Chương 4
Bên ngoài cửa sổ sát đất, những chùm pháo hoa cuối cùng đã tàn, trả lại màn đêm tĩnh mịch và tiếng sóng biển rì rào từ xa. Nhưng trong căn phòng VIP, cơn sóng tình chỉ mới bắt đầu dâng cao.
Chiếc váy lụa màu xanh cổ vịt trượt khỏi bờ vai Lâm Chi, rơi xuống sàn nhà tạo thành một vũng nước mềm mại. Tống Dực không vội vàng, ánh mắt anh nóng rực nhưng cử chỉ lại kiên nhẫn đến lạ. Bàn tay anh – bàn tay từng ký những hợp đồng trăm tỷ không chút run rẩy – giờ đây đang run nhẹ khi chạm vào làn da mịn màng như sứ của cô.
“Lâm Chi, nhìn anh,” Tống Dực ra lệnh, giọng khàn đặc.
Lâm Chi xấu hổ muốn nhắm mắt, nhưng quyền uy trong giọng nói của anh khiến cô vô thức tuân theo. Cô nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen láy của anh, trần trụi và e ấp.
Anh cúi xuống, hôn lên xương quai xanh mảnh khảnh của cô, rồi chậm rãi trượt xuống. Mỗi nơi môi anh đi qua đều để lại một vệt lửa nóng bỏng. Không thô bạo, không vồn vã, anh như một người thưởng trà, từ tốn nếm trải hương vị ngọt ngào nhất mà mình đã kìm nén suốt bao lâu nay.
“Ưm… Tống Dực…” Lâm Chi vô thức gọi tên anh, ngón tay luồn vào mái tóc đen dày của anh.
Tiếng gọi tên này như giọt nước làm tràn ly. Tống Dực gầm nhẹ, anh chặn lại đôi môi đang rên rỉ của cô bằng một nụ hôn sâu. Cơ thể anh phủ lên cô, sức nặng vững chãi và ấm áp bao trùm lấy mọi giác quan của Lâm Chi. Sự va chạm của da thịt, hơi thở hòa quyện, và nhịp tim đập loạn nhịp tạo nên một bản hòa tấu nguyên thủy nhất.
Trong cơn mê man, Lâm Chi cảm nhận được sự nâng niu tuyệt đối. Anh dẫn dắt cô, kiên nhẫn chờ đợi cô thích ứng, rồi mới để bản thân chìm đắm vào sự hòa hợp trọn vẹn. Căn phòng tràn ngập mùi hương gỗ tuyết tùng nam tính hòa quyện với mùi hương cơ thể ngọt ngào của cô, tạo nên một bầu không khí kiều diễm đến nghẹt thở.
Đêm đó, Lâm Chi giống như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển khơi, còn Tống Dực là cơn bão dịu dàng nhưng dai dẳng, cuốn cô đi hết đợt sóng này đến đợt sóng khác, cho đến khi cả hai cùng kiệt sức và chìm vào giấc ngủ trong vòng tay nhau.
Sáng hôm sau.
Ánh nắng chói chang của vùng biển xuyên qua rèm cửa, chiếu thẳng vào mắt khiến Lâm Chi nhíu mày tỉnh dậy. Cô định cựa mình nhưng phát hiện toàn thân đau nhức như vừa chạy marathon, đặc biệt là phần eo.
“Tỉnh rồi à?”
Một giọng nói trầm ấm vang lên trên đỉnh đầu. Lâm Chi giật mình ngước lên, đập vào mắt là lồng ngực rắn chắc của Tống Dực. Anh đang tựa lưng vào đầu giường, một tay ôm cô, tay kia cầm máy tính bảng xem tin tức kinh tế. Trên vai và ngực anh còn in hằn vài vết cào mờ mờ – chứng tích cho sự “nhiệt tình” của cô đêm qua.
Mặt Lâm Chi đỏ bừng, cô vội vàng kéo chăn trùm kín đầu.
Tống Dực bật cười, lồng ngực anh rung lên nhè nhẹ. Anh kéo tấm chăn ra, cúi xuống hôn lên trán cô: “Trốn cái gì? Chỗ nào của em anh cũng thấy hết rồi.”
“Anh… đừng nói nữa!” Lâm Chi lí nhí, giọng vẫn còn khàn vì đêm qua.
“Dậy đi, anh đưa em đi ăn sáng. Chiều nay chúng ta bay về thành phố,” Tống Dực xoa đầu cô, ánh mắt cưng chiều vô hạn.
Lâm Chi khó khăn ngồi dậy, chợt nhận ra chiếc váy hôm qua đã bị xé rách một đường ở tà váy (tác phẩm của ai đó lúc cao hứng). Cô mếu máo: “Váy rách rồi, em mặc gì đây?”
Tống Dực thản nhiên đứng dậy, cơ thể hoàn hảo dưới ánh nắng khiến Lâm Chi lại phải quay mặt đi. Anh lấy từ trong tủ ra một chiếc áo sơ mi trắng của mình đưa cho cô: “Mặc tạm cái này đi. Lát nữa anh bảo trợ lý mang đồ mới tới.”
Lâm Chi đành phải mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh. Chiếc áo dài trùm qua mông, tay áo xắn lên mấy nấc, trông cô càng thêm nhỏ bé và gợi cảm một cách lười biếng. Đặc biệt, trên cổ cô lấp ló vài dấu “dâu tây” đỏ chót mà cổ áo sơ mi không che hết được.
Tại sảnh nhà hàng khách sạn resort.
Giờ ăn sáng buffet đang đông đúc. Một nhóm nhân viên nữ của công ty đối tác và vài nhân viên nữ của tập đoàn Tống thị đang tụ tập ở một bàn tròn, vừa ăn vừa buôn chuyện rôm rả. Trong đó có Mai – Trưởng phòng Kinh doanh, người luôn tự cho mình là xứng đôi vừa lứa với Tống Dực nhất và cực kỳ gai mắt với Lâm Chi.
“Hôm qua tôi thấy con bé Lâm Chi đó được sếp kéo đi đâu ấy. Chắc lại giở trò quyến rũ lả lơi rồi,” Mai bĩu môi, khuấy ly cà phê đầy vẻ khinh bỉ.
“Đúng đấy chị, loại con gái nhìn có vẻ ngây thơ nhưng tâm cơ lắm. Em thấy nó cứ bám riết lấy sếp, mà sếp mình thì đẳng cấp nào, sao để ý loại cỏ dại ven đường ấy được,” một nhân viên khác hùa theo.
“Nghe nói Tống tổng sắp đính hôn với tiểu thư nhà họ Trần mà, con bé đó chắc chỉ là món đồ chơi qua đường thôi…”
Tiếng cười khúc khích đầy ác ý vang lên. Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra.
Cả sảnh ăn bỗng im bặt.
Tống Dực bước ra, thần thái lạnh lùng cao ngạo như thường lệ, nhưng hôm nay anh không đi một mình. Bên cạnh anh, Lâm Chi đang cúi gằm mặt, bước đi líu ríu vì chân vẫn còn mỏi. Điều đáng nói là cô đang mặc chiếc áo sơ mi trắng nam rộng thùng thình – mà ai nhìn cũng biết là của Tống Dực, và cô đang đi… đôi dép bông hình con thỏ.
Mai và đám nhân viên trợn tròn mắt. Cảnh tượng này còn cần giải thích gì nữa? Áo của đàn ông, bước đi không vững, dấu vết mờ ám trên cổ… Tất cả đều hét lên rằng tối qua đã xảy ra chuyện gì.
Mai không cam tâm, cô ta đứng phắt dậy, cố vớt vát chút thể diện cuối cùng, giả vờ quan tâm bước tới: “Ôi, trợ lý Lâm, sao em lại ăn mặc lôi thôi thế này xuống sảnh? Còn mặc áo của sếp nữa, không sợ làm ảnh hưởng hình tượng của công ty sao?”
Lâm Chi giật mình, cô theo bản năng định rụt tay lại, nhưng Tống Dực đã nắm chặt lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau.
Tống Dực dừng bước, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua Mai và đám người đang hóng chuyện phía sau. Không gian xung quanh như giảm xuống mấy độ.
“Trưởng phòng Mai,” Tống Dực lên tiếng, giọng bình thản nhưng đầy uy lực, “Việc bạn gái tôi mặc áo của tôi thì ảnh hưởng gì đến hình tượng công ty?”
Ba chữ “bạn gái tôi” được anh nói ra nhẹ tựa lông hồng nhưng lại như sét đánh ngang tai mọi người. Mai chết trân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu.
“Bạn… bạn gái ạ?” Mai lắp bắp.
Tống Dực không thèm trả lời cô ta, anh quay sang Lâm Chi, thản nhiên đưa tay cài lại cúc áo trên cùng cho cô, che đi dấu hôn đỏ chót một cách đầy chiếm hữu, nhưng hành động đó lại càng làm nổi bật sự thân mật giữa hai người.
“Lần sau đừng nghịch ngợm làm đứt cúc áo nữa, gió lùa vào lạnh đấy,” anh nói, giọng điệu trách móc nhưng cưng chiều đến mức khiến người nghe nổi da gà.
Lâm Chi đỏ mặt tía tai, thầm gào thét trong lòng: Rõ ràng là anh giật đứt mà! Nhưng cô chỉ dám cúi đầu vâng dạ.
Tống Dực quay lại nhìn Mai, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “Còn nữa, Trưởng phòng Mai, tôi nhớ hôm nay là ngày nghỉ sau dự án, nhưng cái miệng của cô có vẻ hoạt động năng suất quá nhỉ? Nếu rảnh rỗi quá thì về viết báo cáo kiểm điểm về tác phong ngôn luận nơi công sở, thứ Hai nộp cho tôi.”
Dứt lời, anh vòng tay qua eo Lâm Chi, ôm cô bước đi thẳng về phía khu vực VIP, bỏ lại sau lưng một đám người hóa đá và Trưởng phòng Mai mặt mày xám ngoét, nhục nhã ê chề.
Ngồi vào bàn ăn, Lâm Chi lén nhìn Tống Dực, trái tim đập rộn ràng.
“Sếp… anh làm thế mọi người sẽ bàn tán đấy.”
Tống Dực thong thả cắt miếng bít tết, đặt vào đĩa của cô: “Bàn tán cái gì? Rằng em là người phụ nữ của Tống Dực này? Đó là sự thật.”
Anh ngẩng lên, nhìn sâu vào mắt cô: “Từ giờ, em không cần phải nhìn sắc mặt ai cả. Ai dám bắt nạt em, cứ bảo họ đến tìm tôi.”
Lâm Chi cắn môi cười, cảm giác ngọt ngào lan tỏa khắp lồng ngực. Cô gắp miếng thịt bỏ vào miệng, thầm nghĩ: Có bạn trai là tổng tài bá đạo, hình như… cũng không tệ chút nào.
Nhưng Lâm Chi không biết, sóng gió thực sự vẫn chưa dừng lại ở đó. Tin tức cô trở thành bạn gái chính thức của Tống Dực đã lan truyền với tốc độ ánh sáng, và dĩ nhiên, nó cũng đã đến tai những người không nên nghe thấy nhất.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com