Chương 3
Buổi sáng hôm sau, Giản An đến công ty đúng giờ. Không ai nhìn ra cảm xúc bất thường nào từ cô, thậm chí ánh mắt còn sáng và tỉnh táo hơn mọi ngày. Đồng nghiệp khẽ thì thầm, nhưng không ai dám hỏi trực tiếp. Mọi người đều biết cô là vợ Lục tổng, thân phận không thể đụng đến. Nhưng điều khiến cả văn phòng xôn xao lại không phải sự có mặt của Giản An… mà là người xuất hiện ngay sau đó.
Ninh Tịch.
Cô ta bước vào công ty như bước vào sân khấu riêng của mình, ánh mắt quét qua từng người đầy thách thức. Bộ váy bó sát, gót giày cao, mái tóc uốn nhẹ càng khiến dáng người yêu kiều thêm vài phần khiêu khích. Ai cũng biết cô ta là nhân viên mới ở bộ phận PR, nhưng thái độ thì như thể là bà chủ của cả tòa nhà.
Một đồng nghiệp thì thầm với người bên cạnh.
“Sao cô ta lại đến đây? Còn ăn mặc thế này nữa…”
Người kia hạ giọng.
“Nghe nói gần đây cô ta… thân lắm với Lục tổng.”
Giản An nghe thấy hết. Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua Ninh Tịch, không tức giận, chỉ là sự lạnh lẽo mơ hồ trượt qua đáy mắt.
Ninh Tịch bước đến trước mặt cô, cố ý nở nụ cười thân thiện đến giả tạo.
“Giản phu nhân cũng đi làm ạ? Trùng hợp ghê.”
Giản An nhìn cô ta, giọng nhạt như gió.
“Cô nên gọi tôi là tổng giám đốc Giản.”
Nụ cười Ninh Tịch khựng lại một nhịp rồi lập tức che giấu bằng sự ngọt ngào giả tạo.
“Dạ, vậy chúc tổng giám đốc Giản một ngày làm việc vui vẻ.”
Cô ta cúi nhẹ đầu, nhưng ánh mắt lại lướt qua phần cổ áo của Giản An như cố ý tìm kiếm một vết nứt nào đó. Không thấy cô suy sụp, sắc mặt cô ta chợt tối đi.
Giản An đứng dậy.
“Cô theo tôi lên phòng họp.”
Ninh Tịch hơi sững nhưng vẫn mím môi, tỏ vẻ chiến thắng.
“Vâng, tổng giám đốc Giản.”
Khi cửa phòng họp khép lại, Giản An đặt tập hồ sơ xuống bàn, ánh mắt lạnh nhưng giọng nói lại mềm đến nguy hiểm.
“Cô Ninh, cô đến công ty là vì công việc hay vì những mục đích khác?”
Ninh Tịch vuốt tóc, mỉm cười.
“Dĩ nhiên là vì công việc. Nhưng người ta nói… nếu làm tốt, biết đâu sau này em có thể trở thành người bên cạnh Lục tổng?”
Giản An lặng một giây, rồi bật cười.
“Bên cạnh anh ấy? Hay ngồi lên người anh ấy?”
Ninh Tịch cứng họng trong một thoáng.
“Giản phu nhân… chị đừng nói chuyện thô lỗ thế chứ.”
Giản An nghiêng đầu nhìn cô ta.
“Tiểu tam bắt chính thất phải lịch sự, cô thấy ổn không?”
Ninh Tịch không chịu được nữa, đập tay lên bàn.
“Chị đừng coi mình là nạn nhân. Anh Trạm chọn em, không chọn chị. Đó là sự thật.”
Giản An chống tay lên mặt bàn, đôi mắt đen sâu nhìn thẳng vào mặt cô ta.
“Thật sự?”
“Đương nhiên.”
“Vậy cô chắc anh ấy sẽ bỏ tôi?”
Ninh Tịch bật cười đầy khinh miệt.
“Nếu không, sao chị phải ly hôn? Chị sợ anh ấy tự quyết không chọn chị, nên mới muốn đi trước để giữ thể diện phải không?”
Giản An bước lại gần, tiếng giày gõ nhẹ trên nền gạch.
“Cô tự tin đến mức nghĩ mình là người đàn ông nào cũng muốn à?”
Rồi cô cúi xuống thì thầm vào tai Ninh Tịch.
“Hay là vì cô không tin vào chính mình, nên phải dùng chuyện trên giường để níu kéo?”
Toàn thân Ninh Tịch run lên vì tức.
“Chị dám nói tôi như thế?”
“Thế thì sao?”
Ánh mắt Giản An lúc này không có chút cảm xúc dao động. Cô ta từng mềm mỏng, từng chịu đựng, nhưng khoảnh khắc tối hôm đó đã cắt đứt toàn bộ sự kiên nhẫn của cô.
Nhưng điều khiến Ninh Tịch hoang mang hơn chính là… Giản An không hề bộc lộ đau khổ như cô ta mong đợi. Thay vào đó là sự bình thản đến mức đáng sợ.
Giản An quay lưng, lấy từ túi xách ra một tờ giấy đặt lên bàn.
“Đây là đơn từ chức của cô. Tự viết đi.”
Ninh Tịch chớp mắt, lòng chợt lạnh đi một chút.
“Chị… chị không có quyền ép tôi.”
“Không ép.”
Giọng Giản An vẫn đều và nhẹ.
“Nhưng tôi có đủ bằng chứng để chuyển hồ sơ cô đến phòng nhân sự. Cả đoạn ghi hình cô mặc váy không phù hợp trong giờ làm, cả việc cô lén lưu ảnh trong camera văn phòng để uy hiếp người khác. Nếu tôi nộp hồ sơ, cô không chỉ mất việc, mà còn có tiền sử kỷ luật ngành.”
Ninh Tịch tái mặt.
“…Chị lừa tôi.”
Giản An nhún môi.
“Cô có muốn thử không?”
Ninh Tịch lùi nửa bước, nhưng rồi cắn răng.
“Chị tưởng làm vậy là tôi sẽ rời khỏi anh Trạm sao? Dù chị có làm gì, anh ấy cũng nghiêng về phía tôi!”
Giản An không phủ nhận, không tranh cãi.
Cô chỉ chậm rãi bước đến, đứng thẳng trước mặt Ninh Tịch.
“Cô muốn tranh giành đàn ông, tranh đi. Nhưng tranh bằng bản lĩnh.”
Rồi cô nhìn thẳng.
“Không phải bằng thủ đoạn hèn hạ như tối hôm đó.”
Mắt Ninh Tịch đỏ lên vì giận.
“Em và anh Trạm… tối qua đã là quan hệ thật rồi. Chị nghĩ mình còn cơ hội sao?”
Giản An nghe câu ấy nhưng chỉ mỉm cười.
Một nụ cười khiến Ninh Tịch sợ hơn là giận.
Cô ta không hiểu vì sao Giản An không sụp đổ. Không hiểu vì sao cô vẫn bình thản đến thế.
Và chính lúc ấy, cửa phòng họp bật mở.
Người bước vào là… Lục Trạm.
Sắc mặt anh lạnh như đá, mắt tối sầm lại khi thấy cách Ninh Tịch đứng trước mặt Giản An, còn Giản An thì bình tĩnh cầm đơn từ chức trong tay.
“Các người… đang làm gì?”
Giọng anh như bị dồn nén suốt đêm qua.
Ninh Tịch lập tức chạy tới, bám vào tay anh.
“Anh Trạm, chị ta ép em nghỉ việc, chị ta còn nói em là—”
Cô ta chưa kịp nói hết câu thì Giản An đưa mắt nhìn Lục Trạm, ánh mắt sắc bén khiến anh khựng lại.
“Nếu anh muốn bảo vệ cô ta, tốt thôi.”
Giản An gật nhẹ.
“Nhưng trước khi bảo vệ cho đúng người, anh nên nghe tôi một câu.”
Lục Trạm siết chặt tay, giọng khàn khàn.
“Em nói đi.”
Giản An đứng thẳng, khí chất ung dung đến mức cả hai người trước mắt đều bị áp lực.
“Ngày tôi ký đơn ly hôn, người đầu tiên tôi loại khỏi đời mình… không phải anh.”
Cô nhìn thẳng vào Lục Trạm.
“Mà là cô ta.”
Cô chỉ vào Ninh Tịch.
Ninh Tịch tái mét.
Còn Lục Trạm… lần đầu tiên thấy người vợ luôn mềm mại của mình sắc lạnh đến nỗi khiến ngực anh thắt lại.
Giản An bước qua anh, mở cửa phòng họp.
“Buổi họp đến đây là đủ.”
Ninh Tịch muốn đuổi theo nhưng bị ánh mắt của Lục Trạm chặn đứng.
Còn anh, trong khoảnh khắc ấy, bỗng thấy sợ.
Sợ rằng nếu bây giờ anh không giữ cô lại… anh sẽ mất luôn Giản An.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com