Chương 5
Một tuần sau chuyến đi nghỉ dưỡng, không khí tại tập đoàn Tống thị dường như ngọt ngào hơn hẳn, ít nhất là trong văn phòng Tổng giám đốc.
Dù bên ngoài vẫn giữ vỏ bọc cấp trên – cấp dưới nghiêm túc, nhưng chỉ cần cửa phòng đóng lại, Tống Dực lập tức biến thành một kẻ “dính người”. Anh viện đủ mọi cớ để gọi Lâm Chi vào: ký hồ sơ, pha cà phê, thậm chí là… chỉnh lại cà vạt dù nó đã thẳng tắp.
“Sếp, đây là lần thứ ba anh gọi em vào trong vòng một tiếng rồi đấy,” Lâm Chi bất lực đặt xấp tài liệu xuống bàn, lườm nguýt người đàn ông đang ngồi ung dung trên ghế da.
Tống Dực ngoắc tay, ra hiệu cho cô lại gần. Khi cô vừa đến bên cạnh, anh thuận thế kéo cô ngồi lên đùi mình, vùi mặt vào hõm cổ cô hít hà: “Thiếu hơi em, không làm việc được.”
Lâm Chi đỏ mặt, đẩy nhẹ vai anh: “Đừng nháo, lỡ ai vào thì sao?”
“Ai dám vào mà không gõ cửa?” Tống Dực hừ nhẹ, bàn tay hư hỏng bắt đầu luồn vào vạt áo sơ mi của cô vuốt ve eo nhỏ.
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên như một gáo nước lạnh. Lâm Chi giật bắn mình, vội vàng nhảy xuống khỏi đùi anh, chỉnh trang lại quần áo, đứng nghiêm chỉnh sang một bên. Tống Dực đen mặt, vẻ khó chịu hiện rõ trong đáy mắt.
“Vào đi,” anh nói, giọng lạnh hơn băng.
Cánh cửa mở ra, nhưng người bước vào không phải là trợ lý hay thư ký thông thường, mà là một cô gái trẻ đẹp rực rỡ.
Cô ta mặc một chiếc váy hiệu Chanel mới nhất mùa này, tay xách túi Hermes Birkin da cá sấu bạch tạng, khí chất tiểu thư đài các toát lên từ đầu đến chân. Khuôn mặt trang điểm tinh tế, nụ cười rạng rỡ như hoa mùa xuân.
“Anh Dực! Surprise!”
Cô gái lao đến, định ôm chầm lấy Tống Dực. Tống Dực nhíu mày, nhanh nhẹn xoay ghế sang một bên, khiến cô gái hụt hẫng đứng khựng lại giữa không trung.
“Trần Nhã Uyên?” Tống Dực lạnh nhạt gọi tên, “Sao cô lại ở đây? Bảo vệ đâu mà để người lạ tùy tiện lên tầng cao nhất?”
Trần Nhã Uyên – thiên kim tiểu thư tập đoàn Trần thị, người được hai bên gia đình gán ghép với Tống Dực từ nhỏ – thu lại vẻ hụt hẫng rất nhanh. Cô ta mỉm cười, tự nhiên ngồi xuống ghế sofa đối diện như thể đây là nhà mình.
“Em vừa về nước hôm qua. Bác gái bảo em đến tìm anh. Bác nói chúng ta lâu rồi không gặp, cần bồi đắp tình cảm để… chuẩn bị cho chuyện cuối năm.”
Nói xong, ánh mắt Trần Nhã Uyên lướt qua Lâm Chi đang đứng cúi đầu bên cạnh. Một tia khinh thường lóe lên trong mắt cô ta, nhưng rất nhanh được che đậy bằng nụ cười thân thiện giả tạo.
“A, đây chắc là thư ký Lâm mà mọi người hay nhắc tới? Phiền cô pha cho tôi một ly Latte ít đường nhé. À, anh Dực thích uống Americano đá không đường, cô nhớ pha đúng vị nhé, anh ấy kén chọn lắm.”
Giọng điệu ra lệnh tự nhiên, cộng thêm việc tỏ ra “am hiểu thói quen của Tống Dực” là một đòn tâm lý điển hình của các cô nàng “trà xanh”. Cô ta muốn vạch rõ ranh giới: Tôi là chủ, cô là tớ. Tôi hiểu anh ấy, còn cô chỉ là người phục vụ.
Lâm Chi siết chặt tập tài liệu trong tay. Cô biết Trần Nhã Uyên. Tin đồn về “hôn thê môn đăng hộ đối” của Tống Dực chính là cô ta. Sự tự tin và hào nhoáng của Nhã Uyên khiến Lâm Chi bỗng cảm thấy tự ti về xuất thân bình thường của mình.
“Vâng, tôi sẽ đi…” Lâm Chi định quay người đi để trốn tránh bầu không khí ngột ngạt này.
“Đứng lại.”
Giọng Tống Dực vang lên, không lớn nhưng đầy uy lực, giữ chân Lâm Chi lại.
Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, bước thẳng đến bên cạnh Lâm Chi. Trước mặt Trần Nhã Uyên, anh thản nhiên vòng tay ôm lấy eo Lâm Chi, kéo cô sát vào người mình.
“Thứ nhất,” Tống Dực nhìn thẳng vào mắt Trần Nhã Uyên, giọng nói sắc lạnh, “Cô ấy là Lâm Chi, là bạn gái tôi, cũng là bà chủ tương lai của cái phòng làm việc này. Cô ấy không có nghĩa vụ phải pha cà phê cho cô.”
Nụ cười trên môi Trần Nhã Uyên cứng đờ, chiếc túi xách trên tay suýt rơi xuống. “Anh… anh Dực, anh nói đùa gì vậy? Bác gái nói…”
“Thứ hai,” Tống Dực ngắt lời, không cho cô ta cơ hội biện minh, “Chuyện hôn ước là do mẹ tôi và mẹ cô tự biên tự diễn. Tôi chưa bao giờ đồng ý, và cũng sẽ không bao giờ đồng ý. Nếu cô muốn cưới, cứ đi mà cưới mẹ tôi.”
Lâm Chi ngước nhìn góc nghiêng cương nghị của Tống Dực, trái tim đang run rẩy bỗng chốc được trấn an mạnh mẽ. Anh không hề do dự, không hề nể nang, trực tiếp xé toạc mặt nạ của “thanh mai trúc mã”.
Trần Nhã Uyên mặt đỏ tía tai, nước mắt bắt đầu rưng rưng: “Anh… sao anh có thể vì một đứa nhân viên quèn mà đối xử với em như thế? Em với anh lớn lên cùng nhau, gia thế của em mới xứng với anh! Cô ta có cái gì? Ngoài cái mặt xinh xắn ra thì giúp gì được cho sự nghiệp của anh?”
Cô ta chỉ tay vào Lâm Chi, sự ghen tuông làm khuôn mặt xinh đẹp trở nên méo mó.
Tống Dực cười khẩy, ánh mắt nhìn Nhã Uyên như nhìn một thứ rác rưởi: “Cô nghĩ tôi là loại đàn ông vô dụng đến mức phải dựa vào đàn bà để thăng tiến sao? Tống Dực tôi muốn cái gì, tự tôi lấy được. Còn cô ấy…”
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc Lâm Chi, giọng điệu chuyển sang dịu dàng vô tận: “Cô ấy không cần làm gì cả. Chỉ cần cô ấy ở bên cạnh tôi, đó đã là sự giúp đỡ lớn nhất rồi.”
Sau đó, anh ngẩng lên, ánh mắt trở lại vẻ tàn nhẫn: “Tiễn khách. Nếu cô không tự đi, tôi sẽ gọi bảo vệ lôi cô ra ngoài. Lúc đó hình ảnh tiểu thư Trần gia bị đuổi khỏi Tống thị sẽ rất đẹp trên trang nhất báo ngày mai đấy.”
Trần Nhã Uyên tức đến run người. Cô ta dậm chân, lườm Lâm Chi một cái cháy mắt rồi xách túi bỏ chạy khỏi phòng, tiếng giày cao gót nện xuống sàn cộp cộp đầy uất ức.
Cánh cửa đóng lại, trả lại sự yên tĩnh.
Lâm Chi thở phào một hơi, cảm giác như vừa trải qua một trận chiến. Cô ngẩng đầu nhìn Tống Dực: “Anh… nói thế có nặng lời quá không? Dù sao cô ấy cũng là con gái đối tác lớn…”
Tống Dực xoay người cô lại, nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình: “Đối với loại người tự cho mình là đúng, không cần nể mặt. Em nhớ kỹ cho anh, em là người của Tống Dực, sau này gặp loại người như thế, cứ thẳng tay mà tát. Có chuyện gì anh chống lưng.”
Lâm Chi bật cười, nỗi lo âu tan biến: “Em làm gì dám tát người ta, đau tay lắm.”
“Đau tay thì để anh tát hộ,” Tống Dực hôn lên mu bàn tay cô, ánh mắt tối lại, “Nhưng mà, việc cô ta phá đám chuyện tốt của chúng ta lúc nãy… em phải đền bù cho anh.”
“Đền… đền bù cái gì?” Lâm Chi lắp bắp, cảm thấy nguy hiểm đang đến gần.
Tống Dực nhếch môi cười tà mị, bế bổng cô lên, đi thẳng về phía phòng nghỉ bí mật bên trong văn phòng: “Đền bù thời gian. Trưa nay nghỉ trưa, khóa cửa rồi.”
“Á! Sếp! Đây là công ty mà!”
“Trong này cách âm rất tốt, em cứ thoải mái mà kêu.”
Cánh cửa phòng nghỉ đóng lại, che khuất đi những âm thanh ngọt ngào và ám muội bên trong, đánh dấu một bước tiến mới trong việc khẳng định chủ quyền tuyệt đối của Tống tổng.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com