Chương 5
Hơn chín giờ sáng hôm sau, Giản An vừa bước vào công ty thì cả tòa nhà đã như bị ném một quả pháo nổ tung. Điện thoại nhân viên rung liên tục, các nhóm chat làm việc xôn xao như ong vỡ tổ. Một nữ PR chạy hớt hải vào phòng họp, giọng run run:
“Tổng giám đốc Giản… chị xem Weibo đi ạ. Có… có clip của Lục tổng và Ninh Tịch.”
Giản An không ngạc nhiên. Cô mở điện thoại, xem trang hot search đang bốc cháy.
#LụcTrạmNgoạiTình?
#NinhTịchLàAi
#VợHợpPhápBịCắmSừng
#ClipTầng43
Clip được cắt cúp gợi cảm đến mức cố ý kích động, chọn đúng góc khiến người xem chỉ thấy Ninh Tịch ngồi lên người Lục Trạm, tay ôm cổ anh, còn anh… vì quá bất ngờ mà chưa kịp đẩy ra. Chỉ cần mấy giây đó thôi là đủ để dân mạng định hình anh ta là kẻ phản bội.
Bình luận như đổ dầu vào lửa.
“Vợ xinh đẹp thế còn phản bội? Đàn ông không biết điều!”
“Con tiểu tam nhìn mặt đã thấy loại đi quyến rũ đàn ông có vợ rồi!”
“Tốt nhất Giản phu nhân ly hôn sớm cho đỡ bẩn mắt!”
“Ủa Lục tổng không phản kháng gì cả, chắc quen nhau lâu rồi.”
Trong khi đó, Ninh Tịch lại đăng một dòng trạng thái trơ tráo đến nghẹt thở:
“Có những tình cảm… dù lén lút cũng vẫn là thật. Mong mọi người đừng trách anh ấy.”
Kèm icon trái tim.
Toàn bộ Lục thị nổ tung.
Nhân viên PR đập bàn: “Cô ta cố tình! Cố tình lôi Lục tổng xuống hố để ép tổng giám đốc Giản ly hôn!”
Ngay lúc ấy, thư ký của Lục Trạm lao vào.
“Tổng giám đốc Giản, Lục tổng đang họp khẩn, muốn mời chị sang phòng điều hành ngay lập tức.”
Không nhiều lời, Giản An gật đầu, đi thẳng đến phòng họp lớn tầng bốn mươi ba.
Lục Trạm đứng đó, sắc mặt nặng như sắp nổ tung. Bàn tay siết chặt đến gân xanh nổi lên. Khi thấy Giản An bước vào, anh tiến lại một bước, giọng trầm thấp:
“An An, anh—”
“Không cần giải thích.”
Cô cắt ngang.
Cả phòng họp im phăng phắc.
Giản An đặt túi xuống, ngồi vào vị trí, đôi mắt bình thản nhưng lạnh như đá.
“Clip không phải vấn đề. Vấn đề là anh để cô ta dây dưa đến mức dám làm chuyện này.”
Lục Trạm siết chặt nắm tay.
“Anh sẽ xử lý Ninh Tịch ngay.”
“Muộn rồi.”
Một câu ấy khiến Lục Trạm chấn động.
Giản An mở laptop, chiếu lên màn hình máy chiếu một thư mục được đặt tên: NT-01.
Mấy quản lý trong phòng liếc nhau – cái tên NT này… không cần nghĩ cũng biết là ai.
Cô mở video đầu tiên: cảnh Ninh Tịch lon ton đi lên phòng Lục Trạm lúc 10 giờ tối, cúi người sửa váy, rồi kiểm tra gương.
Rồi video thứ hai: cô ta lén chụp ảnh anh khi anh bước ra khỏi xe vào sáng hôm sau.
Rồi đoạn cô ta đứng dựa vào tường nói điện thoại, âm thanh hơi méo nhưng nghe rõ:
“Chị ta hiền quá, chỉ cần vài hôm là anh ấy sẽ chán.”
Không chỉ có thế.
Còn có bản ghi âm bảo vệ tòa nhà:
“Cô gái váy trắng tối qua lại đến phòng tổng tài đó, không biết có quan hệ gì…”
Các quản lý trợn mắt.
“Cái này… cái này là bằng chứng quấy rối cấp trên!”
Lục Trạm như bị ai tát thẳng vào mặt.
Anh quay sang Giản An, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa xót xa.
“Em… điều tra tất cả những thứ này từ bao giờ?”
Giản An nhìn anh, giọng nhẹ nhưng lạnh:
“Từ lúc anh bắt đầu thay đổi.”
Toàn thân Lục Trạm chấn động, trái tim nhói lên.
Cô ấy đã phát hiện từ lâu.
Nhưng vẫn im lặng sống chung với anh.
Cô luôn chờ anh tự quay lại.
Nhưng anh đã không làm.
Một quản lý cấp cao lập tức nói:
“Tổng giám đốc Giản, đây là bằng chứng đủ để đuổi việc khẩn cấp Ninh Tịch, thậm chí truy tố hành vi quấy rối trong công sở!”
Giản An lắc đầu.
“Không cần.”
Mọi người sửng sốt.
“Không cần ư?”
“Những thứ này chưa đủ.”
Cô đóng thư mục NT-01, mở thư mục thứ hai: NT-02.
Ninh Tịch chưa từng biết… cô đã tự tay đào chính cái hố mà mình rơi vào.
Trong clip mới, là trích xuất từ camera hành lang lầu bốn mươi ba đêm hôm đó.
Góc quay khác.
Rõ ràng hơn.
Sắc nét hơn.
Ninh Tịch mở cửa phòng bằng cách… dùng thẻ phụ của nhân viên kỹ thuật.
Cô ta nhìn quanh, rồi đặt điện thoại vào góc tường để quay.
Sau đó mới tiến vào phòng và chủ động ngồi lên người Lục Trạm.
Toàn bộ phòng họp chết lặng.
Một quản lý PR hét lên:
“Cô ta dàn cảnh! Dùng thẻ phụ thì là phạm pháp rồi!”
Giản An nói chậm rãi:
“Clip cô ta đăng là có chủ đích. Góc quay đó do chính tay cô ta đặt, nhưng bị cắt đoạn cô ta dùng thẻ trái phép để mở cửa.”
Một quản lý khác thở dài:
“Trời ơi… đúng là tiểu tam trình độ cao vẫn… quá thấp.”
Giản An nhìn Lục Trạm.
“Anh muốn giải thích gì nữa không?”
Lục Trạm không thể nói một câu nào.
Gương mặt anh dần trắng bệch, rồi tối lại.
Tối đến mức khiến cả phòng họp không ai dám thở mạnh.
Trong mắt anh là giày vò, xấu hổ, và… sợ hãi.
“An An…”
Giọng anh khàn đến mức như bị bóp nghẹt.
“Anh… đã để em chịu đựng những chuyện này trong im lặng sao?”
Giản An nhìn anh, đôi mắt sâu nhưng không còn ấm.
“Anh không thấy. Không nghe. Không hỏi. Chuyện em chịu đựng… vốn dĩ không nằm trong mắt anh.”
Lục Trạm bước đến gần, muốn chạm vào cô nhưng bị cô nghiêng người tránh.
Hành động nhỏ ấy khiến tim anh rơi xuống không đáy.
Và đúng lúc ấy – cửa phòng bật mở.
Ninh Tịch lao vào, mặt tái mét nhưng vẫn cố tỏ ra đáng thương.
“Anh Trạm! Họ bảo em phải làm việc với phòng nhân sự! Anh cứu em với—”
Nhưng vừa nhìn lên màn hình lớn… chân cô ta khụy xuống.
Clip cô ta dùng thẻ trái phép mở cửa đang phát.
Còn bản mặt đầy mưu mô của cô ta… bị phóng đại ra trước toàn công ty.
Lần đầu tiên, Ninh Tịch không thể diễn nữa.
“Không… không phải… cái này không đúng… ai chỉnh sửa rồi!”
Giản An đứng dậy, bước đến trước mặt cô ta.
Không đánh.
Không chửi.
Không gào thét.
Chỉ nói đúng một câu:
“Cô muốn cướp đàn ông của tôi?”
Cô khẽ cúi đầu.
“Vậy thì học cách không để lại dấu vết trước đã.”
Ninh Tịch cứng họng, mặt trắng bệch như bị ai bóp nghẹt.
Giản An quay sang nhân sự.
“Thông báo sa thải khẩn. Đồng thời tôi sẽ gửi toàn bộ bằng chứng cho pháp vụ. Hành vi dùng thẻ giả để vào phòng tổng tài… thuộc phạm pháp cấp công ty.”
Dứt lời, cô quay đi.
Lục Trạm muốn đuổi theo nhưng bị lời nói của cô đóng lại hoàn toàn mọi cánh cửa:
“Từ giờ… đừng gọi tôi là An An nữa.”
Anh đứng đó, ngực thắt lại không thể thở.
Còn Ninh Tịch bị kéo ra khỏi phòng họp, la hét điên cuồng:
“Không! Chị ta làm gì mà ai cũng tin chị ta chứ?! Em mới là người anh ấy yêu! Em mới là người anh ấy—”
Cánh cửa đóng sập lại.
Giản An không quay đầu.
Chỉ có bước chân cô, từng bước một, dứt khoát và bình tĩnh đến mức khiến cả tòa nhà im phăng phắc.
Ngày hôm đó, toàn bộ mạng xã hội đảo chiều.
Từ “tiểu tam đáng thương” thành “kẻ dàn cảnh, vi phạm luật, dụ dỗ cấp trên”.
Còn Giản An… được khen ngợi vì sự bình tĩnh và bản lĩnh.
Nhưng giữa những lời ủng hộ ấy, chỉ có một người… đứng bên cửa sổ tầng bốn mươi ba, nhìn xuống đường, với đôi mắt đỏ hoe mà không ai nhìn thấy.
Lục Trạm.
Lần đầu tiên… thật sự cảm thấy mình sắp mất đi người phụ nữ duy nhất mà anh không thể để mất.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com