Chương 5
Máy bay đáp xuống Charles de Gaulle lúc 6 giờ sáng, trời Paris còn tối mịt, chỉ có ánh đèn vàng cam từ tháp Eiffel le lói phía xa như một lời chào mơ hồ. Lưu Tiểu Nhiên kéo vali qua cửa kiểm soát, hơi thở thành khói trắng trong cái lạnh -3°C. Cô mặc áo khoác len dài màu camel, khăn quàng xám tro – món quà Noel cô đan cho Lục Thần, giờ anh quàng ngược lại cho cô trước khi lên máy bay. “Để Paris nhận ra em là của anh,” anh nói đùa, nhưng ánh mắt nghiêm túc đến lạ.
Lục Thần đón cô bằng một chiếc Citroën cổ màu xanh lục. Anh mở cửa, đặt vali vào cốp, rồi đưa cho cô ly cà phê giấy còn nóng: “Espresso Ý, pha ở sân bay, nhưng vẫn ngon hơn Starbucks.” Tiểu Nhiên cười, hớp một ngụm, vị đắng lan tỏa làm cô tỉnh táo hẳn. Xe chạy qua những con phố lát đá, cửa sổ gỗ cũ kỹ, bánh mì mới nướng thơm lừng từ tiệm boulangerie. Paris không ồn ào như Thượng Hải, cũng không lạnh lùng như Bắc Kinh; nó dịu dàng, như một người tình lâu năm biết cách chờ đợi.
Studio chi nhánh Lune de Miel nằm ở Le Marais, một tòa nhà Haussmann thế kỷ 19 cải tạo. Tầng trệt là showroom, tầng trên là xưởng. Lục Thần dẫn cô lên cầu thang gỗ kêu cót két, mở cửa: “Chào mừng đến nhà mới.” Không gian rộng, trần cao, cửa sổ lớn nhìn ra sông Seine. Bàn làm việc của cô đã được chuẩn bị sẵn: máy may Singer cổ, cuộn vải lụa Vân Tần gửi từ Bắc Kinh, và một bình hoa trà khô – loài hoa anh nói cô thích. Tiểu Nhiên đứng lặng một lúc, tay sờ lên mặt bàn gỗ sồi, nước mắt chợt chực trào. “Cảm ơn anh,” cô thì thầm. Lục Thần chỉ gật đầu, không nói gì, nhưng ánh mắt anh đủ để cô hiểu: đây không chỉ là công việc, đây là nơi cô thuộc về.
Tuần đầu tiên là vòng xoáy công việc vô tận. Họ làm việc với đội ngũ Pháp: thợ may già người Normandy, chuyên gia nhuộm màu từ Lyon, và một cô trợ lý tên Camille luôn mặc váy tweed Chanel. Tiểu Nhiên trình bày concept “Seconde Peau” bằng tiếng Anh, giọng run nhưng chắc chắn. Các mẫu nội y được treo trên mannequin gỗ, ánh sáng từ cửa sổ chiếu lên làm ren lấp lánh như da người. Lục Thần chụp ảnh liên tục, máy film hết cuộn này đến cuộn khác. “Em đứng đây,” anh bảo cô, “đừng tạo dáng, chỉ cần là chính mình.” Cô đứng giữa studio, tay cầm mảnh ren, ánh mắt xa xăm. Bấm máy. Tấm ảnh sau này sẽ lên bìa Vogue Pháp với caption: “La peau qui respire – Lớp da biết thở.”
Những khoảnh khắc riêng tư len lỏi giữa deadline. Buổi tối, họ đi bộ dọc sông Seine, Lục Thần mua cho cô một chiếc crêpe Nutella nóng hổi từ xe đẩy. Tuyết rơi lất phất, bám trên tóc cô như bột đường. Anh lấy tay phủi đi, ngón tay lướt qua má cô: “Lạnh không?” Cô lắc đầu, nhưng anh vẫn cởi áo khoác khoác lên vai cô. Dưới cầu Pont Neuf, anh dừng lại, lấy từ túi áo một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ. “Chìa khóa studio. Từ giờ em muốn vào lúc nào cũng được.” Tiểu Nhiên cầm chìa khóa, tim đập nhanh. Không phải vì lời nói, mà vì sự tin tưởng tuyệt đối ấy.
Một tối thứ Bảy, Lục Thần dẫn cô đến Montmartre. Nhà thờ Sacré-Cœur trắng xóa trong tuyết, nghệ sĩ vẽ chân dung ngồi bên lò sưởi nhỏ. Anh thuê một góc quán cà phê cũ, gọi hai ly chocolat chaud đặc sệt. “Anh từng mơ sẽ đưa người mình yêu đến đây,” anh nói, giọng trầm. “Giờ ước mơ đó đã thành sự thực.” Tiểu Nhiên cúi đầu, ly sô-cô-la nóng làm má cô ửng hồng. Cô chưa sẵn sàng nói “yêu”, nhưng cô biết trái tim mình đã mở cửa – hé một khe nhỏ, đủ để ánh sáng lọt vào.
Tin tức về cô lan đến Thượng Hải nhanh hơn cô nghĩ. Tiêu Phong nhận được email từ đối tác Pháp: “Lưu Tiểu Nhiên đang làm việc với Lune de Miel. Cô ấy… rất xuất sắc.” Kèm theo là link bài báo trên Le Figaro: ảnh cô đứng giữa studio, tay cầm mẫu nội y, ánh mắt kiên định. Anh đọc mà tay run. Anh bay đến Paris ngay đêm đó, không báo trước, chỉ mang theo một mình và nỗi ân hận chất chồng.
Sáng thứ Hai, Tiêu Phong xuất hiện trước cửa studio. Anh mặc áo khoác dài đen, tóc rối vì chuyến bay dài, mắt đỏ hoe. “Tiểu Nhiên,” anh gọi khi cô vừa bước ra khỏi xe buýt. Cô đứng sững, vali tài liệu rơi xuống đất. “Anh… sao anh lại ở đây?” Giọng cô lạnh tanh, nhưng tay siết chặt quai túi.
“Anh phải gặp em. Anh đã cắt đứt hoàn toàn với Lâm Tuyết. Anh chuyển toàn bộ cổ phần công ty đứng tên em. Chỉ cần em về…” Anh nói một hơi, giọng khẩn thiết. Người đi đường liếc nhìn, nhưng Paris vốn dĩ chẳng quan tâm.
Tiểu Nhiên lắc đầu, nhặt vali lên. “Tiêu Phong, anh muộn rồi. Em không cần cổ phần, không cần danh phận. Em chỉ cần chính mình.” Cô bước qua anh, nhưng anh nắm tay cô. “Em từng nói anh là tất cả của em!” Anh gần như hét lên, nước mắt lăn dài.
Cô dừng lại, quay lại nhìn anh – ánh mắt không còn đau đớn, chỉ còn tiếc nuối. “Đó là quá khứ. Giờ đây, tất cả của em là những bản vẽ này, là studio này, là…” Cô ngập ngừng, nhưng không cần nói hết. Lục Thần vừa bước ra từ cửa studio, tay cầm hai ly cà phê, nhìn thấy cảnh ấy. Anh không tiến tới, chỉ đứng yên, ánh mắt bình tĩnh.
Tiêu Phong buông tay, nhìn Lục Thần, rồi nhìn cô. “Hắn là ai?” “Người cho em lớp da thứ hai,” cô đáp, giọng nhẹ nhưng chắc chắn. Cô bước đến bên Lục Thần, nhận ly cà phê từ tay anh. “Đi thôi, chúng ta có buổi fitting lúc 10 giờ.”
Họ bước vào studio, để lại Tiêu Phong đứng giữa tuyết rơi. Anh nhìn theo bóng lưng cô – mảnh mai nhưng không còn run rẩy – cho đến khi cánh cửa gỗ đóng lại. Tuyết phủ lên vai anh, lạnh buốt, nhưng không thể lạnh bằng trái tim anh lúc này.
Trong studio, Lục Thần đặt ly cà phê xuống, không hỏi gì về người đàn ông ngoài kia. Anh chỉ nhẹ nhàng chạm vào vai cô: “Em ổn chứ?” Tiểu Nhiên gật đầu, hớp một ngụm cà phê. Vị đắng quen thuộc làm cô mỉm cười. “Ổn. Hơn bao giờ hết.”
Buổi chiều, họ fitting mẫu flagship “Hơi Thở Của Thời gian”. Người mẫu là một cô gái Pháp gốc Việt, làn da nâu, mặc nội y ren cổ kết hợp lụa thảo mộc. Lục Thần chụp ảnh, Tiểu Nhiên chỉnh từng đường chỉ. Ánh sáng cuối ngày chiếu qua cửa sổ, nhuộm vàng cả studio. Camille thì thầm với thợ may: “Regardez comme ils se regardent… – Nhìn cách họ nhìn nhau kìa.”
Tối đó, trên sân thượng studio, Lục Thần mở một chai champagne. “Chúc mừng mẫu đầu tiên hoàn thành.” Họ cụng ly, bọt champagne lấp lánh dưới ánh đèn Paris. Tuyết ngừng rơi, bầu trời trong vắt, sao lấp lánh. Anh kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng: “Anh không miễn cưỡng em nói lời yêu. Anh chỉ muốn em biết là anh luôn ở đây, chờ đến khi em sẵn sàng.” Tiểu Nhiên tựa đầu vào vai anh, lần đầu tiên trong nhiều tháng, cô cảm thấy an toàn – không phải vì được che chở, mà vì được tự do là chính mình.
Đêm Paris yên tĩnh, chỉ có tiếng chuông nhà thờ vang vọng từ xa. Tiểu Nhiên nhắm mắt, thì thầm với chính mình: “Đây là lớp da thứ hai. Và em đã sẵn sàng sống trong nó.”
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com