Chương 5
Buổi sáng hôm đó, Bắc Kinh nắng rất đẹp, loại nắng trong veo khiến người ta dễ lầm tưởng rằng mọi thứ đều đang đi đúng quỹ đạo. Tô Nhược An đứng trước gương chỉnh lại áo khoác, gương mặt bình thản, khóe môi không còn nét do dự. Cô đã ngủ một giấc rất sâu. Không mơ. Không giật mình. Một giấc ngủ của người đã đưa ra quyết định cuối cùng.
Chiếc USB nhỏ nằm gọn trong túi xách. Bên trong là bản sao đoạn clip ở bãi đỗ xe, ảnh Kiều Sở Sở ra vào căn hộ lúc rạng sáng, lịch trình trùng khớp, những tin nhắn mập mờ đã được khôi phục từ bản sao lưu iCloud mà cô từng biết mật khẩu. Không phải vì Lục Thẩm Dạ ngu ngốc, mà vì anh quá tự tin. Tự tin rằng người vợ hiền dịu kia sẽ không bao giờ đi xa đến mức này.
Nhược An lái xe thẳng tới Lục thị.
Hôm nay là ngày họp hội đồng quản trị quý. Một cuộc họp quan trọng, nơi Lục Thẩm Dạ cần giữ hình ảnh tuyệt đối sạch sẽ. Kiều Sở Sở cũng có mặt. Cô ta mặc một bộ váy công sở thanh lịch, tóc búi gọn, gương mặt không che giấu được vẻ hưng phấn. Cô ta đã đọc hot search, đã thấy sự im lặng của Lục Thẩm Dạ, và trong đầu cô ta, vai trò “chính thức” dường như chỉ còn cách một cánh cửa.
Nhược An bước vào sảnh công ty, tiếng giày vang đều trên nền đá cẩm thạch. Lễ tân ngẩng lên, thoáng sững sờ, rồi vội đứng dậy chào. Nhược An mỉm cười, nụ cười đúng mực của một Lục phu nhân từng quen thuộc với nơi này.
Thang máy lên tầng cao nhất.
Cửa phòng họp đang đóng. Bên trong vọng ra giọng nói của một vị giám đốc, đều đều, khô khan. Nhược An đứng ngoài hành lang, không vội. Cô nhắn cho luật sư một dòng: “Bắt đầu được rồi.”
Chưa đầy năm phút sau, cửa phòng họp mở ra để thư ký đưa tài liệu vào. Nhược An bước tới rất tự nhiên, tay đặt lên cửa, đẩy vào.
Cả phòng họp chợt im lặng.
Lục Thẩm Dạ ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh chạm vào cô, trong khoảnh khắc đó, Nhược An nhìn thấy sự hoang mang rất hiếm khi xuất hiện trên gương mặt anh. Kiều Sở Sở ngồi phía cuối bàn, tay đang cầm bút, sắc mặt thoáng trắng đi.
“Xin lỗi đã làm gián đoạn.” Nhược An lên tiếng, giọng rõ ràng, bình tĩnh. “Tôi là Tô Nhược An, vợ hợp pháp của Lục Thẩm Dạ.”
Không cần giới thiệu thêm. Trong căn phòng này, không ai không biết cô.
Một vị giám đốc nhíu mày: “Có chuyện gì sao?”
Nhược An bước tới gần bàn họp, đặt chiếc USB xuống trước mặt Lục Thẩm Dạ. “Tôi đến để cung cấp một số thông tin mà tôi nghĩ hội đồng có quyền được biết.”
“Nhược An.” Lục Thẩm Dạ đứng bật dậy, giọng trầm xuống. “Đây không phải lúc.”
Cô nhìn anh, ánh mắt không còn chút dao động. “Vậy anh cho rằng lúc nào là thích hợp? Khi mọi người tiếp tục bị lừa?”
Không khí trong phòng trở nên căng cứng. Kiều Sở Sở cắn môi, tay siết chặt lấy váy, nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ bình tĩnh.
Luật sư của Nhược An bước vào, cùng với một nhân viên kỹ thuật. Màn hình lớn trong phòng họp được bật lên.
Đoạn clip xuất hiện.
Không quá dài. Không có âm thanh. Nhưng đủ rõ để nhìn thấy Lục Thẩm Dạ và Kiều Sở Sở trong bãi đỗ xe khách sạn, khoảng cách gần gũi, bàn tay đặt lên eo, động tác quen thuộc đến không thể chối cãi. Tiếp đó là chuỗi ảnh thời gian, Kiều Sở Sở ra vào khu căn hộ lúc rạng sáng, ngày giờ trùng khớp với những lần Lục Thẩm Dạ “không về”.
Trong phòng họp, không ai nói gì. Sự im lặng nặng nề như một cú tát tập thể.
Kiều Sở Sở bật dậy, giọng run: “Không phải như vậy! Tôi… tôi chỉ là trợ lý, những hình ảnh này bị cắt ghép!”
Nhược An quay sang nhìn cô ta. “Cô có thể kiện tôi vì vu khống. Nhưng trước khi kiện, cô giải thích giúp tôi vì sao cô lại ngủ lại căn hộ của chồng tôi suốt ba đêm liền?”
Kiều Sở Sở há miệng, không nói được gì. Mặt cô ta trắng bệch.
Lục Thẩm Dạ siết chặt tay. “Nhược An, em đang làm quá.”
“Quá?” Nhược An bật cười, nhưng nụ cười không có nhiệt độ. “Anh để tình nhân của mình tham dự họp hội đồng, để cô ta nắm lịch trình, tiếp cận tài liệu mật, rồi nói tôi làm quá?”
Một vị giám đốc lớn tuổi đập tay xuống bàn. “Lục tổng, chuyện này anh phải giải thích.”
Nhược An không chờ anh mở miệng. Cô đặt thêm một tập tài liệu khác lên bàn. “Đây là bằng chứng Kiều Sở Sở sử dụng tài nguyên nội bộ công ty để đẩy hot search cá nhân, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh Lục thị. Ngoài ra, còn có dấu hiệu rò rỉ thông tin dự án.”
Kiều Sở Sở gần như sụp xuống ghế. “Không… không phải tôi…”
Nhược An nhìn cô ta, giọng rất chậm. “Cô có thể phủ nhận. Nhưng dữ liệu server không biết nói dối.”
Lục Thẩm Dạ nhìn Nhược An, ánh mắt pha lẫn tức giận và bàng hoàng. “Em đã chuẩn bị từ khi nào?”
“Từ khi anh chọn im lặng.” Nhược An đáp.
Cuộc họp buộc phải tạm dừng.
Kiều Sở Sở bị yêu cầu ở lại làm việc với bộ phận pháp chế. Cô ta rời phòng họp trong ánh mắt dò xét của tất cả mọi người. Khi đi ngang qua Nhược An, cô ta khẽ run, giọng lạc đi: “Chị thắng rồi, hài lòng chưa?”
Nhược An nhìn thẳng vào cô ta. “Tôi chưa thắng. Tôi chỉ mới lấy lại sự thật.”
Chiều hôm đó, tin tức nổ tung.
Không còn là hot search mập mờ. Mà là loạt bài điều tra về “Tổng tài Lục thị vướng bê bối tình ái với trợ lý, nghi vấn lạm dụng quyền lực”. Hình ảnh Kiều Sở Sở bị xóa khỏi website công ty trong vòng hai giờ. Thông báo đình chỉ công tác được ban hành trước khi hết ngày làm việc.
Lục Thẩm Dạ gọi cho Nhược An không dưới mười lần. Cô không bắt máy.
Đến tối, anh về nhà, chờ cô trong phòng khách. Khi Nhược An bước vào, anh đứng dậy, giọng trầm thấp: “Em hài lòng chưa?”
Nhược An đặt túi xuống, nhìn anh. “Anh nghĩ tôi làm tất cả những chuyện này chỉ để hả giận?”
“Vậy em muốn gì?” Anh hỏi.
Cô trả lời rất chậm, từng chữ rõ ràng: “Ly hôn.”
Căn phòng im phăng phắc.
Lục Thẩm Dạ nhìn cô như không tin vào tai mình. “Em nghĩ kỹ chưa?”
Nhược An gật đầu. “Tôi nghĩ rất kỹ rồi. Hôn nhân này, không cần giữ nữa.”
Trong khoảnh khắc đó, Lục Thẩm Dạ nhận ra, thứ anh vừa mất không chỉ là danh tiếng, không chỉ là một trợ lý xinh đẹp. Mà là người phụ nữ đã từng ở lại bên anh khi anh chưa có gì, người duy nhất từng coi anh là gia đình.
Nhưng đã quá muộn.
Và ở một góc khác của thành phố, Kiều Sở Sở ngồi một mình trong căn phòng thuê chật hẹp, nhìn tin tức tràn ngập màn hình, tay run rẩy. Cô ta bỗng hiểu ra, người phụ nữ im lặng kia chưa từng là kẻ yếu. Cô ta chỉ là người nhẫn nhịn đủ lâu, để khi ra tay, không để ai sống sót.
Cuộc chơi đã ngã ngũ.
Chỉ còn một bước cuối cùng.
Chương 6 – Hôn Nhân Không Cần Giữ
Tin tức kéo dài đúng bảy ngày.
Bảy ngày đủ để một người từ vị trí cao nhất rơi xuống đáy, đủ để những mối quan hệ tưởng như vững chắc tan rã không còn dấu vết. Lục Thẩm Dạ không còn xuất hiện trước truyền thông. Những cuộc họp bị hủy, dự án tạm dừng, cổ đông yêu cầu giải trình, đối tác lần lượt rút lui. Danh tiếng mà anh xây dựng suốt mười năm bị xé toạc chỉ trong một tuần, không phải vì năng lực, mà vì lựa chọn của chính anh.
Nhược An không theo dõi tin tức quá nhiều. Cô bận đưa mẹ xuất viện, bận hoàn tất thủ tục chuyển nhà, bận ký những văn bản cuối cùng với luật sư. Cô không né tránh, cũng không níu kéo. Mọi thứ diễn ra gọn gàng, sạch sẽ, giống như cách cô cắt bỏ một khối u đã hoại tử.
Ngày ký đơn ly hôn, trời rất yên.
Phòng hòa giải của tòa án yên tĩnh, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, rơi lên mặt bàn gỗ nhạt màu. Nhược An ngồi đối diện Lục Thẩm Dạ. Anh gầy đi trông thấy, quầng mắt thâm, bộ vest không còn vừa vặn như trước. Anh nhìn cô rất lâu, ánh mắt có điều gì đó giống như hối hận, nhưng muộn màng và vô dụng.
“Em thật sự không cho anh cơ hội sao?” Anh hỏi, giọng khàn.
Nhược An cầm bút, không nhìn anh. “Cơ hội tôi đã cho anh đủ rồi.”
“Anh có thể cắt đứt với cô ta.” Anh nói. “Anh có thể bù đắp.”
Nhược An ngẩng đầu lên. “Anh nghĩ tôi rời đi vì Kiều Sở Sở sao?”
Anh im lặng.
“Không.” Nhược An nói tiếp, giọng rất bình thản. “Tôi rời đi vì anh đã chọn phản bội, rồi chọn im lặng, rồi chọn bảo vệ người khác. Đến lúc tôi tỉnh ra, tôi mới hiểu, vấn đề không nằm ở người thứ ba. Mà nằm ở người đã cho phép cô ta tồn tại.”
Cô ký tên.
Nét bút dứt khoát, không run.
Lục Thẩm Dạ nhìn chữ ký đó, lòng trống rỗng. Anh ký tiếp, bàn tay hơi chậm. Khi con dấu được đóng xuống, cuộc hôn nhân ba năm chính thức kết thúc. Không ồn ào. Không nước mắt. Chỉ có sự im lặng nặng nề, như một bản án không kháng cáo.
Ra khỏi tòa, Nhược An không quay đầu lại.
Cô không biết, phía sau lưng mình, Lục Thẩm Dạ đứng rất lâu, cho đến khi nắng rời khỏi bậc thềm, cho đến khi bóng cô biến mất hoàn toàn.
Về phần Kiều Sở Sở, cái giá phải trả đến nhanh hơn cô ta tưởng.
Bị đình chỉ công tác chưa phải là kết thúc. Bộ phận pháp chế tìm ra bằng chứng cô ta sao chép tài liệu nội bộ, gửi cho một bên trung gian để đổi lấy việc đẩy truyền thông cá nhân. Cô ta bị công ty khởi kiện, đồng thời bị liệt vào danh sách đen trong giới. Những mối quan hệ từng nở nụ cười với cô ta giờ tránh xa như tránh dịch.
Hot search quay đầu.
Không còn là “mỹ nhân bí ẩn” mà là “trợ lý trèo cao”, “kẻ thứ ba phá hoại hôn nhân”, “tham vọng không đáy”. Những hình ảnh từng được tung ra để khoe khoang nay trở thành bằng chứng phản chủ. Cư dân mạng không thương xót. Họ đào sâu, soi kỹ, từng câu nói, từng chi tiết đều bị lôi ra mổ xẻ.
Kiều Sở Sở thử gọi cho Lục Thẩm Dạ.
Cuộc gọi không được bắt máy.
Cô ta tìm đến căn hộ từng ra vào trong đêm, nhưng bảo vệ đã đổi thái độ, lạnh lùng yêu cầu cô rời đi. Cô ta đứng dưới mưa, tóc ướt, lớp trang điểm nhòe đi, lần đầu tiên hiểu cảm giác bị bỏ rơi là như thế nào. Nhưng không còn ai ở đó để che chở cô ta nữa.
Trong một quán bar nhỏ ở ngoại ô, Kiều Sở Sở ngồi một mình, ly rượu trước mặt không ai chạm. Cô ta nhìn tin tức trên điện thoại, thấy bài viết cuối cùng: “Lục tổng và vợ chính thức ly hôn, người vợ không nhận một đồng bồi thường.”
Cô ta bật cười, cười đến khàn giọng.
Hóa ra từ đầu đến cuối, người đàn bà kia chưa từng thua. Chỉ có cô ta tự tin bước vào một cuộc chơi mà mình không đủ tư cách.
Còn Lục Thẩm Dạ, sau ly hôn, anh rời khỏi Lục thị.
Không phải bị đuổi, mà là tự xin từ chức. Một số người nói anh không chịu nổi áp lực, một số khác nói anh đang tìm đường quay lại. Nhưng Nhược An không quan tâm. Với cô, anh đã trở thành người qua đường đúng nghĩa.
Một tháng sau, Nhược An nhận được tin nhắn từ anh. Chỉ một dòng: “Anh xin lỗi.”
Cô đọc, rồi xóa.
Xin lỗi không thể đảo ngược thời gian, không thể xóa đi những lựa chọn đã xảy ra. Có những thứ, một khi đã mất, thì dù có cúi đầu đến đâu cũng không thể nhặt lại.
Mùa xuân năm đó, Nhược An chuyển đến một thành phố khác cùng mẹ.
Cô nhận lời làm cố vấn truyền thông cho một công ty mới, công việc bận rộn nhưng vừa đủ. Buổi chiều tan làm, cô đón mẹ đi dạo công viên, nghe bà kể những chuyện rất nhỏ, rất đời. Có lúc, Nhược An nghĩ, nếu ngày đó cô không tỉnh lại, có lẽ cả đời cô sẽ sống trong một căn nhà lớn nhưng trống rỗng.
Giờ thì không.
Một buổi tối, khi ngồi một mình trên ban công, Nhược An nhìn thành phố lên đèn, trong lòng bình yên đến lạ. Không phải kiểu hạnh phúc kịch tính, mà là sự nhẹ nhõm của người đã buông được gánh nặng không thuộc về mình.
Cô chợt nhớ lại câu nói năm xưa của Lục Thẩm Dạ: “Em là nhà của anh.”
Nhược An mỉm cười, rất khẽ.
Nhà của cô, từ đầu đến cuối, luôn là chính cô.
Và hôn nhân đó, cô đã không cần giữ nữa.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com