Chương 3
Cỗ xe ngựa của Nhiếp chính vương phủ lộc cộc lăn bánh trên nền đá xanh dẫn vào Hoàng thành. Không gian bên trong xe rộng rãi, lót nệm gấm êm ái, thoang thoảng mùi trầm hương, nhưng Thẩm Thanh Hoan lại cảm thấy ngột ngạt như đang ngồi trong một chiếc lồng giam bằng vàng.
Tạ Lâm Uyên ngồi đối diện nàng, đôi mắt phượng khép hờ dưỡng thần. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua rèm cửa lay động, hắt lên sườn mặt nghiêng của hắn những mảng sáng tối chập chờn, khiến dung mạo tuấn mỹ kia càng thêm phần tà mị và nguy hiểm.
Thanh Hoan co nhẹ ngón tay dưới ống tay áo rộng. Cơn đau âm ỉ ở hạ thân mỗi khi xe xóc nảy nhắc nhở nàng về sự hiện diện của người đàn ông này – một sự xâm lấn thô bạo đã khắc sâu vào cơ thể nàng. Nàng lén nhìn hắn, cố gắng tìm kiếm một chút cảm xúc con người trên khuôn mặt lạnh băng kia, nhưng vô vọng. Hắn ngồi đó, tĩnh lặng như tượng tạc, nhưng khí thế bức người tỏa ra khiến không khí trong xe như đông cứng lại.
Đột nhiên, xe ngựa thắng gấp. Thân thể Thanh Hoan theo quán tính lao về phía trước.
Một cánh tay rắn chắc vươn ra, chuẩn xác đỡ lấy eo nàng, kéo mạnh về phía mình. Thanh Hoan va vào lồng ngực cứng như đá, mùi hương nam tính pha lẫn mùi trầm hương quen thuộc xộc vào mũi, khiến tim nàng lỡ một nhịp vì hoảng hốt.
“Đi đứng không vững, lát nữa vào cung định làm mất mặt bổn vương sao?”
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay trên đỉnh đầu, mang theo sự châm chọc không che giấu. Tạ Lâm Uyên không buông nàng ra ngay. Bàn tay to lớn của hắn vẫn đặt nơi thắt lưng nàng, ngón tay cái vô thức miết nhẹ qua lớp vải lụa, ngay đúng vị trí đêm qua hắn đã để lại những vết bầm tím.
Thanh Hoan cứng người, muốn đẩy hắn ra nhưng lý trí ngăn lại. Nàng ngước mắt lên, chạm phải cái nhìn sâu hun hút của hắn.
“Là phu xe bất cẩn, thiếp thân thất lễ.” Nàng cụp mắt, che giấu sự bài xích trong lòng.
Tạ Lâm Uyên nhếch mép, cúi thấp đầu, ghé sát vào mặt nàng. Khoảng cách gần đến mức nàng có thể đếm được từng sợi lông mi dài của hắn. Hắn đưa tay, nâng cằm nàng lên, soi xét kỹ lưỡng khuôn mặt đã được trang điểm tỉ mỉ.
“Sắc mặt nhợt nhạt quá. Người ta nhìn vào lại tưởng đêm qua bổn vương rút cạn sinh lực của nàng.” Hắn cười khẽ, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Hoặc là, Thẩm đại tiểu thư đang muốn dùng vẻ mặt tiều tụy này để tố cáo bổn vương ngược đãi thê tử trước mặt Hoàng thượng?”
“Vương gia đa nghi rồi.” Thanh Hoan bình tĩnh đáp, dù nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực. “Thiếp thân chỉ là chưa quen khí hậu trong phủ.”
“Vậy để bổn vương giúp nàng… hồng hào hơn chút.”
Dứt lời, hắn cúi xuống, không phải hôn môi, mà là cắn mạnh lên vành tai nàng. Một cơn đau nhói truyền đến, kèm theo đó là cảm giác tê dại lan dọc sống lưng. Thanh Hoan khẽ rùng mình, bàn tay bấu chặt vào vạt áo hắn. Hắn không dừng lại, đầu lưỡi ấm nóng lướt qua vết cắn, liếm nhẹ như đang thưởng thức một món điểm tâm ngon miệng. Hành động thân mật đến mức ám muội này diễn ra trong không gian chật hẹp, khiến không khí trở nên đặc quánh, nóng rực.
Khi hắn buông nàng ra, vành tai và cả khuôn mặt Thanh Hoan đã đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận. Tạ Lâm Uyên hài lòng nhìn “tác phẩm” của mình, ngón tay cái lướt qua đôi môi nàng, giọng nói trở nên lạnh lùng như lúc ban đầu.
“Nhớ kỹ, bước chân xuống xe, nàng là Vương phi được sủng ái nhất thiên hạ. Nếu diễn hỏng, Thẩm gia của nàng… gánh không nổi hậu quả đâu.”
…
Cổng Ngọ Môn sừng sững uy nghiêm dưới ánh nắng thu vàng vọt. Tạ Lâm Uyên bước xuống xe trước, sau đó tao nhã đưa tay về phía Thanh Hoan.
Nàng đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay to lớn, thô ráp của hắn. Ngay lập tức, hắn siết chặt lấy, mười ngón tay đan vào nhau, khăng khít không một kẽ hở. Nhìn từ xa, họ như một đôi bích nhân trời sinh, trai tài gái sắc, ân ái mặn nồng. Nhưng chỉ có Thanh Hoan mới cảm nhận được lực đạo như muốn nghiền nát xương tay nàng của hắn. Hắn đang cảnh cáo nàng.
Dọc đường đi đến Dưỡng Tâm Điện, cung nhân, thái giám cúi đầu hành lễ, nhưng những ánh mắt tò mò, dò xét vẫn lén lút hướng về phía họ. Tạ Lâm Uyên không quan tâm, hắn kéo nàng đi sát bên mình, thỉnh thoảng còn cúi xuống thì thầm vào tai nàng vài câu, dáng vẻ vô cùng sủng nịnh.
“Thấy gã thái giám già kia không?” Hắn khẽ nói, môi lướt qua tóc mai nàng. “Đó là tai mắt của Thái hậu. Cười lên đi.”
Thanh Hoan cứng đờ người, nhưng khóe môi vẫn ngoan ngoãn cong lên một nụ cười dịu dàng, e lệ. Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt long lanh như chứa chan tình ý: “Vương gia thật biết đùa.”
“Tốt lắm.” Hắn khen ngợi, bàn tay đang nắm tay nàng chuyển sang ôm eo, kéo nàng sát vào người mình hơn, như muốn tuyên bố chủ quyền với cả thiên hạ.
Trong Dưỡng Tâm Điện, mùi long diên hương nồng nặc đến mức gây buồn nôn. Hoàng đế trẻ tuổi ngồi trên ngai vàng, long bào rộng thùng thình càng làm tôn lên vẻ gầy gò, yếu ớt của ngài. Nhưng trong đôi mắt kia lại ẩn chứa sự toan tính già dặn trước tuổi.
“Nhiếp chính vương và Vương phi đến rồi sao? Mau bình thân, ban tọa.” Giọng Hoàng đế vang lên, mang theo vẻ nhiệt tình thái quá.
Tạ Lâm Uyên và Thanh Hoan hành lễ tạ ơn, rồi ngồi xuống ghế được sắp sẵn.
“Trẫm nghe nói đêm qua Vương phủ có chút náo loạn?” Hoàng đế nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua Thanh Hoan rồi dừng lại ở Tạ Lâm Uyên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. “Hình như là vị biểu muội kia của Vương gia lại phát bệnh? Đêm tân hôn mà Vương gia phải vất vả chăm sóc người bệnh, thật là làm khó cho Vương phi rồi.”
Câu nói này rõ ràng là muốn châm ngòi ly gián, đồng thời vạch trần chuyện Tạ Lâm Uyên sủng thiếp diệt thê, làm mất mặt Thẩm gia.
Thanh Hoan chưa kịp mở lời, bàn tay Tạ Lâm Uyên đang đặt trên đầu gối nàng đã siết nhẹ. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt bình thản đối diện với Hoàng đế, giọng nói trầm ổn, không nhanh không chậm.
“Hoàng thượng lo lắng quá rồi. Doanh Doanh thân thể yếu ớt, thần thân là huynh trưởng, quan tâm là lẽ thường. Còn về Vương phi…” Hắn quay sang nhìn Thanh Hoan, ánh mắt bỗng chốc trở nên nhu hòa đến mức khiến người ta nổi da gà. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng vén một lọn tóc vương trên trán nàng ra sau tai, cử chỉ âu yếm tự nhiên như hơi thở. “Nàng ấy là người hiểu chuyện, rộng lượng, lại hiền lương thục đức. Có thê tử như vậy, là phúc phận của thần.”
Thanh Hoan cảm nhận được ngón tay hắn lướt qua vành tai mẫn cảm, nơi hắn vừa cắn lúc nãy, khiến nàng rùng mình. Nàng biết hắn đang diễn, nhưng sự đụng chạm công khai này vẫn khiến tim nàng rối loạn. Nàng cúi đầu, vẻ mặt e thẹn đúng mực: “Vương gia quá khen, thần thiếp chỉ làm tròn bổn phận.”
Hoàng đế nheo mắt, nụ cười trên môi cứng lại đôi chút. Hắn không ngờ Tạ Lâm Uyên lại mặt dày diễn trò ân ái ngay trước mặt mình, lại còn dùng chính lời khen ngợi Vương phi để chặn họng hắn.
“Vương phi hiền đức là tốt. Nhưng Trẫm thấy Vương gia cúc cung tận tụy việc nước, dòng dõi lại neo đơn. Thẩm tiểu thư thân thể mảnh mai thế kia…” Hoàng đế liếc nhìn vóc dáng mảnh khảnh của Thanh Hoan, giọng điệu chuyển sang vẻ quan tâm giả tạo. “Chi bằng Trẫm ban cho Vương gia hai mỹ nữ Giang Nam, vừa để hầu hạ Vương gia, vừa để san sẻ bớt gánh nặng cho Vương phi khai chi tán diệp?”
Không khí trong điện chùng xuống. Đây không phải ban thưởng, mà là cài người vào Vương phủ. Nếu nhận, Vương phủ sẽ có thêm tai mắt. Nếu từ chối, là kháng chỉ, là bất kính.
Thanh Hoan siết chặt chiếc khăn tay trong tay áo. Nàng biết mình không có quyền lên tiếng lúc này. Tất cả phụ thuộc vào Tạ Lâm Uyên. Liệu hắn có nhận hai mỹ nhân kia để làm vui lòng Hoàng đế, hay…
“Đa tạ ý tốt của Hoàng thượng.” Tạ Lâm Uyên đứng dậy, chắp tay hành lễ, nhưng lưng vẫn thẳng tắp, không chút khúm núm. “Nhưng thần e là không thể nhận.”
“Ồ? Tại sao?” Hoàng đế nhướn mày.
“Thần mắc một chứng bệnh lạ.” Tạ Lâm Uyên thản nhiên nói dối không chớp mắt. “Thần không chịu nổi mùi hương son phấn lạ. Nhiều năm nay, ngoại trừ Doanh Doanh lớn lên từ nhỏ bên cạnh, thần không gần gũi nữ sắc nào khác. Nay có Vương phi…”
Hắn quay sang, đưa tay kéo Thanh Hoan đứng dậy cùng mình, vòng tay ôm trọn lấy eo nàng, kéo sát vào lồng ngực rắn chắc.
“…Mùi hương trên người Vương phi, thần rất thích. Ngoài nàng ra, e là thần không thể chấp nhận thêm ai khác. Nếu Hoàng thượng ép buộc, lỡ như thần phát bệnh, không thể thượng triều lo việc nước, thì thật là tội chết.”
Lời từ chối ngông cuồng, kiêu ngạo, lại còn mang theo chút sắc thái ám muội trắng trợn. Hắn dùng chính sự độc chiếm và thói “kén chọn” của mình để từ chối Hoàng đế, lại còn ngầm đe dọa rằng nếu ép hắn, hắn sẽ “nghỉ việc”.
Thanh Hoan ngẩn người. Nàng ngước nhìn sườn mặt cương nghị của hắn. Hắn nói thích mùi hương của nàng? Là lời nói dối để qua mặt Hoàng thượng, hay…
Hoàng đế bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng trong đại điện trống trải nhưng nghe chói tai vô cùng.
“Được! Được lắm! Tạ Vương quả là người chung tình. Trẫm thật sự ghen tị đấy.” Hoàng đế phất tay áo, che giấu sự tức giận trong đáy mắt. “Đã vậy, Trẫm cũng không làm kẻ chia rẽ uyên ương. Hai người lui đi.”
“Thần cáo lui.”
Rời khỏi Dưỡng Tâm Điện, đi được một đoạn xa, đến khu vườn thượng uyển vắng vẻ, Tạ Lâm Uyên mới buông tay Thanh Hoan ra.
Hơi ấm rời đi đột ngột khiến Thanh Hoan cảm thấy hụt hẫng một cách vô lý. Gió thu lùa vào tay áo rộng, lạnh buốt.
“Diễn xuất không tồi.” Tạ Lâm Uyên phủi nhẹ tay áo, như thể vừa chạm vào thứ gì đó dơ bẩn. Hắn quay lại nhìn nàng, ánh mắt đã trở về vẻ lạnh lùng thường ngày, thậm chí còn có phần chán ghét hơn. “Nhưng đừng tưởng bở. Lời ta nói trong đó, một chữ cũng không được tin.”
Thanh Hoan ngẩng cao đầu, lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có. Nàng mỉm cười nhạt: “Vương gia yên tâm. Thiếp thân biết rõ thân phận của mình. Chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây, Vương gia chìm, thiếp cũng chẳng sống nổi. Hợp tác vui vẻ thôi.”
Tạ Lâm Uyên nheo mắt nhìn nàng. Người phụ nữ này, lúc nào cũng tỉnh táo đến mức đáng ghét. Hắn ghét sự thông minh của nàng, nhưng cũng không thể phủ nhận, sự thông minh đó vừa cứu hắn một bàn thua trông thấy.
Hắn tiến lại gần, bất chợt đưa tay nắm lấy cằm nàng, buộc nàng nhìn thẳng vào mắt mình. Lần này, ánh mắt hắn không có dục vọng, chỉ có sự dò xét sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can nàng.
“Thẩm Thanh Hoan, nàng rốt cuộc muốn gì ở cuộc hôn nhân này?”
“Sống sót.” Thanh Hoan đáp gọn lỏn, đôi mắt trong veo không chút gợn sóng. “Và… nhìn những kẻ muốn chà đạp ta phải quỳ dưới chân ta.”
Tạ Lâm Uyên khựng lại. Trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy bóng dáng của chính mình trong đôi mắt nàng. Cô độc, kiêu hãnh và đầy dã tâm.
Hắn buông tay ra, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà mị hiếm thấy.
“Khẩu khí lớn lắm. Để xem, nàng có bản lĩnh đó hay không.”
Hắn xoay người bước đi, vạt áo tung bay trong gió.
“Về phủ. Kịch hay ở nhà vẫn còn đang đợi nàng đấy.”
Thanh Hoan đứng lặng giữa vườn thượng uyển, nhìn theo bóng lưng hắn. Những chiếc lá phong đỏ rực rơi lả tả xung quanh, tựa như màu máu của những cuộc đấu đá không hồi kết chốn cung đình. Nàng biết, “kịch hay” mà hắn nói đến chính là Liễu Doanh Doanh. Nhưng nàng không sợ.
Thứ đáng sợ nhất không phải là kẻ địch trước mặt, mà là sự rung động mơ hồ vừa chớm nở trong tim nàng khi hắn nói câu “Mùi hương trên người Vương phi, thần rất thích”.
Nàng đưa tay lên ngực trái, nơi trái tim đang đập lỗi nhịp, tự cười nhạo chính mình.
Thẩm Thanh Hoan, tỉnh lại đi. Đó chỉ là mật ngọt chết ruồi thôi.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com