Ngoại truyện
Lục Thẩm Dạ từng nghĩ, mình là người có khả năng kiểm soát rất tốt. Kiểm soát cảm xúc, dục vọng, cả những mối quan hệ bên lề. Anh chưa từng tin mình sẽ trở thành loại đàn ông phản bội hôn nhân theo cách tầm thường nhất. Ít nhất là trước khi Kiều Sở Sở xuất hiện.
Lần đầu tiên anh chú ý đến cô ta, không phải vì xinh đẹp. Trong thế giới của anh, xinh đẹp chưa bao giờ là thứ hiếm hoi. Đó là một buổi họp kéo dài quá giờ, đầu óc anh căng đến mức chỉ muốn im lặng. Kiều Sở Sở đứng bên cạnh, đưa cho anh cốc nước, giọng nói vừa đủ thấp, vừa đủ mềm, không hỏi han thừa thãi, cũng không cố lấy lòng. Cô ta biết lúc nào nên tồn tại, lúc nào nên biến mất. Và điều đó khiến anh thấy dễ chịu.
Dễ chịu là khởi đầu của tất cả những sai lầm.
Khi Nhược An bận rộn với bệnh viện, với mẹ, với những thứ anh cho là “việc gia đình”, Lục Thẩm Dạ quen với việc ở lại công ty rất muộn. Không phải vì công việc nhiều đến thế, mà vì anh không muốn đối diện với sự im lặng trong căn nhà chung. Sự im lặng đó không trách móc, không cãi vã, nhưng lại khiến anh thấy mình bị soi chiếu, thấy rõ sự vắng mặt của bản thân trong cuộc sống của vợ.
Kiều Sở Sở ở đó. Luôn vừa đủ.
Những buổi tối tăng ca, cô ta là người duy nhất còn ở lại. Ánh đèn phòng làm việc vàng nhạt, tiếng điều hòa khe khẽ, mùi nước hoa rất nhẹ. Cô ta không chạm vào anh. Chỉ ngồi gần, thỉnh thoảng hỏi một câu vừa đủ để chứng tỏ mình quan tâm. Sự dịu dàng ấy không gây áp lực, không đòi hỏi trách nhiệm.
Lục Thẩm Dạ bắt đầu cho phép mình ở lại lâu hơn một chút.
Anh biết mình đang trượt dần, nhưng anh không dừng lại. Vì dừng lại đồng nghĩa với việc phải đối diện với hôn nhân đang nứt vỡ, với những câu hỏi anh không muốn trả lời. Kiều Sở Sở không hỏi. Cô ta chỉ nhìn anh, ánh mắt có sự ngưỡng mộ rất thật, rất thẳng thắn. Là kiểu ánh mắt mà Nhược An đã không còn dành cho anh từ rất lâu, không phải vì cô không yêu, mà vì cô đã quen coi anh là người nhà.
Lần đầu tiên vượt ranh giới, xảy ra trong một đêm mưa.
Cả hai đều uống rượu. Không nhiều, chỉ vừa đủ để sự tỉnh táo bị làm mờ. Kiều Sở Sở đứng quá gần. Mùi tóc cô ta ẩm nhẹ vì mưa, giọng nói thấp xuống khi gọi tên anh. Lục Thẩm Dạ không đẩy ra ngay. Anh nói với mình, chỉ là một khoảnh khắc, chỉ là một cái ôm để trấn an.
Nhưng khi cánh tay cô ta vòng qua lưng anh, khi hơi thở chạm vào cổ, mọi lý trí mà anh từng tự hào đều lùi lại phía sau. Nụ hôn đầu tiên không vội, không gấp, nhưng mang theo cảm giác được cần đến. Và đó là thứ khiến anh sa ngã nhanh hơn bất kỳ ham muốn thể xác nào.
Anh nhớ rất rõ đêm đó. Nhớ bàn tay mình đặt lên eo cô ta, nhớ hơi ấm lạ lẫm, nhớ cả khoảnh khắc thoáng do dự khi nghĩ đến Nhược An. Nhưng sự do dự ấy quá yếu ớt, không đủ mạnh để kéo anh ra khỏi vòng tay đang siết chặt kia.
Sau lần đầu tiên, mọi giới hạn đều trở nên mơ hồ.
Lục Thẩm Dạ bắt đầu viện cớ. Công việc, đối tác, tăng ca. Anh tự thuyết phục mình rằng, đây chỉ là tạm thời. Rằng anh vẫn về nhà, vẫn hoàn thành nghĩa vụ, vẫn là một người chồng không bỏ bê. Anh không nhận ra, trong khi giữ lại hình thức của hôn nhân, anh đã đánh mất linh hồn của nó.
Kiều Sở Sở ngày càng táo bạo hơn. Cô ta không còn giấu diếm ham muốn. Những cái chạm kéo dài hơn, những tin nhắn đến muộn hơn, những buổi gặp không còn lấy danh nghĩa công việc. Lục Thẩm Dạ biết. Và anh cho phép. Không phải vì cô ta đặc biệt, mà vì anh đã quen với cảm giác được buông lỏng bản thân khi ở bên cô ta.
Những đêm bên nhau, anh không nghĩ đến tương lai. Chỉ nghĩ đến khoảnh khắc. Cô ta biết cách khiến anh quên đi áp lực, quên đi vai trò, quên đi trách nhiệm. Cô ta gọi tên anh trong những lúc thân mật, giọng vừa khẩn cầu vừa ngưỡng mộ, khiến anh có ảo giác rằng mình vẫn là trung tâm của một thế giới nào đó.
Anh không biết, đó không phải là yêu. Đó chỉ là sự thỏa mãn của một cái tôi đang rạn nứt.
Khi Nhược An bắt đầu im lặng, Lục Thẩm Dạ thấy khó chịu. Không phải vì cô chất vấn, mà vì cô không còn hỏi. Sự bình thản của cô khiến anh không thể dùng lời nói để biện minh cho chính mình. Và thay vì dừng lại, anh lại trốn sâu hơn vào mối quan hệ sai trái kia, như một kẻ hèn nhát.
Đến khi mọi thứ vỡ lở, anh mới nhận ra mình đã sa ngã từ rất lâu rồi. Không phải từ lần đầu tiên lên giường với Kiều Sở Sở, mà từ khoảnh khắc anh chọn im lặng thay vì nói thật với Nhược An. Từ khoảnh khắc anh đặt sự dễ chịu của bản thân lên trên sự tổn thương của người vợ đã cùng anh đi qua những năm tháng khó khăn nhất.
Khi Nhược An rời đi, Lục Thẩm Dạ mới hiểu, thứ anh đánh mất không phải là một cuộc hôn nhân, mà là người duy nhất từng nhìn anh bằng ánh mắt không toan tính.
Còn Kiều Sở Sở, cô ta chỉ là tấm gương phản chiếu phần yếu đuối và hèn nhát trong anh.
Sa ngã, suy cho cùng, chưa bao giờ là một cú ngã bất ngờ. Nó là kết quả của hàng trăm lần tự cho phép bản thân đi lệch khỏi ranh giới, rồi tự nhủ rằng mình vẫn còn kiểm soát.
Cho đến khi mọi thứ không còn đường quay lại.
Comments for chapter "Ngoại truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com