Chương 2
Buổi sáng ở Bắc Kinh mang theo một thứ lạnh khô khó chịu, ánh nắng treo lơ lửng trên những tòa cao ốc như một lời nhắc nhở vô cảm rằng cuộc sống vẫn tiếp tục, bất chấp đêm qua có bao nhiêu thứ đã vỡ vụn. Tô Nhược An tỉnh dậy trên chiếc ghế gấp cạnh giường bệnh của mẹ, lưng đau nhức, cổ họng khô khốc, nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường. Cô nhìn đồng hồ, sáu giờ mười lăm. Một đêm không ngủ đủ, nhưng không còn mệt mỏi kiểu hoảng loạn như trước nữa. Thứ còn sót lại chỉ là một sự bình tĩnh lạnh lẽo, giống như mặt hồ đóng băng, phía dưới vẫn cuộn sóng, nhưng bề mặt thì im lìm.
Mẹ cô vẫn đang ngủ. Nhược An đứng dậy, rửa mặt trong nhà vệ sinh công cộng, nhìn khuôn mặt mình trong gương. Không son phấn, quầng mắt nhàn nhạt, nhưng ánh mắt không còn mờ đục. Cô tự hỏi, có lẽ đây mới là bộ mặt thật của mình khi không còn cố làm một người vợ hiền dịu, không còn phải đoán ý người khác để sống.
Cô mở điện thoại. Không có cuộc gọi nhỡ mới từ Lục Thẩm Dạ. Chỉ có một tin nhắn gửi lúc gần hai giờ sáng: “Hôm qua em về sớm vậy. Có gì nói sau.”
Nhược An đọc xong, khóa màn hình. Câu chữ gọn ghẽ, không xin lỗi, không giải thích. “Có gì nói sau” – câu này anh đã dùng suốt ba năm qua, mỗi khi cô cần một câu trả lời, mỗi khi cô muốn xác nhận vị trí của mình trong lòng anh. Cô từng tin “sau” là khi anh rảnh, là khi anh bình tĩnh, là khi hoàn cảnh phù hợp. Giờ thì cô hiểu, “sau” chỉ là cách kéo dài sự im lặng cho đến khi đối phương mệt mà thôi.
Sau khi làm thủ tục buổi sáng cho mẹ, Nhược An rời bệnh viện. Cô không về nhà. Căn hộ trên tầng ba mươi hai nơi cô và Lục Thẩm Dạ từng sống chung bỗng trở nên xa lạ. Cô ghé vào một quán cà phê gần công ty Lục thị, chọn chỗ ngồi khuất, gọi một ly Americano không đường. Cà phê đắng, nhưng tỉnh.
Đúng tám giờ, cô nhìn thấy Kiều Sở Sở.
Cô ta bước xuống từ một chiếc xe màu trắng, không phải xe của Lục Thẩm Dạ. Váy ôm dáng, áo khoác mỏng, tóc uốn nhẹ, trang điểm tinh tế vừa đủ để trông như một “trợ lý có gu”. Kiều Sở Sở không vội vào công ty ngay mà đứng ngoài cửa, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn. Chỉ vài giây sau, một chiếc xe đen quen thuộc xuất hiện. Lục Thẩm Dạ ngồi ở ghế lái.
Nhược An nhìn cảnh đó, tay siết nhẹ quanh cốc cà phê. Cô không ngạc nhiên. Điều khiến cô chú ý là phản ứng của Kiều Sở Sở. Cô ta không hề tỏ ra dè dặt như một nhân viên sợ bị người khác nhìn thấy. Ngược lại, cô ta bước tới rất tự nhiên, cúi xuống cửa sổ xe, nói gì đó, rồi cười. Lục Thẩm Dạ mở cửa, cô ta lên xe, động tác liền mạch như một thói quen.
Nhược An lặng lẽ bật ghi âm trên chiếc máy nhỏ trong túi áo, dù khoảng cách quá xa để thu được gì. Nhưng thói quen đó khiến cô cảm thấy mình đang nắm quyền chủ động. Cô không còn là người chỉ biết nhìn và tự làm đau mình bằng suy đoán.
Xe đen rời đi. Nhược An đếm trong đầu: hai mươi phút sau, cô mới đứng dậy, trả tiền, rồi đi ra bãi gửi xe. Cô không bám theo sát. Cô giữ một khoảng cách vừa đủ để không gây chú ý, vừa đủ để nếu có chuyện gì, cô vẫn nhìn thấy.
Chiếc xe dừng trước một khách sạn boutique ở khu Triều Dương, loại khách sạn không quá phô trương, nhưng đủ riêng tư cho những người không muốn bị soi. Nhược An đỗ xe đối diện, ngồi trong xe, nhìn qua kính chắn gió. Lục Thẩm Dạ bước xuống trước, Kiều Sở Sở theo sau. Anh không nắm tay cô ta. Nhưng khi cô ta hơi trượt gót giày, anh đưa tay đỡ lấy eo, động tác nhanh và dứt khoát. Kiều Sở Sở ngẩng đầu, nói gì đó, môi cong lên. Anh không cười, nhưng cũng không rút tay về ngay.
Nhược An nhìn rất rõ khoảnh khắc đó. Không phải vì cảnh thân mật quá mức, mà vì sự quen thuộc trong cách anh chạm vào cô ta. Đó không phải cử chỉ ngẫu hứng. Đó là cử chỉ của một người đã chạm như vậy nhiều lần.
Cô không đi theo vào trong. Cô biết, vào thời điểm này, mình không cần phải bắt quả tang một cách ồn ào. Cô cần thời gian, cần bằng chứng đủ sâu, đủ nặng để không ai có thể bẻ cong.
Nhược An ngồi trong xe hơn một tiếng. Đến khi điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Lục Thẩm Dạ: “Trưa anh không về. Em tự ăn nhé.”
Cô nhìn dòng chữ đó, bất giác cười. Hóa ra anh vẫn giữ thói quen báo lịch cho cô, chỉ là lịch trình đó không còn bao gồm cô nữa.
Cô trả lời rất nhanh: “Vâng.”
Một chữ. Đủ lạnh.
Khoảng mười một giờ, cô nhìn thấy Kiều Sở Sở đi ra trước. Áo khoác đã cởi, chỉ còn váy liền thân, cổ áo hơi xộc xệch, tóc không còn vào nếp hoàn hảo như buổi sáng. Cô ta đứng ở sảnh, chỉnh lại son môi, soi mình trong gương lớn, nụ cười trên môi không hề che giấu sự thỏa mãn. Vài phút sau, Lục Thẩm Dạ xuất hiện. Áo sơ mi hơi nhăn ở vai, cà vạt đã tháo, nút cổ áo mở ra một cúc.
Nhược An quay mặt đi trong giây lát. Không phải vì đau đến không nhìn được, mà vì cô không muốn ghi nhớ hình ảnh đó thêm nữa. Nhưng khi cô quay lại, cô vẫn nhìn thấy một chi tiết nhỏ: Kiều Sở Sở đưa tay kéo cổ tay anh, thì thầm gì đó. Anh cúi xuống, rất thấp, gần đến mức chỉ cần nghiêng thêm chút nữa là môi chạm môi. Rồi anh nói gì đó, giọng thấp, không nghe rõ. Kiều Sở Sở bật cười, bàn tay đặt lên ngực anh, chạm nhẹ rồi rút về, như một lời trêu chọc.
Cảnh đó không cần âm thanh, cũng đủ rõ.
Nhược An khởi động xe, rời đi trước khi họ bước ra khỏi sảnh. Cô không muốn mình trở thành kẻ ngồi nhìn hai người kia quá lâu. Không phải vì ghen, mà vì ghê tởm chính sự bình thản của mình trước phản bội đang diễn ra rõ ràng.
Buổi chiều, Nhược An tới gặp một người bạn cũ làm trong ngành truyền thông. Cô không nói quá nhiều, chỉ hỏi về một số thủ tục cơ bản, cách lưu trữ dữ liệu, cách xác minh thông tin mà không để lộ nguồn. Bạn cô nhìn cô, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa dè chừng, nhưng cuối cùng cũng chỉ nói: “Cậu chắc chưa? Một khi đã đi theo hướng này, không quay đầu được đâu.”
Nhược An đáp rất nhẹ: “Tớ không định quay đầu.”
Buổi tối, Lục Thẩm Dạ về nhà.
Nhược An đang ở phòng khách, ngồi trên sofa, đèn không bật hết, chỉ có ánh sáng hắt từ đèn bàn. Cô đang xem tài liệu bệnh án của mẹ. Khi cửa mở, cô không ngẩng đầu. Cô nghe thấy tiếng anh cởi giày, treo áo khoác. Không khí trong căn hộ yên tĩnh đến mức từng động tác đều rõ mồn một.
“Em chưa ngủ?” Anh hỏi.
Nhược An lật trang giấy, giọng đều đều: “Chưa.”
Anh đứng một lúc, rồi đi vào bếp, rót nước. “Mẹ thế nào?”
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh. “Ổn hơn. Nhưng cần làm thêm xét nghiệm.”
Anh gật đầu, như một người đang nghe báo cáo. “Tiền bạc không cần lo.”
Nhược An cười nhạt. “Em biết.”
Anh im lặng. Sự im lặng này từng là thứ cô sợ nhất, vì nó khiến cô phải tự hỏi mình làm sai điều gì. Giờ thì cô không còn muốn lấp đầy nó nữa.
“Trưa nay anh bận gì?” Cô hỏi, giọng rất bình thường.
Lục Thẩm Dạ nhìn cô một giây. “Họp với đối tác.”
“Ở khách sạn Triều Dương?” Nhược An hỏi tiếp, như vô tình.
Anh hơi khựng lại, rất nhanh, nhưng không thoát khỏi mắt cô. “Ừ.”
“Có cả trợ lý mới của anh?” Cô hỏi.
Anh đặt cốc nước xuống, tiếng chạm nhẹ. “Công việc cần.”
Nhược An gật đầu. “Ừ. Công việc.”
Cô không hỏi thêm. Không chất vấn. Không khóc. Không gào. Chính sự bình thản đó khiến Lục Thẩm Dạ cảm thấy khó chịu. Anh nhìn cô lâu hơn, như muốn tìm một phản ứng quen thuộc, một dấu hiệu của sự ghen tuông, trách móc. Nhưng không có.
Đêm đó, Nhược An vào phòng ngủ sớm. Cô khóa cửa. Không phải vì sợ anh vào, mà vì cô không muốn nằm cạnh một người vừa ở trong vòng tay kẻ khác.
Trong phòng làm việc của Lục Thẩm Dạ, Kiều Sở Sở gửi tin nhắn: “Anh ngủ chưa?”
Anh nhìn màn hình, do dự một giây, rồi trả lời: “Chưa.”
“Em nhớ anh.” Tin nhắn đến rất nhanh, kèm theo một bức ảnh chụp bờ vai trần, góc nghiêng mờ ảo, ánh đèn vàng phủ lên làn da trắng.
Lục Thẩm Dạ nhìn ảnh, ngón tay dừng lại trên màn hình lâu hơn mức cần thiết. Trong đầu anh thoáng hiện lên hình ảnh Nhược An ngồi trên sofa tối nay, gương mặt bình thản đến xa lạ. Một cảm giác không thoải mái lướt qua, nhưng anh nhanh chóng gạt đi. Anh trả lời: “Ngủ đi. Mai còn đi làm.”
Kiều Sở Sở gửi lại một biểu tượng cười, rồi thêm: “Anh đừng lạnh với em như vậy.”
Anh không trả lời nữa. Nhưng chiếc điện thoại vẫn nằm trong tay anh rất lâu, đến khi màn hình tự tối đi.
Ở phòng ngủ bên kia, Nhược An mở chiếc máy ghi âm, kiểm tra lại. Trống rỗng. Cô không thất vọng. Cô biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Kiều Sở Sở không phải người biết giấu mình. Cô ta quá tự tin, quá nóng vội, quá muốn khẳng định vị trí. Và Lục Thẩm Dạ… anh đã quen với việc được che chở, quen với việc mọi sai lầm đều có người đứng ra dọn dẹp.
Nhược An nằm xuống, nhìn trần nhà. Cô không khóc. Trong đầu cô đang từng bước sắp xếp lại mọi thứ: thời gian, địa điểm, thói quen của hai người kia. Cô biết, một khi tiểu tam bắt đầu nóng ruột, bằng chứng sẽ tự tìm đến.
Cô nhắm mắt lại, thì thầm trong bóng tối, giọng rất khẽ, nhưng rất chắc: “Hôn nhân này, tôi không cần giữ nữa. Nhưng những gì tôi mất, tôi sẽ lấy lại. Từng chút một.”
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng. Và ở một nơi nào đó, Kiều Sở Sở đang mỉm cười trong ảo tưởng rằng mình đã nắm được trái tim của một người đàn ông có tất cả, mà không biết rằng, từ khoảnh khắc cô ta bước quá gần, cái giá phải trả đã bắt đầu được tính.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com