh chọn một góc khuất gió, ngồi trên thảm trải dã ngoại, hai tay ôm lấy ly trà nóng.
Nhiệt độ trên núi khi về đêm giảm mạnh, sương giá bắt đầu rơi nhè nhẹ. Hạ Ninh khẽ rùng mình, vây quanh người là một luồng khí lạnh. Đột nhiên, một chiếc áo khoác dày mang theo hương tuyết tùng quen thuộc được choàng lên vai cô. Hạ Ninh giật mình ngẩng lên, Lục Trầm đã ngồi xuống bên cạnh cô từ lúc nào.
“Mặc vào đi, trên núi gió độc lắm.”
Giọng nói của anh trầm ấm hòa lẫn vào tiếng củi nổ lách tách. Anh không nhìn cô mà đưa mắt hướng về phía ngọn lửa rực sáng giữa sân.
“Cảm ơn anh.” Hạ Ninh kéo cao cổ áo, hơi ấm từ chiếc áo khoác của anh bao bọc lấy cơ thể cô, mang theo cả sự an tâm khó tả.
Từ góc độ này, Hạ Ninh có thể nhìn rõ góc nghiêng hoàn hảo của Lục Trầm. Ánh lửa hắt lên sống mũi cao thẳng và hàng mi dài của anh. Trong suốt những tháng qua, sự xuất hiện của Lục Trầm giống như một dòng nước mát lành, âm thầm gột rửa đi mọi sự tự ti và uất ức trong lòng cô. Anh chưa bao giờ đòi hỏi điều gì, chưa bao giờ vội vã thúc ép, chỉ đơn giản là ở đó, che chở mọi giông bão cho cô.
Như cảm nhận được ánh nhìn của cô, Lục Trầm quay đầu lại. Bốn mắt nhìn nhau giữa không gian ồn ào của bữa tiệc, nhưng trong mắt họ dường như chỉ còn lại hình bóng của đối phương. Bất chợt, Lục Trầm vươn tay ra. Ngón tay thon dài của anh chạm nhẹ lên gò má Hạ Ninh.
Hạ Ninh nín thở, trái tim trong lồng ngực bất giác đập lỡ một nhịp. Cô có thể cảm nhận rõ ràng độ ấm từ đầu ngón tay anh truyền qua lớp da thịt.
“Trên mặt em dính nhọ than này.” Lục Trầm khẽ nói, ngón tay cái nhẹ nhàng miết đi vệt đen nhỏ xíu dính trên má cô. Động tác của anh cực kỳ tự nhiên, nhưng lại mang theo một sự cưng chiều cẩn trọng đến cực điểm.
Khoảng cách giữa hai người lúc này quá gần, gần đến mức Hạ Ninh có thể thấy hình bóng phản chiếu của mình trong đôi mắt đen thẳm của anh. Bàn tay đang lau vết nhọ của Lục Trầm chậm rãi trượt xuống, vô tình chạm vào bàn tay đang đặt trên đầu gối của Hạ Ninh. Anh không rút tay lại, mà nhẹ nhàng dùng những ngón tay mình bao trọn lấy mu bàn tay cô. Ngón cái của anh vô thức vuốt ve vết sẹo mờ trên ngón trỏ của cô, một sự xót xa lóe lên rồi nhanh chóng bị che giấu.
“Sẹo còn đau không?” Giọng anh trầm xuống, khàn khàn mang theo ý vị thâm trường.
Hạ Ninh khẽ lắc đầu, để mặc tay mình ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn và ấm áp của anh. Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng cô. Sự tiếp xúc da thịt này không mang theo sự đòi hỏi suồng sã, mà là sự trân trọng nâng niu từ tận đáy lòng.
“Không đau nữa. Thật ra, em phải cảm ơn vết thương này.” Hạ Ninh mỉm cười nhẹ, ánh mắt trong veo dũng cảm đối diện với anh. “Nếu không có nó, em sẽ không thể tỉnh ngộ, và cũng… không thể nhận ra ai mới là người thực sự đối xử tốt với mình.”
Bàn tay Lục Trầm khẽ siết chặt lấy tay cô hơn một chút. Trong đáy mắt anh dâng lên một tầng sóng nhiệt mãnh liệt nhưng được anh kiềm chế lại. Anh không vội vàng phá vỡ bầu không khí tuyệt đẹp này bằng những lời tỏ tình sáo rỗng. Bảy năm qua, từ khi là một đàn anh khóa trên nhìn cô gật đầu yêu người khác, anh đã học được cách kiên nhẫn. Và bây giờ, khi cô rốt cuộc cũng tự nguyện mở lòng, bước về phía anh, anh có đủ thời gian cả một đời để chứng minh tình cảm của mình.
“Khát nước không? Tôi đi lấy cho em ly sữa nóng nhé.”
Lục Trầm buông tay cô ra đầy lưu luyến, đứng dậy.
Hạ Ninh nhìn theo bóng lưng vững chãi của anh khuất dần vào khu vực bếp trại, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười rạng rỡ thực sự. Đêm thu trên núi rất lạnh, nhưng trái tim cô lúc này lại được sưởi ấm bởi một ngọn lửa bền bỉ và dịu dàng nhất. Cơn ác mộng mang tên Cố Cảnh Từ đã hoàn toàn bị bỏ lại phía sau, trạm dừng chân tiếp theo của cuộc đời cô, cuối cùng cũng đón nhận một người xứng đáng.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com