Tóm tắt
Lần đầu tiên vượt ranh giới, xảy ra trong một đêm mưa.
Cả hai đều uống rượu. Không nhiều, chỉ vừa đủ để sự tỉnh táo bị làm mờ. Kiều Sở Sở đứng quá gần. Mùi tóc cô ta ẩm nhẹ vì mưa, giọng nói thấp xuống khi gọi tên anh. Lục Thẩm Dạ không đẩy ra ngay. Anh nói với mình, chỉ là một khoảnh khắc, chỉ là một cái ôm để trấn an.
Nhưng khi cánh tay cô ta vòng qua lưng anh, khi hơi thở chạm vào cổ, mọi lý trí mà anh từng tự hào đều lùi lại phía sau. Nụ hôn đầu tiên không vội, không gấp, nhưng mang theo cảm giác được cần đến. Và đó là thứ khiến anh sa ngã nhanh hơn bất kỳ ham muốn thể xác nào.
Anh nhớ rất rõ đêm đó. Nhớ bàn tay mình đặt lên eo cô ta, nhớ hơi ấm lạ lẫm, nhớ cả khoảnh khắc thoáng do dự khi nghĩ đến Nhược An. Nhưng sự do dự ấy quá yếu ớt, không đủ mạnh để kéo anh ra khỏi vòng tay đang siết chặt kia.
Sau lần đầu tiên, mọi giới hạn đều trở nên mơ hồ.