Chương 1
Tô Nhược An trở về Bắc Kinh vào một buổi chiều trời lạnh, gió quét qua những hàng bạch dương trước cổng bệnh viện như lưỡi dao mỏng, cắt từng lớp kiêu hãnh mà cô từng cố giữ. Trong tay cô là tờ giấy chẩn đoán của mẹ, chữ in đậm lạnh lùng như một bản án. Cô đã nghĩ mình đủ bình tĩnh để bước qua tất cả, đủ lý trí để không run. Nhưng khi nhìn thấy tên mình ở mục “người liên hệ khẩn cấp”, cô mới hiểu ra, có những thứ dù có cố gắng sống như người trưởng thành đến đâu, vẫn sẽ chạm thẳng vào phần mềm yếu nhất, khiến người ta phải cúi đầu.
Cô gọi cho Lục Thẩm Dạ ba lần.
Ba lần đều không bắt máy.
Tin nhắn cuối cùng cô gửi chỉ là một câu ngắn: “Em về rồi. Mẹ nhập viện.”
Đến tối, khi đồng hồ nhảy sang chín giờ, anh mới trả lời: “Anh đang họp, lát nói.”
Cái “lát” ấy kéo dài đến gần nửa đêm.
Nhược An ngồi một mình ở hành lang khoa nội, bên cạnh là tiếng dép kéo lê của y tá, tiếng máy đo nhịp tim đều đều trong phòng, và mùi thuốc sát trùng ngấm vào tóc, vào áo, vào tận cổ họng. Cô dựa lưng vào tường, nhìn màn hình điện thoại tối đi rồi sáng lên, sáng lên rồi tối đi. Cô nhớ lại ba năm trước, khi cô và Lục Thẩm Dạ mới kết hôn, anh từng nói: “Em là nhà của anh.” Lúc đó cô tin. Tin đến mức bỏ hết công việc ở Thượng Hải, chuyển về Bắc Kinh, đứng sau một người đàn ông mà cả thành phố đều gọi là “Lục tổng”.
Bây giờ nhà của anh hình như không còn có cô.
Đêm đó, mẹ cô ngủ thiếp đi dưới tác dụng của thuốc. Nhược An đi xuống tầng một mua nước, vừa bước ra sảnh đã thấy một chiếc xe đen quen thuộc dừng trước cửa. Biển số cô thuộc lòng. Cửa xe mở ra, Lục Thẩm Dạ bước xuống. Anh vẫn là Lục Thẩm Dạ mà cô từng yêu đến khó thở: áo khoác đen vừa vặn, dáng người cao, đường nét sắc lạnh, trên người luôn có một mùi hương trầm khiến người ta dễ nghiện. Chỉ là lần này, anh không đi một mình.
Cô nhìn thấy người con gái bước xuống sau anh.
Cao gót mảnh, chân dài, áo khoác lông trắng ôm sát, mái tóc uốn lượn như sóng. Cô ta kéo tay áo anh, cúi đầu nói gì đó, giọng cười mềm như mật, còn Lục Thẩm Dạ không hề gạt ra. Thậm chí anh còn nghiêng người che gió cho cô ta, động tác tự nhiên đến mức như đã làm hàng nghìn lần.
Trong một giây, Nhược An không nghe thấy tiếng gì nữa. Tiếng gió, tiếng cửa tự động, tiếng người nói chuyện, tất cả như bị hút đi. Trái tim cô đập mạnh một nhịp, sau đó lại bình tĩnh bất thường, bình tĩnh đến mức cô tự thấy đáng sợ.
Cô bước tới.
“Lục Thẩm Dạ.”
Giọng cô không run. Cô ghét mình vì điều đó, ghét cả sự bình tĩnh giả tạo đang cứu cô khỏi sụp đổ ngay tại chỗ.
Anh quay đầu. Ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô, ngắn ngủi, như một cú chạm lạnh. Trong khoảnh khắc đó, Nhược An nhìn thấy một thứ cô chưa từng thấy ở anh: sự cảnh giác.
Cô ta bên cạnh liền siết tay áo anh, đôi mắt long lanh nhìn Nhược An, giống như một con mèo trắng biết mình đang được cưng chiều. “Anh, đây là…”
Lục Thẩm Dạ cắt ngang, giọng trầm: “Em về lúc nào?”
Không có “vợ”, không có “Nhược An”. Chỉ là một câu hỏi trơn, như hỏi một người bạn cũ.
Nhược An nhìn vào bàn tay anh đang đặt lên thắt lưng cô gái kia. Không ôm chặt, nhưng đủ để đánh dấu chủ quyền. Cô thấy một phần mình đang bị bóp nát, nhưng trên mặt vẫn giữ được nụ cười rất mỏng. “Vừa về. Mẹ nhập viện. Em nhắn anh rồi.”
Anh im lặng. Một giây. Hai giây.
Cô gái kia bỗng cười, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng: “Chị là… vợ anh Lục ạ?”
Một câu hỏi tưởng như vô tội, nhưng từng chữ đều như kim châm. Nhược An nhìn cô ta, lần đầu tiên nhìn thẳng. Cô ta đẹp theo kiểu khiến đàn ông muốn khoe. Nhưng đẹp không đồng nghĩa với sạch.
Nhược An không trả lời cô ta, chỉ nhìn Lục Thẩm Dạ. “Anh đến bệnh viện làm gì?”
Anh đáp: “Có việc.”
“Việc gì?” Nhược An hỏi tiếp, vẫn không lớn tiếng.
Lục Thẩm Dạ nhíu mày, như khó chịu vì cô hỏi quá nhiều. “Nhược An, em đang ở đây.”
Câu đó nghe như một lời nhắc nhở: đừng làm ầm lên ở nơi công cộng.
Nhược An bật cười. Nụ cười không có nhiệt độ. “Em đang ở đây nên anh mới thấy ngại?”
Cô gái kia vội kéo tay anh, giọng mềm: “Anh, em lạnh…”
Lục Thẩm Dạ theo phản xạ quay sang, kéo áo khoác của mình khép lại cho cô ta. Động tác ấy, năm xưa anh cũng từng làm với Nhược An, vào một đêm tuyết rơi ở Tam Lý Đồn, khi họ vừa đăng ký kết hôn xong, cô run vì lạnh mà vẫn cười: “Lục tổng, anh lo quá rồi.” Anh đã cúi xuống hôn lên trán cô, nói: “Anh chỉ có một người để lo.”
Bây giờ người để anh lo đã đổi.
Nhược An nghe giọng mình, lạnh hơn cả gió: “Anh đưa cô ta đến đây để làm gì? Thăm bệnh? Hay tiện đường ghé qua xem em có còn biết điều không?”
Lục Thẩm Dạ nhìn cô, đáy mắt tối lại. “Đừng nói chuyện kiểu này.”
“Kiểu này là kiểu nào?” Nhược An hỏi. “Kiểu của người vợ vừa biết chồng mình có bồ ngay trước cửa bệnh viện, hay kiểu của người phụ nữ không còn được coi là người nhà nữa?”
Cô gái kia bỗng lên tiếng, như châm thêm lửa: “Chị đừng hiểu lầm. Em là trợ lý mới của anh Lục. Hôm nay anh đưa em đi gặp khách, em uống hơi nhiều, anh chỉ đưa em về thôi. Bệnh viện gần đây, em hơi chóng mặt nên anh…”
Cô ta nói rất khéo. Khéo đến mức nếu Nhược An chưa nhìn thấy dấu son mờ trên cổ áo Lục Thẩm Dạ, cô đã có thể tin một nửa.
Nhược An nhìn dấu son đó. Một nét mờ, nhưng đủ rõ với người đã từng giặt áo cho anh suốt ba năm. Cô bỗng thấy buồn cười. Buồn cười cho chính mình.
“Trợ lý?” Nhược An lặp lại.
Cô gái kia chớp mắt, vẻ ngây thơ như được luyện tập. “Vâng.”
Nhược An quay sang Lục Thẩm Dạ. “Anh cũng nói như vậy?”
Lục Thẩm Dạ không phủ nhận, cũng không xác nhận. Anh chỉ nói: “Em về phòng đi. Ở đây không phải chỗ nói chuyện.”
Nhược An sững lại một nhịp. Không phải chỗ nói chuyện. Vậy đâu là chỗ nói chuyện? Căn nhà của họ, nơi anh đã không về suốt ba tuần? Hay chiếc xe anh vừa chở một “trợ lý” tóc uốn sóng?
Cô nhìn anh, rất lâu, như muốn nhìn xuyên qua lớp vỏ lạnh lùng kia để tìm lại người đàn ông từng nắm tay cô qua mọi cơn bão. Nhưng càng nhìn, càng thấy xa lạ.
“Được.” Nhược An gật đầu. “Em về phòng. Nhưng em muốn hỏi một câu cuối.”
Anh không nói gì.
Nhược An nói chậm rãi: “Anh còn coi cuộc hôn nhân này là thật không?”
Không khí trong sảnh bỗng căng. Cô gái kia như nín thở, nhưng bàn tay vẫn bám trên tay áo anh, như bám vào chiếc phao.
Lục Thẩm Dạ nhìn Nhược An, ánh mắt khó đọc. Rồi anh nói: “Nhược An, em đang mệt.”
Một câu né tránh hoàn hảo.
Nhược An hiểu ra. Anh không trả lời, vì câu trả lời sẽ khiến mọi thứ đổ sập. Hoặc vì trong lòng anh, nó đã đổ sập từ lâu.
Cô cười, lần này thật hơn, nhưng cũng đau hơn. “Em mệt, đúng. Em mệt vì phải một mình gánh mọi thứ, mệt vì em luôn tin anh sẽ quay về, mệt vì em vẫn cố giữ cái gọi là thể diện cho cả hai, còn anh thì… đưa người khác đến ngay trước mặt em.”
Lục Thẩm Dạ bước lên một bước, giọng thấp: “Đủ rồi.”
Nhược An nhìn anh. “Không đủ. Em chỉ muốn biết, anh định để em giữ lấy chút tự tôn cuối cùng kiểu gì?”
Câu đó như đâm trúng anh. Ánh mắt anh tối đi, hàm dưới siết lại. Nhưng anh vẫn không buông cô gái kia ra.
Một sự lựa chọn không cần nói thành lời.
Nhược An bỗng thấy mình không còn muốn gào lên nữa. Cô mệt mỏi thật rồi. Mệt mỏi không phải vì yếu đuối, mà vì đã đi đến tận cùng của việc tự lừa mình.
Cô xoay người, bước đi.
Sau lưng, cô nghe giọng cô gái kia, rất nhỏ, rất ngọt: “Anh… chị ấy giận rồi…”
Lục Thẩm Dạ không đuổi theo.
Nhược An đi thẳng vào thang máy, cửa đóng lại, phản chiếu khuôn mặt cô trắng bệch. Cô đứng đó, nhìn chính mình, và bỗng nhận ra: cô không khóc. Một giọt nước mắt cũng không. Cái đau đã vượt qua mức có thể khóc, biến thành một lớp băng mỏng phủ lên tim.
Về đến hành lang khoa nội, cô ngồi xuống ghế, lôi điện thoại ra. Trên màn hình, vẫn là cuộc gọi nhỡ của anh lúc chiều, lúc anh còn “đang họp”. Cô tắt màn hình, đặt điện thoại xuống, rồi ngẩng đầu nhìn dãy phòng bệnh dài hun hút.
Mẹ cô đang nằm trong phòng, cần tiền, cần người ký giấy, cần người chạy vạy. Cô không có quyền gục. Không có quyền biến mình thành một người đàn bà ngồi chờ chồng quay về giải thích.
Nhược An đứng dậy, đi vào phòng mẹ, kéo chăn cho bà, nhìn gương mặt đã gầy đi của mẹ. Mẹ cô ngủ, lông mày nhíu lại như đang mơ thấy điều gì xấu. Nhược An đưa tay vuốt nhẹ, thì thầm: “Con sẽ ổn. Con sẽ làm được.”
Lời hứa ấy không chỉ nói với mẹ, mà nói với chính cô.
Sáng hôm sau, Nhược An tới công ty.
Cô không định đi, nhưng có một phần trong cô muốn kiểm chứng. Muốn tự mình nhìn thấy sự thật thay vì nghe những lời né tránh. Công ty Lục thị cao như một lưỡi dao cắm vào trời, sáng loáng và lạnh. Nhược An bước vào sảnh, lễ tân cúi chào, ánh mắt thoáng ngập ngừng, như vừa nhìn thấy một người đã biến mất khỏi nơi này quá lâu.
Cô đi thẳng lên tầng cao.
Cửa phòng tổng giám đốc mở ra, cô nhìn thấy cô gái tối qua, đang đứng trước bàn làm việc của Lục Thẩm Dạ, cúi người rót cà phê. Váy ôm sát, cổ áo hơi trễ, mùi nước hoa bay ra cả hành lang. Cô ta nghe tiếng bước chân thì quay lại, nở nụ cười rạng rỡ: “Chị tới tìm anh Lục ạ? Anh ấy đang họp.”
Nhược An nhìn cô ta. “Tên cô là gì?”
Cô ta chớp mắt, như bất ngờ vì Nhược An không tiếp tục đóng vai người vợ lịch sự. “Em là Kiều Sở Sở.”
Kiều Sở Sở.
Tên đẹp. Người cũng đẹp. Và ánh mắt thì không hề vô tội.
Nhược An gật đầu, không biểu cảm. “Tối qua cô nói cô là trợ lý mới.”
Kiều Sở Sở cười: “Vâng. Em mới vào.”
Nhược An nhìn vào cổ tay cô ta. Trên đó là một chiếc đồng hồ nữ phiên bản giới hạn, Nhược An từng thấy trong tủ đồ của Lục Thẩm Dạ. Anh mua nó năm ngoái, nói là “quà tặng đối tác nữ”. Khi đó Nhược An không hỏi thêm, vì tin. Tin đến mức ngu ngốc.
Nhược An hỏi: “Đồng hồ đẹp. Ai tặng?”
Kiều Sở Sở cúi nhìn, rồi ngẩng lên, ánh mắt lóe một tia đắc ý rất nhanh, nhanh đến mức nếu Nhược An không tỉnh táo, cô đã bỏ qua. “Bạn trai em.”
Nhược An cười nhẹ. “Bạn trai cô giàu thật.”
Kiều Sở Sở nhún vai, vẻ ngọt ngào: “Cũng tạm.”
Nhược An bước qua cô ta, đẩy cửa phòng trong. Trên bàn làm việc của Lục Thẩm Dạ có một chiếc hộp thuốc dạ dày. Nhược An từng mua loại đó cho anh, vì anh hay đau. Bên cạnh là một chiếc kẹp tóc màu ngà, kiểu nữ tính, không phải của Nhược An. Cô nhìn chiếc kẹp tóc, tim hơi chệch một nhịp, nhưng gương mặt vẫn không đổi.
Kiều Sở Sở đứng ở cửa, nói như vô tình: “Chị, em nghe nói chị ít tới công ty lắm. Anh Lục bận, chị nên thông cảm.”
Thông cảm.
Một từ có thể giết người mà không cần dao.
Nhược An quay lại nhìn cô ta, chậm rãi, giọng rất nhẹ: “Cô biết vì sao tôi ít tới không?”
Kiều Sở Sở ngẩn ra.
Nhược An nói tiếp: “Vì tôi từng nghĩ, chỉ cần tôi lùi một bước, anh ấy sẽ thấy tôi hiểu chuyện. Tôi từng nghĩ, phụ nữ trưởng thành không nên gây áp lực. Nhưng cô biết không, lùi quá lâu sẽ thành thói quen, và người ta sẽ tưởng mình không tồn tại.”
Kiều Sở Sở nhìn cô, nụ cười trên môi hơi cứng lại.
Nhược An bước tới gần, khoảng cách chỉ còn một cánh tay. “Cô muốn tôi biến mất đúng không? Muốn tôi giận, muốn tôi làm ầm lên, để cô có cớ đóng vai nạn nhân, để anh ấy càng thương cô hơn.”
Kiều Sở Sở mở miệng định nói, nhưng Nhược An đã mỉm cười, nụ cười bình tĩnh đến đáng sợ: “Đáng tiếc. Tôi không chơi trò đó nữa.”
Cô quay đi, bước ra khỏi phòng. Đi được vài bước, điện thoại rung.
Tin nhắn từ Lục Thẩm Dạ: “Em đang ở công ty?”
Nhược An nhìn màn hình vài giây, rồi trả lời: “Vâng.”
Anh nhắn lại ngay: “Đợi anh.”
Nhược An đứng giữa hành lang kính, nhìn xuống thành phố. Xe cộ như dòng sông ánh sáng, người ta bận rộn sống, bận rộn yêu, bận rộn phản bội. Cô tự hỏi, nếu anh quay ra, anh sẽ nói gì? Một lời giải thích? Một lời xin lỗi? Hay vẫn là câu “em đang mệt”?
Cô chợt nhớ tối qua, khi thang máy đóng lại, cô đã nghĩ: ngày mai khi cả hai đã bình tĩnh lại, anh sẽ giải thích kỹ càng hơn.
Nhưng bình tĩnh không có nghĩa là tiếp tục chịu đựng.
Nhược An cất điện thoại, bước vào thang máy đi xuống tầng hầm.
Ở bãi xe, cô đi ngang qua chiếc xe đen của Lục Thẩm Dạ. Cửa xe chưa đóng hẳn. Từ bên trong vọng ra tiếng cười của Kiều Sở Sở, mềm như tơ nhưng kéo theo một thứ thô bỉ khiến người ta buồn nôn. Nhược An dừng lại, đứng trong bóng tối của một cột bê tông, không chủ ý nghe lén, nhưng tiếng nói vẫn chui thẳng vào tai.
“Anh đừng giận chị ấy.” Giọng Kiều Sở Sở nũng nịu. “Chị ấy chỉ là… vẫn còn yêu anh thôi.”
Một khoảng lặng. Rồi giọng Lục Thẩm Dạ, thấp, khàn, như bị kéo sát: “Em nói ít thôi.”
Kiều Sở Sở cười, tiếng cười như chạm vào da người ta. “Em sợ anh thương chị ấy lại. Anh hứa với em đi.”
Một tiếng sột soạt, như áo khoác bị kéo lệch.
Giọng Lục Thẩm Dạ trầm hơn, mơ hồ, nhưng đủ để Nhược An hiểu điều gì đang diễn ra trong chiếc xe đó, trong chính chiếc xe mà cô từng ngồi bên anh, từng tin đó là nơi an toàn nhất. “Đừng làm loạn.”
Kiều Sở Sở vẫn cười, càng nhỏ hơn, càng khó nghe hơn, như cố tình khiến người ta tưởng tượng. “Anh vừa nói đừng làm loạn mà tay anh…”
Nhược An cảm thấy dạ dày cuộn lên. Không phải vì ghen, mà vì ghê tởm.
Cô đứng yên, không bước tới. Không giật cửa xe. Không làm ầm. Cô chỉ thấy một sợi dây cuối cùng trong lòng mình đứt “tách” một tiếng, sạch sẽ, lạnh lùng.
Cô quay đi.
Trong khoảnh khắc đó, Nhược An hiểu ra: cô không cần một lời giải thích nào nữa. Cô chỉ cần bằng chứng. Cần đủ để khi cô ra tay, không ai có thể lật trắng thay đen, không ai có thể nói cô là người đàn bà điên vì ghen.
Cô ngồi vào xe của mình, đóng cửa, tay đặt lên vô lăng, khẽ run. Nhưng ánh mắt đã không còn run nữa.
“Lục Thẩm Dạ.” Cô thì thầm, như gọi tên một người xa lạ. “Anh chọn đường này, thì đừng trách em chọn cách của em.”
Xe lăn bánh ra khỏi tầng hầm.
Phía sau, chiếc xe đen vẫn im lặng. Không ai biết, người vợ vừa đi ngang qua không còn là người phụ nữ sẽ nhẫn nhịn. Cũng không ai biết, Kiều Sở Sở vừa cười trong xe kia, đang vô tình đặt chân lên chiếc bẫy của chính mình.
Nhược An lái xe về bệnh viện, trên đường ghé qua một cửa hàng điện thoại, mua một chiếc máy ghi âm nhỏ nhất, loại có thể giấu trong túi áo. Cô không biết mình sẽ dùng nó khi nào, nhưng cô biết, từ hôm nay trở đi, cô sẽ không còn tin vào lời nói. Cô chỉ tin vào thứ có thể khiến người ta trả giá.
Đêm đó, Nhược An đứng trước cửa phòng bệnh của mẹ, nhìn qua lớp kính. Mẹ cô ngủ, hơi thở đều, gương mặt vẫn khắc khổ. Nhược An chạm tay vào túi áo, nơi chiếc máy ghi âm nằm lạnh.
Cô tự nhủ: “Con sẽ lấy lại mọi thứ. Không phải bằng nước mắt. Mà bằng sự tỉnh táo.”
Và ở một nơi khác trong thành phố, Lục Thẩm Dạ bước ra khỏi phòng họp, nhìn tin nhắn “Vâng” của Nhược An, bỗng thấy lòng hơi trống. Anh gọi cô, nhưng cuộc gọi chỉ đổ chuông rồi tắt.
Anh không biết, cuộc gọi đó là lần cuối cùng anh còn cơ hội nói thật.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com