Chương 6
Ba ngày sau vụ bê bối, Lục thị hoàn toàn khôi phục trật tự. Mọi cuộc họp, mọi kế hoạch, mọi khủng hoảng được xử lý nhanh chóng dưới tay Giản An. Cô bình tĩnh, chỉn chu, thông minh đến mức không ai thấy một kẽ hở nào để xót thương. Cô làm việc như thể chưa từng bị phản bội. Như thể cuộc hôn nhân kia chẳng còn ảnh hưởng gì đến cô nữa.
Nhưng chính sự yên lặng ấy lại khiến Lục Trạm sụp đổ nhất.
Ba đêm liền, anh đều về nhà cũ. Căn hộ rộng lớn, sạch sẽ, từng góc đều quen thuộc đến đau lòng, nhưng người anh muốn thấy lại không còn ở đó. Giường vẫn là giường họ dùng chung, tủ lạnh vẫn còn mấy hộp sữa tươi cô thích, rèm cửa màu cô chọn vẫn rủ xuống như ngày anh đưa cô về làm vợ. Nhưng không có bóng dáng cô. Cũng không có hơi ấm cô từng để lại.
Trong căn hộ ấy, anh chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc. Mỗi tiếng trôi qua như nhắc anh rằng cô đã không còn quay về nữa.
Đến đêm thứ tư, anh uống đến say. Lần đầu tiên trong đời anh không khống chế được bản thân, cầm điện thoại gọi cho cô.
“An An… em đang ở đâu…?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng cô vang lên – bình thản, rõ ràng, không một chút rung động.
“Anh say rồi, ngủ đi.”
“An An… anh muốn gặp em…”
“Không cần. Giữa chúng ta, gặp hay không… cũng không còn khác nhau nữa.”
Điện thoại tắt.
Lục Trạm ôm mặt, ngực như có ai dùng dao xé. Anh làm tổn thương cô. Anh đã tự tay phá nát lòng tin mà cô dành cho anh.
Nhưng chỉ khi cô rời đi… anh mới nhận ra thứ duy nhất anh chưa bao giờ biết cách giữ chính là cô.
Hôm sau, anh đến công ty sớm hơn mọi ngày chỉ để chờ cô. Nhưng Giản An không quay lại văn phòng mà yêu cầu làm việc từ chi nhánh phía đông. Thư ký báo lại cho anh, giọng nhỏ nhẹ:
“Tổng giám đốc Giản nói muốn tránh gây ảnh hưởng đến anh và ban điều hành.”
Tránh gây ảnh hưởng…
Hay là không muốn nhìn mặt anh nữa?
Lục Trạm đứng lặng trong văn phòng một lúc lâu, bàn tay bất giác siết chặt lại. Anh không phải kẻ dễ bị quật ngã. Trong thương trường, anh luôn mạnh mẽ. Nhưng đây là lần đầu tiên anh bị chính sự im lặng của một người phụ nữ bóp nghẹt hơi thở.
Trong khi đó, Ninh Tịch lại chìm trong địa ngục xã hội.
Cô ta bị đuổi khỏi công ty, bị cấm hoạt động ở tất cả các chi nhánh PR lớn nhỏ, Weibo đầy bình luận chửi rủa. Không nhãn hàng nào dám thuê cô ta, các tài khoản fanpage gọi cô ta là “tiểu tam dàn cảnh vụng về nhất thập kỷ”. Gia đình cô ta cũng bị vạ lây, đến mức mẹ cô ta gọi điện vừa khóc vừa mắng:
“Tại sao phải đi tranh đàn ông có vợ để bây giờ cả nhà chịu nhục thế này?!”
Ninh Tịch gào lên, xé nát phòng trọ nhỏ của mình.
“Tại chị ta! Tất cả là tại chị ta! Đồ đàn bà giả tạo! Chị ta hại tôi!”
Nhưng khi cô ta cố gọi cho Lục Trạm, tất cả chỉ có hai chữ: Chặn số.
Điều đó còn đau hơn cái tát.
Cô ta bắt đầu níu kéo hy vọng cuối cùng: tìm đến Giản An.
Hai ngày sau, dưới bãi xe của công ty chi nhánh, khi Giản An bước ra, Ninh Tịch từ đâu chạy lại, đầu tóc rối bời, cả người gầy rộc, đôi mắt đỏ mọng như đã bật khóc nhiều lần.
Cô ta quỳ xuống ngay trước mặt Giản An khiến bảo vệ giật mình.
“Giản phu nhân… chị cứu em… em xin chị…”
Tiếng cô ta run đến mức khiến người khác nhìn vào cũng thất kinh.
Nhưng Giản An chỉ đứng nhìn.
Không thương hại.
Không khinh thường.
Không vui vì đối thủ thảm hại.
Chỉ là… trống.
Ninh Tịch túm lấy gấu quần cô.
“Chị nói giúp em một câu với Lục tổng đi… anh ấy sẽ nghe chị… chị nói đi, chỉ một câu thôi… em không xin gì khác… em sắp bị hủy mọi thứ rồi…”
Giản An cúi đầu nhìn xuống bàn tay đang bám chặt lấy chân mình.
“Cô nghĩ tôi có quyền đó sao?”
“Có! Chị là vợ anh ấy! Chị vẫn là vợ hợp pháp!”
Giản An dừng một nhịp rồi nói, không lớn nhưng khiến xung quanh lạnh xuống:
“Cô sai.”
Ninh Tịch ngẩng đầu, đờ người.
“Ngay từ khoảnh khắc cô đẩy cánh cửa tầng bốn mươi ba hôm ấy… tôi không còn là vợ theo nghĩa cô tưởng nữa.”
Giản An rút chân lại, lùi nửa bước.
“Giấy tờ chỉ là giấy tờ. Cảm xúc mới là hôn nhân.”
Ninh Tịch run rẩy, gần như gào lên:
“Em sai rồi! Em không cố ý! Em chỉ… em chỉ yêu anh ấy quá…”
Giản An nhìn cô ta, ánh mắt bình thản đến tàn nhẫn vì nó không chứa một giọt thù hằn.
“Không. Cô chỉ yêu bản thân mình. Nếu thật sự yêu anh ấy, cô sẽ không phá hủy sự nghiệp của anh, không dùng clip để làm anh mang tiếng, và càng không cố biến anh thành kẻ xấu để ép tôi ly hôn.”
Ninh Tịch bật khóc.
Còn Giản An nói câu cuối cùng, nhẹ như một cơn gió nhưng khiến đầu gối Ninh Tịch như sụp xuống lần nữa.
“Đừng quỳ trước mặt tôi. Cuộc đời cô thế nào… không còn liên quan đến tôi nữa.”
Giản An quay đi, bước vào xe.
Ninh Tịch chới với, gào lên trong tuyệt vọng:
“Chị ta không xứng với anh ấy! Em mới là người anh ấy—”
“Không.”
Giản An đóng cửa xe lại.
“Không ai xứng hay không xứng. Chỉ là… anh ấy từng có tôi. Và bây giờ, anh ấy không còn nữa.”
Xe rời đi.
Ninh Tịch ngã quỵ.
Bảo vệ nhìn mà không ai dám tới đỡ.
Bởi vì cuối cùng ai cũng hiểu – cô ta tự tay đẩy mình đến nơi này.
Chiều tối cùng ngày, Lục Trạm đứng trước cửa căn hộ nhỏ của Giản An lần nữa.
Anh không gõ, chỉ dựa vào tường, lặng lẽ đợi.
Đợi cho đến khi cánh cửa mở ra, và bóng dáng cô xuất hiện trong ánh đèn hành lang.
Trong khoảnh khắc ấy, anh như nghẹt thở.
“An An…”
Giọng anh khàn như muốn vỡ.
Giản An nhìn anh vài giây, ánh mắt bình thản như nước hồ mùa đông, không một gợn sóng.
“Mai tôi sẽ gửi luật sư đến.”
Câu nói ấy khiến tim anh như rơi xuống vực.
Anh bước một bước về phía cô, nhưng chỉ được cô lùi đúng một bước xa ra.
“Đừng… đừng rời xa anh như vậy…”
Lục Trạm thấp giọng, từng chữ nghẹn lại.
“Anh sai rồi. Anh thật sự sai rồi. Em đừng… đừng bỏ anh…”
Giản An nhìn vào đôi mắt đỏ lên của anh, lòng đau nhưng bàn tay lạnh.
“Anh không tiếc tôi.
Anh chỉ tiếc thứ anh vừa đánh mất.”
Cô đóng cửa lại, không đợi anh nói thêm.
Lần này, Lục Trạm không gục đầu xuống.
Anh đứng im, hai bàn tay run lên như phải dùng hết sức để giữ bản thân không sụp.
Đây không còn là ghen tuông.
Không còn là tự trọng.
Không còn là sĩ diện.
Đây là… sợ mất.
Sợ mất thật sự.
Và lần đầu tiên trong ba năm, anh hiểu – Giản An đã thật sự quyết định rời khỏi cuộc đời anh.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com