Chương 3
Bắc Kinh vào đông sớm, gió lạnh thổi qua những con phố nhỏ ở quận 798, nơi nghệ thuật và thời trang đan xen như một bức tranh graffiti sống động. Lưu Tiểu Nhiên đã quen với nhịp sống mới: sáng sớm đạp xe qua hàng cây ngân hạnh vàng úa, trưa ngồi trong xưởng may với mùi vải mới và tiếng máy cắt rạch rạch, tối về căn phòng thuê nhỏ nhưng ấm áp nhờ những tấm thảm tự dệt và bản vẽ dán đầy tường. Công ty thời trang “Vân Tần” – cái tên nghe như một bài thơ cổ – đã trở thành nhà thứ hai của cô. Từ trợ lý, cô lên vị trí thiết kế viên chính chỉ sau sáu tháng, nhờ bộ sưu tập “Mưa Thu Ký Ức” lấy cảm hứng từ chính nỗi đau của mình: những đường cắt bất đối xứng, màu xám tro pha ánh bạc, và chi tiết ren mỏng như giọt nước lăn trên kính.
Bạn bè mới đến như những vệt nắng len qua kẽ lá. Đầu tiên là Tiểu Mễ, cô nàng nhiếp ảnh 23 tuổi, tóc ngắn nhuộm xanh lá, luôn mang máy ảnh cổ và cười toe toét: “Chị Nhiên, thiết kế của chị mà không có ảnh đẹp thì phí lắm!” Họ gặp nhau trong một buổi casting người mẫu tự do; Tiểu Mễ chụp thử vài shot, rồi kéo cô đi ăn lẩu cay Tứ Xuyên đến khuya. “Chị ly hôn à? Tốt! Đàn ông chỉ là gia vị, không phải món chính.” Tiểu Mễ gắp thịt bò bỏ vào bát cô, mắt lấp lánh. Tiểu Nhiên lần đầu cười vang sau bao tháng, vị cay xộc lên mũi khiến nước mắt lăn ra nhưng là nước mắt vui.
Rồi có A Kiệt, kỹ sư phần mềm kiêm DJ bán thời gian, cao gầy, đeo kính tròn, hay mặc hoodie oversized. Anh là bạn Tiểu Mễ, tình cờ giúp cô sửa laptop hỏng giữa đêm deadline. “Chị ơi, file Corel bị lỗi định dạng, để em cứu.” Giọng anh trầm ấm, ngón tay lướt phím nhanh như múa. Xong việc, anh mời cô ly cacao nóng ở quán ven hồ Hậu Hải. “Chị vẽ đẹp thế, sao không thử làm NFT?” Tiểu Nhiên lắc đầu cười: “Em nói gì chị không hiểu, nhưng cảm ơn.” Họ bắt đầu nhắn tin đều đặn – không phải lời yêu, chỉ là những câu chào buổi sáng, ảnh mèo anh nuôi, hoặc link nhạc lo-fi để cô vẽ cho thư thái.
Cuộc sống dần đầy ắp: triển lãm nhóm ở 798, workshop nhuộm vải thảo mộc, những buổi offline của cộng đồng thiết kế trên Douban. Cô không còn mở điện thoại kiểm tra tin nhắn từ số lạ nữa; Tiêu Phong đã bị chặn từ lâu, nhưng đôi khi tài khoản Weibo công khai của anh vẫn hiện lên trong mục “có thể bạn quan tâm” – ảnh anh mặc vest đứng bên dự án bất động sản mới, caption “cảm ơn đối tác”. Cô lướt qua, tim nhói một nhịp, rồi tắt máy.
Một buổi chiều tháng Mười Một, Vân Tần nhận dự án hợp tác với thương hiệu nội y cao cấp Lune de Miel – “Trăng Mật” – từ Paris. Đối tác yêu cầu một buổi gặp trực tiếp để bàn concept. Trưởng phòng đẩy kính, cười: “Tiểu Nhiên, em đi cùng chị. Người ta chỉ đích danh muốn gặp ‘nhà thiết kế của Mưa Thu Ký Ức’.”
Họ hẹn tại một studio ánh sáng tự nhiên ở Thượng Hải – trùng hợp thay, lại là thành phố cũ. Tiểu Nhiên do dự một giây, nhưng rồi gật đầu. Cô không còn là cô gái chạy trốn nữa.
Studio nằm trong một nhà máy bỏ hoang cải tạo, tường gạch đỏ, trần cao, ánh sáng vàng cam từ những ô cửa sổ lớn. Đoàn Pháp đến sớm: giám đốc sáng tạo, nhiếp ảnh gia, và một người đàn ông cao ráo, mặc áo len cashmere xám, cổ áo sơ mi lật nhẹ, mái tóc nâu sóng lòa xòa trước trán. Anh ta đang cúi đầu xem moodboard, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên giấy mỹ thuật.
“Đây là Lục Thần – creative director của Lune de Miel, đồng thời là nhiếp ảnh gia chính cho chiến dịch này,” trưởng phòng giới thiệu. “Anh ấy bay từ Paris về chỉ để gặp chúng ta.”
Lục Thần ngẩng lên. Đôi mắt màu trà sữa, sống mũi cao, khóe miệng cong tự nhiên như đang mỉm cười với cả thế giới. Anh bắt tay cô, giọng trầm ấm pha chút Pháp: “Cô Lưu, tôi đã xem bộ sưu tập của cô. Những đường cắt bất quy tắc… chúng kể một câu chuyện.” Anh nói tiếng Trung chuẩn, chỉ lướt nhẹ âm “r” khiến câu chữ mềm mại hơn.
Tiểu Nhiên hơi bất ngờ trước sự trực tiếp, nhưng cô mỉm cười chuyên nghiệp: “Cảm ơn anh Lục. Tôi muốn lần này, nội y không chỉ là quần áo, mà là lớp da thứ hai – che chở nhưng cũng tự do.”
Buổi họp kéo dài ba tiếng. Lục Thần đặt câu hỏi sắc bén, nhưng luôn kèm một cái nhìn khuyến khích. Khi cô trình bày ý tưởng dùng ren xuyên thấu kết hợp vải lụa nhuộm thảo mộc, anh gật đầu, ghi chép nhanh, rồi bất ngờ lấy máy ảnh film ra, bấm một pô cận cảnh tay cô đang vẽ phác thảo trên giấy. “Ánh sáng chiếu lên ngón tay cô rất đẹp. Tôi muốn chụp lại cảm giác này cho lookbook.”
Tiểu Mễ đi cùng với vai trò trợ lý nhiếp ảnh, huých vai cô thì thầm: “Chị ơi, anh ấy nhìn chị như nhìn người mẫu ấy!”
Tan họp, Lục Thần mời cả đoàn ăn tối ở một nhà hàng Pháp nhỏ gần studio. Anh ngồi đối diện cô, rót rượu vang trắng, hỏi han về Bắc Kinh, về màu sắc yêu thích, về bài hát cô hay nghe khi thiết kế. “Tôi thích ‘La Vie en Rose’ phiên bản acoustic,” cô trả lời, không ngờ anh lập tức mở điện thoại, phát đoạn nhạc đó. “Nghe thử đi, tôi mix lại cho chiến dịch.”
Rượu vang làm má cô ửng hồng. Lục Thần kể anh lớn lên ở Thượng Hải, mẹ là người Pháp, bố là kiến trúc sư Trung Quốc. “Tôi bay qua bay lại hai thành phố từ nhỏ, nên luôn thấy mình là khách. Cho đến khi xem thiết kế của cô – tôi cảm thấy… được về nhà.” Anh nói nhẹ, nhưng ánh mắt không rời khỏi cô.
Đêm ấy, trên chuyến tàu cao tốc về Bắc Kinh, Tiểu Nhiên nhận tin nhắn WeChat từ số mới: Lục Thần: “Cô Lưu, tôi đã đặt tên concept: ‘Seconde Peau – Lớp Da Thứ Hai’. Cảm ơn cô vì hôm nay. Ngủ ngon.” Kèm một tấm ảnh: bàn tay cô cầm bút chì, ánh sáng vàng cam hắt lên những đường gân xanh mờ, đẹp đến nao lòng.
Cô nhìn ảnh, tim bất giác đập nhanh – không phải nỗi đau cũ, mà là một nhịp mới, nhẹ nhàng, tò mò, như cánh hoa vừa hé sau đông. Cô không trả lời ngay, chỉ lưu tấm ảnh vào album riêng, đặt tên “Lumières”.
Về đến phòng, Tiểu Mễ nhắn: “Chị ơi, anh Lục Thần add WeChat em hỏi thăm chị đấy! Em bảo chị bận vẽ, mai nhắn lại nhé!” Cô cười, lần đầu tiên trong nhiều tháng, nụ cười không gượng gạo. Cô mở file thiết kế, thêm một chi tiết nhỏ vào bản vẽ nội y: một đường ren mỏng hình cánh hoa trà – loài hoa anh nói anh thích khi còn ở Provence.
Đâu đó ở Thượng Hải, Tiêu Phong nhận được tin từ thám tử: “Cô ấy đang làm việc với một dự án lớn, có vẻ… rất vui.” Anh đứng bên cửa sổ văn phòng tầng 38, nhìn xuống dòng xe cộ lấp lánh, tay siết chặt điện thoại. Anh đã gửi hoa, gửi thư, gửi cả lời xin lỗi qua bạn chung – tất cả đều bị từ chối. Giờ đây, anh biết cô đang bay cao, và anh chỉ còn là một vệt mưa cũ trên kính xe.
Còn Tiểu Nhiên, cô đặt bút xuống, mở cửa sổ đón gió đông lạnh buốt. Trái tim cô, sau bao ngày đóng băng, bắt đầu tan chảy – không phải vì quá khứ, mà vì một ánh đèn studio ấm áp, một giọng nói trầm ấm, và một tấm ảnh khiến cô muốn vẽ tiếp.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com