Chương 4
Tháng Mười Hai đến Bắc Kinh như một cơn gió lạnh cắt da, mang theo tuyết đầu mùa rơi lất phất trên mái ngói cung điện Cổ. Studio Vân Tần ngập trong deadline: bộ sưu tập “Seconde Peau” phải hoàn thành trước Tết Âm lịch để kịp ra mắt tại Tuần lễ Thời trang Paris. Lưu Tiểu Nhiên gần như sống luôn trong xưởng, chỉ về phòng tắm rửa rồi lại quay lại. Bàn làm việc của cô chất chồng vải lụa, ren Pháp, và những cuộn giấy mỹ thuật chi chít phác thảo. Mùi thảo mộc nhuộm vải hòa lẫn với hương cà phê đen cô tự pha – thứ duy nhất giữ cô tỉnh giữa những đêm trắng.
Lục Thần bay đi bay về như con thoi. Mỗi lần đáp xuống Bắc Kinh, anh lại xuất hiện ở studio với vali nhỏ và máy ảnh film. “Tôi chỉ ở ba ngày,” anh nói, nhưng ba ngày ấy kéo dài thành một tuần, rồi hai tuần. Anh không ở khách sạn nữa, mà thuê một loft nhỏ cách studio mười phút đi bộ, lý do: “Ánh sáng buổi sớm ở đây đẹp hơn Paris.”
Họ làm việc cùng nhau từ sáng đến khuya. Lục Thần không chỉ là creative director, anh còn là người kể chuyện bằng hình ảnh. Anh chụp cận cảnh từng mũi kim, từng sợi chỉ lụa dưới ánh đèn macro, rồi in ra khổ lớn dán lên tường studio. “Đây không phải nội y,” anh nói, chỉ vào bức ảnh một mảnh ren mỏng manh ánh lên như da người, “đây là hơi thở.” Tiểu Nhiên đứng bên, tay cầm ly trà nóng, bất giác mỉm cười. Cô thích cách anh nhìn thế giới – không phô trương, nhưng sâu sắc đến mức khiến mọi thứ trở nên thiêng liêng.
Một buổi chiều tuyết rơi dày, cả studio tan tầm sớm. Chỉ còn hai người. Lục Thần bật lò sưởi nhỏ, mở playlist jazz cũ. Billie Holiday vang lên, giọng khàn khàn như tuyết tan trên kính. Anh lấy từ balo ra một hộp gỗ nhỏ, bên trong là những mảnh ren cổ từ chợ trời Provence. “Mẹ tôi gửi. Bà bảo nếu gặp người làm được điều kỳ diệu với vải, hãy tặng.” Anh đặt vào tay cô, ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay cô – ấm áp, khô ráo, không vội vàng rút lại.
Tiểu Nhiên cúi đầu xem xét từng mảnh ren, hoa văn đã phai màu theo thời gian. “Tôi sẽ dùng nó cho mẫu flagship,” cô thì thầm, “gọi là ‘Hơi Thở Của Thời Gian’.” Lục Thần cười, khóe mắt cong thành hình lưỡi liềm. “Nghe như một bài thơ.”
Đêm ấy, họ ăn tối ở quán lẩu nhỏ gần studio. Tuyết rơi dày đặc, hơi cay bốc lên làm mờ kính. Lục Thần gắp một miếng đậu phụ bỏ vào bát cô, giọng trầm: “Cô có bao giờ nghĩ sẽ về Paris không? Lune de Miel muốn mở studio chi nhánh ở đó.” Tiểu Nhiên ngẩng lên, mắt long lanh vì hơi cay: “Tôi chưa từng nghĩ xa thế. Bắc Kinh đã là cả thế giới mới của tôi rồi.” Anh không ép, chỉ gật đầu, rót thêm trà quế cho cô.
Tin nhắn từ Tiêu Phong vẫn đến, qua email công việc, qua bạn chung, thậm chí qua mẹ cô ở Hồ Nam. Mẹ: “Phong nó đến nhà, mang theo cả hợp đồng chuyển nhượng cổ phần công ty đứng tên con. Nó bảo chỉ cần con về, mọi thứ sẽ là của con.” Tiểu Nhiên đọc, tay siết chặt điện thoại, rồi trả lời ngắn gọn: “Mẹ, con không cần. Bảo anh ấy giữ lấy.” Cô không giận nữa, chỉ thấy mệt mỏi. Tiền bạc, cổ phần, danh phận – những thứ anh từng dùng để bù đắp cho sự cô đơn của cô – giờ chỉ là tro bụi.
Lục Thần không hỏi về quá khứ. Anh chỉ lặng lẽ hiện diện. Khi cô thức trắng vì deadline, anh mang bánh bao nhân thịt nóng hổi đến studio lúc 3 giờ sáng. Khi cô stress đến mức tay run không cầm nổi bút, anh đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng: “Hít thở. Năm giây hít vào, năm giây thở ra.” Giọng anh như một bản nhạc chậm, làm dịu mọi sóng gió.
Một tối cuối năm, studio tổ chức tiệc Noel nhỏ. Tiểu Mễ kéo cô đi chọn cây thông mini, A Kiệt mang loa bluetooth phát nhạc Giáng sinh. Lục Thần mặc áo len đỏ, đội mũ len trắng, trông như bước ra từ bưu thiếp Pháp. Anh mang theo một chai rượu vang nóng mulled wine, mùi quế và đinh hương lan tỏa. Mọi người chơi trò tặng quà bí mật. Món quà của Tiểu Nhiên là một chiếc khăn quàng cổ len cashmere màu xám tro – cô tự đan trong những đêm mất ngủ, nghĩ sẽ tặng Tiểu Mễ. Nhưng khi bốc thăm, nó lại rơi vào tay Lục Thần.
Anh quàng khăn ngay lập tức, cúi đầu ngửi nhẹ: “Mùi thảo mộc… giống em.” Mọi người ồ lên trêu chọc. Tiểu Nhiên đỏ mặt, quay đi rót thêm rượu. Lục Thần tiến lại gần, thì thầm bên tai cô: “Cảm ơn. Anh sẽ mang nó đến Paris, để nhớ mùa đông này.”
Đêm ấy, tuyết ngừng rơi. Họ đứng ngoài sân studio, hơi thở thành khói trắng. Lục Thần lấy từ túi áo một hộp nhỏ, bên trong là một chiếc vòng tay bạc mỏng, mặt khắc hình cánh hoa trà nhỏ xíu. “Không phải quà Giáng sinh,” anh nói, “là quà cảm ơn vì đã cho anh thấy lớp da thứ hai của chính mình.” Anh đeo vào cổ tay cô, ngón tay lướt nhẹ qua mạch đập. Tiểu Nhiên cảm nhận được nhịp tim mình – không còn là nỗi đau cũ, mà là một nhịp mới, nhanh hơn, ấm hơn.
Cô ngẩng lên, mắt đối mắt anh dưới ánh đèn đường vàng cam. “Lục Thần… em từng nghĩ trái tim mình sẽ không đập lại nữa.” Giọng cô khẽ run, nhưng không né tránh. Anh mỉm cười, không nói gì, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô – không gấp gáp, không chiếm hữu, chỉ là một lời hứa thầm lặng.
Đêm ấy, cô về phòng, mở laptop, viết email cho Lune de Miel: “Tôi đồng ý tham gia studio Paris, nhưng với tư cách đối tác sáng tạo, không phải nhân viên. Tôi muốn mang theo đội ngũ của mình.” Gửi đi. Cô đóng máy, nằm xuống giường, tay vô thức sờ chiếc vòng bạc. Trái tim cô đập đều đặn, không còn là tiếng vọng của quá khứ, mà là nhịp điệu của tương lai.
Cùng lúc đó, ở Thượng Hải, Tiêu Phong nhận được tin từ thám tử: “Cô ấy sắp sang Paris. Có vẻ… đã có người mới.” Anh đứng bên cửa sổ văn phòng, tuyết rơi lất phất ngoài kia, tay siết chặt ly rượu đã nguội lạnh. Anh biết mình đã muộn. Không phải vì cô không tha thứ, mà vì cô đã chọn chính mình.
Còn Tiểu Nhiên, cô mở cửa sổ, để gió đông ùa vào. Tuyết tan trên mái ngói, như lớp băng cuối cùng trong tim cô cũng tan theo. Cô thì thầm với chính mình: “Lớp da thứ hai… đã sẵn sàng.”
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com