Chương 7
Hai ngày sau, phòng pháp vụ gửi đến bàn làm việc của Lục Trạm một phong bì màu nâu. Anh tưởng là bản báo cáo kỷ luật của Ninh Tịch, nhưng khi mở ra, lại thấy bên trong là một bản ghi chú cũ. Giấy đã ố vàng nhẹ, góc còn bị gấp lại, chữ viết tay mềm mảnh, quen thuộc đến mức khiến tim anh co thắt.
Là chữ của Giản An.
Dòng đầu tiên viết:
“Ngày… tháng… năm… Anh ấy quên kỷ niệm của chúng ta lần thứ hai.”
Dòng thứ hai:
“Anh ấy lại nói bận, để mình ăn tối một mình.”
Dòng thứ ba, nét run run:
“Em đã thử nói chuyện, nhưng anh không nghe.”
Lục Trạm lật từng trang, không thở nổi.
Từng trang giấy chính là từng giọt nước mắt mà Giản An chưa từng thả trước mặt anh.
“Lần này anh đi công tác ba ngày… mà em phát hiện khách sạn chỉ cách công ty ba mươi phút. Anh nói dối em.”
“Hôm nay anh quên sinh nhật của em.”
“Em hỏi anh có chuyện gì, anh bảo đừng phiền.”
“Em vẫn muốn tin anh.”
Trang cuối cùng…
“Có vẻ anh đã thích ai khác.
Em không dám hỏi nữa.
Chỉ mong một ngày anh quay đầu nhìn lại.”
Một giọt nước nặng rơi xuống trang giấy.
Lục Trạm siết tập giấy đến mức nổi gân tay.
Anh nhớ từng chuyện trong đó.
Từng thứ… anh đã bỏ qua.
Từng lời nhắc nhở của cô… anh đã xem như gió thoảng.
Nhưng anh không ngờ… cô lại ghi lại tất cả.
Không phải để trách.
Mà vì… cô quá cô đơn.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ bà Trương – người giúp việc nhà trước đây.
Cậu chủ, tôi tìm thấy thứ này trong tủ cũ của cô Giản. Tôi nghĩ cậu nên xem. Hồi trước cô ấy thường ngồi một mình ở bếp, viết rồi cất vào ngăn kéo. Tôi không biết là gì, nhưng hình như mỗi lần cậu về khuya, cô ấy đều ghi thêm.
Lục Trạm thấy đầu óc ong lên.
Giản An đã cô đơn rất lâu.
Cô đơn đến mức phải viết nhật ký để giữ bình tĩnh.
Cô đơn đến mức… anh không hề hay biết.
Anh bật dậy, chạy ra khỏi văn phòng như thể bị ai đuổi. Nhân viên gọi anh lại, hỏi có cần lịch họp tháng, nhưng anh không nghe thấy gì. Anh lao vào thang máy, tim đập như đánh vào xương sườn.
Anh phải gặp cô.
Anh phải nói.
Phải nói ngay bây giờ.
Nếu không… có thể anh sẽ mất cô vĩnh viễn.
Tại chi nhánh phía đông, Giản An đứng trước cửa phòng giám đốc, trên tay là một túi hồ sơ luật sư chuẩn bị. Ánh mắt cô không buồn, không giận, chỉ là sự bình thản của người đã hiểu rõ bản thân cần gì.
“Giản tổng.” Trợ lý đi đến, giọng rụt rè.
“Có… có chuyện này chị cần biết.”
“Chuyện gì?”
“Về Ninh Tịch. Cô ta… sang livestream.”
Giản An nhướng mắt.
Trợ lý thở dài.
“Cô ta khóc lóc nói mình bị oan, rồi ám chỉ chị là người đứng sau phá hoại sự nghiệp của cô ta.”
Giản An cười nhẹ.
“Tất cả những gì cô ta có… là nước mắt.”
“Nhưng… cư dân mạng đang mắng ngược lại cô ấy. Họ đưa ra đủ bằng chứng từ camera mà chị công bố. Giờ cô ta bị tổng tấn công, đang gào xin lỗi anh Lục trên sóng.”
Giản An im lặng.
Cô không vui vì Ninh Tịch bị chửi.
Cô chỉ thấy… lòng mình phẳng đến lạ.
Như thể hận thù gì cũng đã bị bỏ lại.
Trợ lý dè dặt hỏi:
“Còn đơn ly hôn… chị đã ký chưa?”
Giản An nhìn túi hồ sơ trong tay.
“Rồi.”
Trợ lý cúi đầu.
“Vậy… chị định giao cho anh Lục hôm nay?”
Cô định nói có.
Nhưng đúng lúc ấy… cửa phòng bị kéo mạnh.
Lục Trạm xuất hiện.
Hơi thở dồn dập, tóc rối vì chạy, áo sơ mi nhăn, không giống vị tổng tài nghiêm cẩn ngày thường chút nào.
Ánh mắt anh dán vào tay cô – nơi đang cầm hồ sơ ly hôn.
“An An…”
Giản An giữ vẻ bình tĩnh.
“Anh đến để lấy hồ sơ?”
Không.
Không phải câu hỏi anh muốn nghe.
Không phải ánh mắt anh muốn thấy.
Lục Trạm bước một bước lại gần.
“Em đã viết tất cả những điều đó… vì anh sao?”
Giản An khựng lại, tim chậm một nhịp.
“…Anh nói gì?”
Lục Trạm giơ tập ghi chép cô viết – cuốn sổ cũ mà anh vừa tìm thấy.
Giản An chậm rãi sững người.
Trong hai năm, cô không bao giờ nghĩ anh sẽ đọc nó.
Cũng chưa từng nghĩ nó rơi vào tay anh.
Một thoáng hoảng hốt lướt qua đáy mắt cô, nhưng rất nhanh bị dập tắt. Cô giữ giọng bình thản:
“Không liên quan đến anh nữa.”
“Liên quan.”
Giọng anh khàn đến mức nghẹn lại.
“Từng trang một… đều là vì anh. Từng câu chữ… đều là em đang cố giữ anh.”
Giản An quay mặt đi.
“Quá khứ rồi.”
“Không.”
Lục Trạm tiến tới, giữ lấy cổ tay cô, nhưng không siết chặt như trước – chỉ run.
“Anh không biết em đã cô đơn như vậy. Anh đã bỏ mặc. Anh… xin lỗi.”
Nói ra hai chữ đó, giọng anh vỡ như thủy tinh rơi xuống sàn.
Giản An nhắm mắt.
“Xin lỗi… muộn rồi.”
“Không, chưa muộn.”
Anh kéo cô vào lòng, động tác như níu lấy thứ cuối cùng anh đang có.
“Anh có thể sửa. Anh thề sẽ sửa. Em đừng ký ly hôn… xin em…”
Giản An đứng yên.
Không đẩy ra.
Cũng không ôm lại.
Chỉ để anh ôm mình trong vô vọng.
Một lúc lâu sau, cô mới mở miệng, giọng khẽ như gió.
“Lục Trạm.
Anh xin lỗi không phải vì yêu tôi.
Anh xin lỗi vì anh sợ mất tôi.”
Cơ thể anh cứng lại.
“Và nỗi sợ đó… không phải tình yêu.”
Anh buông cô ra, đôi mắt đỏ đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu.
“Vậy phải làm sao… em mới tin anh?”
Giản An cúi đầu một nhịp, rồi ngẩng lên, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ sau bão.
“Khi nào anh có thể trả lời một câu này… thì lúc đó tôi sẽ tin.”
Lục Trạm thấp giọng:
“Câu gì?”
Giản An nhìn thẳng vào anh, từng chữ chậm rãi:
“Nếu đêm đó… tôi bước vào sớm hơn một phút, và anh vẫn để mặc cô ta ngồi lên người như thế…
Anh có đẩy cô ta ra không?”
Không gian tĩnh lại.
Lục Trạm không trả lời ngay được.
Không phải vì anh không biết câu trả lời, mà vì… nó quá đau.
Giản An cười, nhạt đến mức khiến cả hành lang ảm đạm.
“Anh thấy không?
Ngay cả câu hỏi đơn giản ấy… anh cũng không dám trả lời.”
Cô đặt hồ sơ ly hôn vào tay anh.
“Mọi thứ… kết thúc rồi.”
Và cô bước đi.
Không quay đầu.
Không nhìn lại.
Lục Trạm đứng đó, như bị khoan một lỗ trong ngực.
Tập hồ sơ trong tay anh nặng đến mức khiến ngón tay tê dại.
Anh biết…
Nếu hôm đó cô bước vào sớm chỉ một phút…
Có lẽ mọi thứ thực sự kết thúc từ lâu rồi.
Anh để cô rời đi, nhưng trái tim thì không còn đứng vững.
Và đúng lúc ấy, điện thoại anh đổ chuông.
Một tin nhắn Weibo tag tên anh.
#NinhTịchTựSát?
#TiểuTamBịVùiDậpCuốiCùngKhôngChịuNổi?
Cả mạng xã hội lại nổ tung lần nữa.
Giản An đứng trước cửa tòa nhà, điện thoại cũng rung lên.
Ánh mắt cô dao động một giây.
Nhưng rồi, chỉ một giây thôi… cô lại bình tĩnh.
Mỗi người đều trả giá cho lựa chọn của mình.
Không ai có thể thay thế.
Còn hôn nhân của cô…
Đã thực sự đi đến bước cuối cùng.
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com