Chương 3
XThời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, thoắt cái đã là ba tháng sau.
Dự án cải tạo khu nghỉ dưỡng cao cấp ven biển mà Tống Dực dồn nhiều tâm huyết cuối cùng cũng hoàn thành giai đoạn một. Ba tháng này, Lâm Chi bận tối mắt tối mũi, chạy theo Tống Dực đi công tác khắp nơi, đến mức thời gian ngủ cũng trở nên xa xỉ, nói gì đến chuyện yêu đương hẹn hò.
Mối quan hệ giữa cô và Tống Dực vẫn duy trì ở mức “cấp trên – cấp dưới”, nhưng dường như có một dòng chảy ngầm mãnh liệt hơn đang cuộn trào bên dưới lớp vỏ bọc công việc ấy. Anh vẫn khắt khe, vẫn hay mắng cô ngốc, nhưng tủ lạnh ở pantry lúc nào cũng đầy ắp loại sữa chua cô thích, và mỗi lần đi tiếp khách, anh chưa từng để cô phải uống quá nửa ly rượu.
Hôm nay là tiệc khánh thành dự án, tổ chức ngay tại sảnh tiệc của khu nghỉ dưỡng.
Lâm Chi mặc chiếc váy lụa màu xanh cổ vịt hở lưng, thiết kế dây mảnh mong manh vắt qua bờ vai trắng ngần. Đây là chiếc váy do chính tay… mẹ Tống Dực gửi tặng (bà lấy cớ là quà cảm ơn nhân viên ưu tú), nhưng Lâm Chi ngờ ngợ rằng có bàn tay sắp xếp của ai đó.
Trong sảnh tiệc xa hoa, tiếng ly tách va chạm leng keng. Tống Dực hôm nay mặc bộ vest đen cắt may thủ công, khí chất cao ngạo lạnh lùng khiến bao nhiêu ánh mắt của các tiểu thư thiên kim có mặt ở đó đều dán chặt vào anh. Nhưng anh chỉ đứng yên một chỗ, tay cầm ly nước khoáng (vì anh không thích mùi rượu bám vào người quá lâu), ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua đám đông tìm kiếm bóng dáng màu xanh quen thuộc.
“Tổng giám đốc Tống, chúc mừng anh!”
Một gã đàn ông bụng phệ, mặt đỏ gay vì rượu tiến tới – là Giám đốc Vương của một công ty đối tác. Gã ta cầm ly rượu, ánh mắt dâm dê quét qua người Lâm Chi đang đứng cạnh Tống Dực ghi chép biên bản.
“Vị này là thư ký Lâm phải không? Nghe danh đã lâu, nay mới thấy người thật. Quả là xinh đẹp động lòng người,” lão Vương cười hô hố, đưa bàn tay múp míp định nắm lấy tay Lâm Chi, “Nào, thư ký Lâm, uống với tôi một ly giao bôi chứ?”
Lâm Chi nhíu mày, theo phản xạ lùi lại một bước. Cô ghét nhất loại đàn ông này. Nhưng vì đại cục, cô vẫn gượng cười, định nâng ly lên nhấp môi cho qua chuyện.
Nhưng ly rượu trên tay cô bỗng bị một bàn tay to lớn cướp lấy.
“Giám đốc Vương,” Tống Dực lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh buốt như gió bấc tháng Chạp, “Trợ lý của tôi dạ dày không tốt, không uống được rượu lạnh.”
Lão Vương khựng lại, nụ cười cứng đờ trên môi: “Ôi dào, Tống tổng chiều nhân viên quá. Chỉ một ly thôi mà, nể mặt tôi chút đi.”
“Nể mặt ông?” Tống Dực nhếch môi, một nụ cười trào phúng hiện lên, “Mặt mũi của ông lớn đến mức nào mà bắt người của tôi phải uống rượu độc hại sức khỏe?”
Không khí xung quanh bỗng chốc đông cứng. Mọi người đều nín thở. Không ai nghĩ Tống Dực sẽ vì một cô trợ lý nhỏ bé mà công khai “vả mặt” đối tác ngay giữa tiệc lớn như vậy.
Tống Dực không thèm nhìn sắc mặt tái mét của lão Vương, anh đặt mạnh ly rượu xuống bàn, nắm lấy cổ tay Lâm Chi kéo đi: “Đi thôi, ở đây không khí ô nhiễm quá.”
Lâm Chi bị anh kéo đi xềnh xệch, tim đập thình thịch. Bàn tay anh siết chặt lấy tay cô, nóng rực và đầy tính chiếm hữu. Câu nói “người của tôi” khi nãy cứ vang vọng mãi trong đầu cô.
Họ đi thẳng lên phòng nghỉ VIP ở tầng trên cùng.
Vừa vào phòng, Tống Dực đã đóng sầm cửa lại, ép Lâm Chi vào cánh cửa gỗ.
“Sếp… anh sao thế?” Lâm Chi hoảng hốt, ngước mắt nhìn anh.
Khoảng cách quá gần. Hơi thở của anh phả vào trán cô, mang theo mùi bạc hà thanh mát. Đôi mắt đen láy của anh lúc này không còn vẻ lạnh lùng nữa mà rực lên một ngọn lửa tăm tối, xoáy sâu vào đôi mắt, rồi trượt xuống đôi môi đỏ mọng của cô.
“Em ngốc thật hay giả vờ ngốc?” Tống Dực gằn giọng, bàn tay đang nắm cổ tay cô trượt lên, giữ chặt lấy eo nhỏ của cô qua lớp lụa mỏng manh, “Gã đó nhìn em bằng ánh mắt như thế, em còn định uống rượu với hắn?”
“Em… em chỉ định xã giao…” Lâm Chi lắp bắp, cả người run lên vì sự tiếp xúc thân mật đột ngột này. Bàn tay anh ở eo cô rất nóng, dường như muốn thiêu đốt làn da cô.
“Xã giao?” Tống Dực cười lạnh, cúi đầu thấp hơn, chóp mũi anh chạm nhẹ vào chóp mũi cô, “Em có biết nếu tôi không cản lại, bàn tay bẩn thỉu của hắn đã chạm vào đâu không?”
Ngón tay thon dài của Tống Dực lướt nhẹ từ eo cô lên dọc sống lưng trần, khiến Lâm Chi rùng mình, hai chân mềm nhũn.
“Lâm Chi,” anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy từ tính, “Em mặc cái váy này… là muốn giết chết anh phải không?”
Lâm Chi mở to mắt. Đây là lần đầu tiên cô thấy Tống Dực mất kiểm soát như vậy. Anh không uống rượu, nhưng ánh mắt anh lại say hơn bất cứ kẻ say nào.
“Sếp, Tố Tố… Tố Tố sẽ hiểu lầm đấy,” Lâm Chi yếu ớt phản kháng, lôi cái khiên chắn duy nhất ra đỡ đạn.
Nghe đến cái tên này, Tống Dực khựng lại một giây, sau đó anh bật cười, một nụ cười bất lực và có phần tức giận.
“Tố Tố?” Anh cúi xuống, cắn nhẹ lên vành tai nhạy cảm của cô, khiến Lâm Chi giật bắn mình, hét lên một tiếng nhỏ, “Đến giờ phút này mà trong đầu em vẫn còn nghĩ đến người khác sao?”
“Ưm…” Lâm Chi muốn đẩy anh ra, nhưng hai tay lại vô thức bám vào vạt áo vest của anh.
“Nghe cho kỹ đây,” Tống Dực buông tha vành tai cô, nhưng lại áp sát môi mình vào khóe môi cô, chỉ cách một milimet, “Đôi dép bông con thỏ là mua cho em. Sữa chua trong tủ lạnh là mua cho em. Người anh muốn đưa đón mỗi ngày là em. Tố Tố là em họ của anh, con bé sắp lấy chồng rồi. Em còn muốn gán ghép anh cho ai nữa?”
Lâm Chi sững sờ, não bộ như bị đình trệ. Tố Tố là… em họ?
Chưa kịp để cô tiêu hóa thông tin chấn động đó, Tống Dực đã không còn kiên nhẫn nữa. Anh cúi đầu, chiếm lấy đôi môi cô một cách mạnh mẽ và áp đảo.
Nụ hôn không hề dịu dàng, nó mang theo sự trừng phạt, sự kìm nén suốt bao nhiêu tháng ngày qua. Anh cạy mở hàm răng cô, lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, hút hết mọi ngọt ngào và dưỡng khí.
“Ưm… Sếp…” Lâm Chi rên rỉ, hai tay vòng qua cổ anh, vụng về đáp lại.
Tống Dực gầm nhẹ trong cổ họng, một tay đỡ lấy gáy cô, tay kia trượt xuống hông, nâng bổng cô lên. Lâm Chi theo bản năng quặp hai chân vào hông anh. Tư thế ám muội này khiến cơ thể hai người dán chặt vào nhau không một kẽ hở.
Anh bế cô đi thẳng về phía chiếc giường lớn giữa phòng, nhưng không đặt cô xuống ngay mà ép cô ngồi lên đùi mình.
Cả căn phòng chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập và tiếng tim đập loạn nhịp.
Tống Dực buông môi cô ra, trán tựa vào trán cô, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô. Anh nhìn cô, ánh mắt thâm trầm nhưng chứa chan tình cảm mà cô chưa từng thấy.
“Bây giờ đã hiểu chưa? Hay cần anh chứng minh rõ hơn?” Anh hỏi, ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của cô.
Lâm Chi mặt đỏ bừng như quả cà chua chín, cô lí nhí: “Nhưng mà… em… em cứ tưởng…”
“Tưởng cái gì thì để sau hãy nói,” Tống Dực cắt ngang, bàn tay anh bắt đầu táy máy ở dây kéo phía sau lưng chiếc váy lụa, “Bây giờ anh muốn thu lãi cho ba tháng kiên nhẫn vừa qua.”
Tiếng dây kéo trượt xuống nghe roẹt một cái, trong không gian yên tĩnh nghe thật chói tai và… kích thích. Chiếc váy lỏng ra, trễ xuống, để lộ bờ vai và một mảng ngực trắng ngần.
Tống Dực cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương cơ thể pha lẫn mùi sữa tắm ngọt ngào. Anh không hút thuốc, nhưng cơn nghiện của anh đối với cô còn nặng đô hơn bất kỳ chất kích thích nào.
“Lâm Chi, tối nay em đừng hòng trốn.”
Bên ngoài cửa sổ, pháo hoa mừng khánh thành bắt đầu nổ đùng đoàng rực rỡ, nhưng cũng không thể át đi được sức nóng đang bùng lên trong căn phòng này.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com