Chương 4
Chiều hôm đó, phòng làm việc của Lục Trạm im ắng đến đáng sợ. Anh ngồi trên chiếc ghế xoay quen thuộc, nhưng tâm trí thì không thể tập trung nổi vào bất kỳ báo cáo nào. Từ khi bước ra khỏi phòng họp, hình ảnh Giản An đứng đối diện anh với gương mặt bình thản, từng chữ “ngày tôi ký đơn ly hôn…” cứ như vòng kim cô siết lấy đầu óc anh.
Khác với dự đoán của anh, Giản An không khóc, không trách móc, không níu kéo. Cô chỉ đóng cửa lại và biến mất khỏi tầm mắt anh như một cơn gió lạnh. Sự bình yên ấy không khiến lòng anh nhẹ đi, mà ngược lại… như thứ dự cảm rằng cô đã buông tay thật rồi.
Điện thoại rung lên. Là Ninh Tịch.
Lục Trạm cau mày.
“Anh Trạm, em ở sảnh tầng một… bị người ta nói bóng nói gió. Anh xuống với em một chút được không?”
Giọng cô ta yếu ớt, mang theo chút nức nở đầy chủ ý.
Lục Trạm không đáp ngay. Anh không muốn dính dáng đến cô ta lúc này. Nhưng anh cũng hiểu, nếu bỏ mặc, cô ta sẽ làm ầm lên, khiến chuyện càng phức tạp. Anh đứng dậy.
Khi anh xuống đến sảnh, Ninh Tịch đang cúi đầu, trông đáng thương như một đóa hoa bị giẫm nát. Vài nhân viên liếc nhìn, dù không nói gì nhưng ánh mắt đều chứa sự phán xét.
Thấy anh, Ninh Tịch lập tức lao tới, nắm lấy tay áo.
“Anh… sao chị ta lại muốn đuổi em? Em có làm gì sai đâu?”
Lục Trạm rút tay ra, giữ khoảng cách.
“Ninh Tịch, đừng gây chuyện.”
Cô ta ngẩng lên, đôi mắt long lanh như đã chực khóc.
“Em không gây chuyện. Chính Giản phu nhân mới gây chuyện. Chị ta ghen tuông, muốn đổi lỗi cho em, còn ép em viết đơn từ chức. Anh định nhìn em bị bắt nạt sao?”
Giọng Lục Trạm khàn xuống.
“Cô đừng nhắc đến cô ấy bằng giọng đó.”
Ninh Tịch như bị chạm vào nỗi đỏ bừng giận dữ.
“Tại sao? Chị ta chẳng đối xử tốt với anh. Còn em… em mới là người anh—”
“Đủ rồi.”
Lục Trạm cắt ngang, áp lực trong giọng nói khiến vài người xung quanh sững lại.
“Cô về trước đi. Chuyện này tôi sẽ xử lý.”
Ninh Tịch run lên, nhưng không phải vì tủi thân – mà vì sự bực bội bị nén lại.
“Anh sợ chị ta đến thế sao? Anh sợ mất chị ta, hay là anh sợ mất mặt?”
Lục Trạm nhìn cô ta một cái, ánh mắt tối đi.
“Tôi sợ mất thứ đáng mất.”
Và anh bỏ đi.
Ninh Tịch đứng chết lặng. Cô ta siết tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến bật máu.
Cô ta không ngờ người đàn ông tối qua còn đắm mình trong cơ thể cô ta, hôm nay lại quay sang bảo vệ người vợ của mình như vậy. Giản An – cái tên ấy càng lúc càng như cái gai chọc vào lòng cô ta.
Không được.
Cô ta phải xóa sạch hình ảnh của Giản An.
Phải khiến cô ấy mất tất cả… để anh Trạm không còn đường quay về.
Tối đó, điện thoại Giản An nhận được tin nhắn từ một số lạ.
Một đoạn clip.
Chính là đoạn ghi hình Ninh Tịch chủ động ngồi lên đùi Lục Trạm tối hôm ấy. Góc quay gần, mập mờ, cố ý tạo ra sự hiểu nhầm thân mật trơ trẽn.
Kèm theo câu:
Giản phu nhân, chị xem xong chắc hiểu anh ấy cần ai rồi. Chị nên chuẩn bị giấy tờ ly hôn đi.
Giản An đặt điện thoại xuống, cảm giác chán ghét còn nhiều hơn nỗi đau.
Không, cô không đau nữa.
Cô đau một lần rồi. Đủ rồi.
Thay vì phản ứng, cô chỉ mở laptop, đăng nhập vào tài khoản cá nhân mà cô chưa từng để lộ cho bất kỳ ai – một dạng nhật ký bằng video cô vẫn lưu cho riêng mình, nơi cô ghi lại từng khoảnh khắc trong hôn nhân của họ. Hai năm qua, cô đã vô tình quay được vô số thứ… từ tin nhắn khó hiểu, những tối anh về trễ, những lời nói quanh co của anh.
Cô từng không muốn dùng đến chúng.
Nhưng tiểu tam đã đẩy mọi thứ đến giới hạn.
Cô kết nối tài khoản vào ổ lưu trữ độc lập mà ngay cả Lục Trạm cũng không biết, tải xuống một đoạn video cũ: lần đầu tiên Ninh Tịch xuất hiện trong văn phòng anh với bộ váy hơi quá mức “lịch sự”, và ánh mắt anh nhìn đi chỗ khác rõ đến mức ai cũng hiểu.
Cô ghép cùng một số chứng cứ khác: hóa đơn khách sạn mà Lục Trạm nói là đi công tác nhưng thực chất là họp kín gần trụ sở, ghi âm bảo vệ tòa nhà nhắc đến cô gái “mặc váy trắng” lên phòng tổng tài lúc khuya, ảnh nhân viên PR bàn tán việc Ninh Tịch tiếp cận cấp trên.
Tất cả chỉ là mảnh nhỏ, nhưng khi ghép lại… đủ để chứng minh ai là người chủ động, ai là người bước lệch đường.
Giản An nhìn vào màn hình, ngón tay khẽ run, nhưng đôi mắt lại bình tĩnh đến lạ.
Cô không muốn vạch trần cuộc hôn nhân này trước công chúng.
Cô chỉ muốn thẳng thắn, rõ ràng, và không bị coi là người vợ mù quáng.
Chín giờ tối, Lục Trạm đến trước cánh cửa căn hộ nhỏ của cô. Anh gõ cửa không quá mạnh, không quá nhẹ, nhưng có sự thấp thỏm và lo lắng chưa từng có.
“An An… em mở cửa. Anh có điều muốn nói.”
Bên trong yên lặng.
Anh gõ lần nữa.
“Em nghe anh nói… được không?”
Im lặng.
Đến lần thứ ba, cửa mới mở.
Giản An đứng đó, không trang điểm, tóc buông xuống, gương mặt đẹp nhưng xa cách như thể đã cắt đứt toàn bộ cảm xúc dành cho anh.
Lục Trạm nhìn cô, giọng thấp lại.
“Anh xin lỗi.”
Giản An nhìn anh vài giây rồi bước sang một bên, ra hiệu anh vào.
Nhưng khi anh vừa bước vào, câu đầu tiên cô nói lại lạnh và sắc như dao.
“Anh muốn ly hôn hay muốn níu kéo hôn nhân này?”
Lục Trạm nghẹn lại.
“Anh… anh muốn giải thích.”
“Không cần.” Giản An ngắt lời anh.
“Anh chỉ cần trả lời câu hỏi của tôi.”
Không vòng vo.
Không năn nỉ.
Không để anh xoay chuyển tình thế.
Lục Trạm lần đầu thấy sợ – sợ rằng câu trả lời của mình có thể khiến anh mất cô mãi mãi.
Nhưng trước khi anh kịp nói, điện thoại anh rung lên.
Tin nhắn đến.
Từ… Ninh Tịch.
Giản An nhìn thấy tên hiển thị, đôi mắt hơi nheo lại.
“Anh mở đi.”
Lục Trạm do dự nhưng vẫn mở.
Màn hình hiện lên hai chữ mà Giản An đã đoán trước:
Anh Trạm… em nhớ anh.
Giản An mỉm cười.
Nụ cười đau một lần cuối cùng, rồi lặng như nước sâu.
Cô quay đi.
“Ngày mai tôi gửi anh đơn ly hôn.”
“An An!” Lục Trạm nắm lấy tay cô. “Anh không—”
Cô rút tay lại, động tác dứt khoát đến mức trái tim anh rơi xuống đáy.
“Muộn rồi, Lục Trạm.”
Cô nhìn anh thật lâu, như nhìn một người xa lạ.
“Anh không phản bội tôi trong một giây. Anh phản bội tôi trong nhiều tháng trước đó. Chỉ là… tôi không muốn tin.”
Anh chết lặng.
Còn Giản An bước đến cửa, mở rộng.
“Anh về đi.”
Gần như cùng lúc, điện thoại cô sáng lên.
Một tin nhắn từ trợ lý thân cận.
Ninh Tịch đang chuẩn bị tung clip lên mạng. Tôi chặn rồi, nhưng có thể cô ta còn bản khác.
Giản An siết điện thoại, ánh mắt trở nên sắc như gươm.
Được.
Nếu tiểu tam muốn chiến tranh…
Cô sẽ khiến cô ta nếm vị của chiến tranh thật sự.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com