Chương 5
Tháng mười hai một lần nữa gõ cửa Bắc Kinh, mang theo những cơn gió lạnh buốt giá đặc trưng của phương Bắc. Thế nhưng, khác với sự cô độc và tăm tối của một năm về trước, mùa đông năm nay đối với Hạ Ninh lại ngập tràn sắc màu rực rỡ và sự ấm áp đến từ sâu thẳm trong tim.
Hơn một tháng trôi qua kể từ chuyến dã ngoại trên núi, mối quan hệ giữa Hạ Ninh và Lục Trầm đã vượt qua ranh giới của sự mập mờ, tiến đến một giai đoạn thấu hiểu đầy tĩnh lặng. Tối thứ Sáu, sau khi hoàn thành dự án chiến lược cuối cùng của năm, Lục Trầm đích thân lái xe đưa Hạ Ninh đến một nhà hàng kính tư nhân nằm trên tầng cao nhất của tòa tháp trung tâm. Toàn bộ không gian được bao phủ bởi hàng ngàn đóa hồng Ecuador đỏ thẫm, dưới ánh nến lung linh và tiếng đàn violin du dương réo rắt.
Bữa tối diễn ra trong bầu không khí vô cùng lãng mạn. Lục Trầm mặc một bộ âu phục cắt may thủ công màu xanh than, ánh mắt anh nhìn cô dưới ánh nến dịu dàng và sâu thẳm như chứa đựng cả một dải ngân hà. Khi món tráng miệng được mang lên, Lục Trầm chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cạnh Hạ Ninh. Bàn tay rộng lớn của anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, kéo cô đứng lên đối diện với mình.
“Ninh Ninh, anh đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi.”
Giọng Lục Trầm khàn đi vì xúc động, âm điệu trầm ấm vang lên rõ ràng bên tai cô. Từ trong túi áo ngực, anh lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh đen. Khi nắp hộp mở ra, một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh với mặt dây là viên đá sapphire xanh biếc hình giọt nước hiện ra rực rỡ.
“Sợi dây chuyền này, anh đã mua nó từ năm năm trước, vào đúng cái đêm anh định tỏ tình với em ở đại học. Bảy năm quen biết, năm năm âm thầm đứng phía sau nhìn em, anh luôn tự nhủ chỉ cần em hạnh phúc là đủ. Nhưng anh sai rồi. Hạnh phúc của em, anh phải tự tay vun đắp thì mới yên tâm được. Ninh Ninh, em có bằng lòng để anh chính thức bước vào cuộc đời em, dùng phần đời còn lại để che chở và yêu thương em không?”
Hạ Ninh sững sờ nhìn sợi dây chuyền, rồi lại ngước lên nhìn người đàn ông kiệt xuất đang đứng trước mặt mình. Bảy năm, một khoảng thời gian đủ dài để thanh xuân tàn phai, vậy mà anh vẫn ôm ấp một đoạn tình cảm sâu nặng đến thế. Từng cử chỉ ân cần, từng sự bảo bọc vô điều kiện của Lục Trầm trong suốt thời gian qua lướt qua tâm trí cô như những thước phim quay chậm. Nước mắt lưng tròng, Hạ Ninh không hề do dự, mỉm cười gật đầu.
“Em bằng lòng.”
Nụ cười rạng rỡ nở rộ trên môi Lục Trầm. Anh cẩn thận đeo sợi dây chuyền lên chiếc cổ trắng ngần của cô, sau đó vòng tay ôm trọn lấy vòng eo nhỏ nhắn, kéo cô sát vào vòm ngực vững chãi của mình. Khoảng cách giữa hai người nháy mắt biến mất. Lục Trầm cúi đầu, đặt lên môi cô một nụ hôn sâu thẳm. Ban đầu chỉ là sự chạm môi nhẹ nhàng đầy nâng niu, nhưng ngay sau đó, ngọn lửa kìm nén suốt nhiều năm bùng nổ. Nụ hôn trở nên cuồng nhiệt và khao khát, mang theo hơi thở vương vấn hương tuyết tùng xông thẳng vào tâm trí Hạ Ninh. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, vụng về nhưng chân thành đáp lại. Sự cọ xát da thịt đầy ái muội khiến nhiệt độ xung quanh như tăng lên, thiêu rụi mọi rào cản cuối cùng giữa hai người.
Ba ngày sau, giới thượng lưu Bắc Kinh tổ chức dạ tiệc thương mại thường niên quy tụ hàng trăm doanh nhân và các nhân vật tầm cỡ.
Hạ Ninh xuất hiện tại sảnh tiệc lộng lẫy trong tư cách là bạn gái chính thức của Lục Trầm, đồng thời là đối tác chiến lược quan trọng của Lục thị. Cô khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu đen tuyền xẻ tà cao, chất liệu lụa tơ tằm ôm sát lấy những đường cong quyến rũ. Sợi dây chuyền sapphire ngự trị trên xương quai xanh càng làm tôn lên khí chất kiêu kỳ, quý phái. Lục Trầm nắm chặt tay cô bước vào hội trường, sự xứng đôi vừa lứa của họ lập tức thu hút sự chú ý của mọi ánh nhìn và hàng loạt ống kính phóng viên.
Sau khi chào hỏi vài vị chủ tịch tập đoàn lớn, Lục Trầm bị nhóm cổ đông giữ lại bàn thảo luận về thị trường chứng khoán. Anh khẽ hôn lên trán Hạ Ninh, dặn dò cô cứ lấy chút đồ ngọt ăn lót dạ, anh sẽ quay lại ngay. Hạ Ninh mỉm cười gật đầu, cầm ly champagne thong thả bước về phía ban công ít người qua lại để hóng gió.
Vừa bước đến góc khuất rèm nhung, một âm thanh ái muội nũng nịu từ phía sô pha trong góc tối truyền đến khiến bước chân Hạ Ninh khựng lại.
“Cảnh Từ, dạ dày anh dạo này còn đau không? Nhìn anh tiều tụy đi nhiều quá, em thương lắm.”
“Có em ở đây dỗ dành, anh không sao.”
Hạ Ninh nhướng mày nhìn qua khe hở của tấm rèm. Trên chiếc sô pha đôi, Cố Cảnh Từ đang ngồi dựa lưng đầy mệt mỏi. Trái ngược với lời thề thốt đã đưa Tống Uyển ra nước ngoài nửa năm trước, lúc này đây, cô ta đang chễm chệ ngồi nép sát vào người anh ta. Tống Uyển mặc một chiếc váy đỏ rực vô cùng khêu gợi, phần cổ khoét sâu phô bày rãnh ngực đẫy đà. Cô ta đưa tay vuốt ve lồng ngực Cố Cảnh Từ, thân trên cố tình cọ xát vào cánh tay anh ta một cách lơi lả. Cố Cảnh Từ không những không đẩy ra, bàn tay còn đặt hờ trên eo Tống Uyển, thỉnh thoảng lại mơn trớn nhè nhẹ. Cảnh tượng thân mật trơ trẽn giữa thanh thiên bạch nhật của hai kẻ dối trá này lại một lần nữa phơi bày bản chất mục nát của bọn họ. Cố thị đang đứng trên bờ vực phá sản vì thiếu hụt vốn, vậy mà anh ta vẫn còn tâm trí để ôm ấp thứ tình yêu méo mó này.
Hạ Ninh cảm thấy buồn nôn, định xoay người rời đi thì tiếng gót giày cao gót lộc cộc đã vang lên chói tai phía sau lưng. Tống Uyển dường như đã phát hiện ra cô từ trước, cố tình buông Cố Cảnh Từ ra rồi uyển chuyển bước tới chặn đường.
“Ô kìa, đây chẳng phải là Giám đốc Hạ sao? Lâu quá không gặp.”
Tống Uyển cất giọng lanh lảnh, cố ý vuốt ve chiếc nhẫn kim cương cỡ trung bình trên ngón tay áp út để khoe khoang. Lúc này, Cố Cảnh Từ cũng giật mình bước ra từ góc tối. Khi nhìn thấy Hạ Ninh rực rỡ và kiêu sa, đôi mắt anh ta lập tức dại đi, vừa kinh ngạc vừa xen lẫn sự thèm khát và nuối tiếc điên cuồng.
“Ninh Ninh…” Cố Cảnh Từ lẩm bẩm, bước lên định tiếp cận cô nhưng Tống Uyển đã nhanh tay khoác chặt lấy cánh tay anh ta, kéo giật lại.
“Chị Hạ Ninh dạo này phất lên nhanh quá nhỉ.” Tống Uyển nở nụ cười giả tạo, ánh mắt lướt qua sợi dây chuyền sapphire trên cổ Hạ Ninh với vẻ ghen tị không che giấu. “Nghe nói chị vất vả bám váy Lục tổng mới lấy được vài dự án. Nhưng mà chị à, đàn ông ở giới hào môn này chỉ vui chơi qua đường thôi. Chị xem, Cảnh Từ dù có giận em đến mấy, cuối cùng vẫn phải đón em về và mua nhẫn cầu hôn em đây này. Đồ của chị đeo trên cổ hào nhoáng thế, chắc gì đã là hàng thật, hay lại là đồ mượn của công ty để làm màu?”
Sự tự đắc của một kẻ thứ ba chen chân thành công khiến Tống Uyển mờ mắt. Cô ta nghĩ rằng việc Cố Cảnh Từ thỏa hiệp giữ cô ta lại là một chiến thắng vẻ vang, hoàn toàn không biết Cố thị đang phải gồng gánh những khoản nợ khổng lồ từ việc bị Lục thị chèn ép suốt nửa năm qua.
Hạ Ninh khẽ lắc ly champagne trong tay, ánh mắt điềm nhiên lướt qua hai kẻ bỉ ổi trước mặt, giọng nói trong trẻo mà lạnh lẽo thấu xương.
“Thứ rác rưởi mà tôi đã ném đi, cô nhặt lại được thì cứ giữ lấy mà dùng, không cần phải mang ra khoe khoang với tôi. Còn về sợi dây chuyền này là thật hay giả, một kẻ tầm nhìn hạn hẹp như cô có nhìn cả đời cũng không phân biệt nổi đâu.”
Cố Cảnh Từ nghe Hạ Ninh gọi mình là rác rưởi, sắc mặt đỏ lựng lên vì nhục nhã. Anh ta định lên tiếng quát tháo vớt vát thể diện thì một giọng nói trầm thấp, mang theo áp bách kinh người vang lên từ phía sau.
“Đồ Lục Trầm này tặng cho vợ sắp cưới của mình, bao giờ đến lượt một kẻ vô danh tiểu tốt lên tiếng đánh giá?”
Đám đông xung quanh tự động dạt ra thành một lối đi. Lục Trầm bước tới, sải bước dài vững chãi mang theo khí thế đế vương giáng lâm. Anh tự nhiên ôm lấy vòng eo của Hạ Ninh, bảo bọc cô gọn gàng trong vòng tay mình, ánh mắt sắc như lưỡi dao chĩa thẳng vào Tống Uyển.
“Vợ… vợ sắp cưới?” Tống Uyển lắp bắp, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.
Lục Trầm nhếch môi cười lạnh, ánh mắt dời sang Cố Cảnh Từ đang run rẩy bên cạnh.
“Cố tổng, anh quản lý người phụ nữ của mình cho cẩn thận. Chiếc nhẫn cô ta đang đeo trên tay là bộ sưu tập lỗi thời từ ba mùa trước, giá trị không bằng một góc nhỏ của viên sapphire này. Lục thị chúng tôi vừa mới thu mua lại thương hiệu trang sức đó, nếu Cố tổng khó khăn quá, tôi có thể dặn nhân viên giảm giá cho anh trong lần mua sau.”
Lời nói của Lục Trầm như một cái tát chí mạng vang dội giữa đại sảnh, tàn nhẫn lột trần sự nghèo nàn và phù phiếm của hai kẻ đang cố tình làm màu. Xung quanh vang lên những tiếng xì xầm bàn tán và những ánh mắt chế giễu chĩa thẳng vào Cố Cảnh Từ và Tống Uyển.
“Lục tổng… tôi…” Cố Cảnh Từ mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán, hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo của một giám đốc. Anh ta biết rõ, chỉ cần Lục Trầm nhíu mày, Cố thị ngay ngày mai sẽ biến mất khỏi bản đồ kinh tế Bắc Kinh.
“Chưa hết.” Lục Trầm lạnh lùng ngắt lời. “Tôi tuyên bố trước mặt tất cả quan khách ở đây, bắt đầu từ ngày mai, Lục thị sẽ chính thức rút toàn bộ vốn đầu tư khỏi các dự án liên quan đến Cố thị. Một kẻ đến ngay cả nhân phẩm và sự chung thủy cũng không có, dung túng cho kẻ thứ ba xúc phạm vị hôn thê của tôi, thì không có tư cách làm đối tác của Lục Trầm.”
Tuyên bố bạo chúa này giáng xuống như sấm sét giữa trời quang. Chân Tống Uyển nhũn ra, lảo đảo ngã khuỵu xuống sàn. Cô ta trừng mắt nhìn Cố Cảnh Từ đang chết trân tại chỗ, giờ phút này mới nhận ra bản thân vừa chọc vào một nhân vật không thể đắc tội. Chỉ vì sự khiêu khích ngu xuẩn của cô ta, tập đoàn tâm huyết của Cố Cảnh Từ đã chính thức bị tuyên án tử.
“Lục tổng! Anh không thể làm thế! Hạ Ninh, em xin anh ấy giúp anh đi, em biết anh sai rồi!” Cố Cảnh Từ bất chấp hình tượng, hoảng loạn định nhào tới cầu xin Hạ Ninh, nhưng vài vệ sĩ cao to đã lập tức xuất hiện, lạnh lùng kẹp chặt lấy tay anh ta.
Hạ Ninh nép trong vòm ngực ấm áp của Lục Trầm, ánh mắt bình lặng nhìn kẻ đã từng mang đến cho mình vô vàn sự dày vò đau đớn, giờ đây đang thảm hại như một con chó nhà có tang. Mọi oán hận và uất ức trong lòng đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự thanh thản tuyệt đối.
“Đưa họ ra ngoài, đừng làm bẩn không khí ở đây.”
Lục Trầm nhạt giọng ra lệnh. Vệ sĩ lập tức lôi Cố Cảnh Từ và Tống Uyển đang khóc lóc thảm thiết ra khỏi sảnh tiệc. Bầu không khí nhanh chóng trở lại sự tĩnh lặng và sang trọng vốn có. Các vị khách khôn ngoan lập tức hiểu rõ vị thế không thể lay chuyển của Hạ Ninh, ùn ùn tiến đến nâng ly chúc mừng hạnh phúc của cặp đôi quyền lực mới.
Lục Trầm cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trong lòng mình, sự lạnh lẽo trong đáy mắt lập tức tan chảy thành sự cưng chiều vô tận.
“Có mệt không? Chúng ta về nhà nhé.”
Hạ Ninh ngước nhìn anh, khóe môi vẽ lên một nụ cười rực rỡ và viên mãn. Bình minh ló rạng sau cơn giông bão luôn là cảnh sắc tuyệt mỹ nhất, và người đàn ông trước mặt chính là mặt trời duy nhất soi sáng phần đời còn lại của cô.
“Vâng, chúng ta về nhà.”
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com