Chương 4
Màn đêm buông xuống phủ Nhiếp chính vương như một tấm lưới nhung đen khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa sổ thư phòng nghe như tiếng than khóc của những oan hồn nơi chiến trường năm xưa.
Tạ Lâm Uyên ngồi một mình trong bóng tối, tay day day huyệt thái dương đang giật lên từng hồi đau đớn. Đầu hắn như muốn nứt ra. Cơn đau đầu cũ tái phát – di chứng của một mũi tên tẩm độc đã găm sâu vào hộp sọ hắn trong trận chiến biên cương ba năm trước. Độc đã giải, nhưng cứ mỗi khi trời trở gió hoặc tâm trạng kích động, cơn đau lại ập đến như sóng thần, cuốn phăng đi mọi lý trí và sự điềm tĩnh.
Từ phía Thanh Trúc Viện vọng lại tiếng đàn tranh réo rắt. Giai điệu “Phượng Cầu Hoàng” quen thuộc, từng nốt nhạc như những mũi kim châm vào màng nhĩ, len lỏi vào ký ức, khơi dậy hình ảnh người mẹ quá cố của hắn chết trong vũng máu, và cả những tháng ngày thơ ấu đen tối bị gia tộc ruồng bỏ.
Là Liễu Doanh Doanh đang đàn. Nàng ta biết hắn đau đầu, biết hắn thích khúc nhạc này ngày xưa, nên muốn dùng nó để “an ủi”. Nhưng nàng ta không biết, hoặc cố tình lờ đi rằng, khúc nhạc này giờ đây đối với hắn không phải là liều thuốc, mà là lưỡi dao cứa vào vết thương cũ.
“Câm mồm…” Tạ Lâm Uyên gầm gừ trong cổ họng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán, bàn tay siết chặt lấy mép bàn gỗ mun đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Hắn muốn đứng dậy đập nát cây đàn kia, nhưng cơ thể nặng trĩu không nghe theo sự điều khiển.
Cánh cửa thư phòng kẽo kẹt mở ra. Một luồng gió mang theo hơi ẩm và một mùi hương thanh khiết, dìu dịu len lỏi vào không gian ngột ngạt nồng nặc mùi thuốc Đông y.
Thẩm Thanh Hoan bưng khay canh bước vào. Nàng mặc một bộ y phục màu lam nhạt, tóc búi đơn giản, trên người không đeo trang sức rườm rà, trông thanh thoát như một nhành lan rừng giữa đêm tối.
Nàng vừa bước vào đã nhíu mày. Mùi hương trong phòng… có gì đó không đúng. Ngoài mùi mực tàu và giấy cũ, còn có mùi hương trầm loại mạnh – thứ hương liệu có tác dụng kích thích thần kinh, hoàn toàn kỵ với người đang bị chứng đau đầu kinh niên. Trên lư hương đồng ở góc phòng, khói vẫn đang lượn lờ tỏa ra.
“Ai cho phép ngươi vào đây? Cút!” Tạ Lâm Uyên quát lên, giọng nói khàn đặc và hung dữ như một con thú bị thương đang xù lông bảo vệ lãnh địa. Hắn vung tay, chiếc nghiên mực trên bàn bay vèo về phía cửa.
“Choang!”
Nghiên mực vỡ tan tành ngay dưới chân Thanh Hoan, mực đen bắn tung tóe lên tà váy lam nhạt của nàng, loang lổ như những đóa hoa đen chết chóc.
Thanh Hoan không lùi bước, cũng không hét lên sợ hãi. Nàng chỉ bình thản nhìn xuống vệt mực loang lổ, rồi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu tơ máu của Tạ Lâm Uyên. Nàng đặt khay canh xuống chiếc đôn sứ gần đó, bước nhanh về phía lư hương, dứt khoát hất đổ chén nước trà nguội vào trong.
“Xèo…”
Khói tắt ngấm. Mùi hương kích thích gay gắt kia dần tan biến.
“Ngươi làm cái gì?” Tạ Lâm Uyên gầm lên, lảo đảo đứng dậy, lao về phía nàng. Hắn túm lấy cổ áo nàng, đẩy mạnh nàng vào kệ sách phía sau. Những cuốn sách cổ rơi lả tả xuống sàn nhà.
“Vương gia muốn chết sớm thì cứ việc tiếp tục ngửi thứ hương đó và nghe tiếng đàn kia.” Thanh Hoan nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định, át cả tiếng thở dốc của hắn. “Hương ‘Túy Mộng’ kết hợp với tiếng đàn sầu thảm, đây là cách Vương gia trị bệnh hay là muốn tẩu hỏa nhập ma?”
Tạ Lâm Uyên sững người. Hắn buông lỏng tay một chút, ánh mắt dao động dữ dội. Túy Mộng? Đó là loại hương mà Doanh Doanh vừa sai người mang đến, nói là giúp hắn an thần.
Thanh Hoan nhân cơ hội gạt tay hắn ra. Nàng không giải thích nhiều, bước đến bên cửa sổ, đóng sầm lại, ngăn cách tiếng đàn thê lương từ Thanh Trúc Viện vọng vào. Không gian lập tức trở nên tĩnh lặng.
Nàng quay lại, thấy Tạ Lâm Uyên đang ôm đầu, cả người run lên bần bật, trượt dần xuống đất. Cơn đau đang lên đến đỉnh điểm.
Thanh Hoan thở dài một tiếng khẽ khàng, nén lại sự bài xích trong lòng. Nàng bước tới, quỳ xuống trước mặt hắn.
“Ta có học qua một chút y thuật từ bà ngoại. Nếu Vương gia tin tưởng… hoặc không còn lựa chọn nào khác, hãy để ta thử.”
Tạ Lâm Uyên ngước mắt nhìn nàng qua màn sương mờ ảo của cơn đau. Khuôn mặt người phụ nữ trước mắt lúc mờ lúc tỏ, nhưng đôi mắt nàng lại sáng rực như sao trời, mang theo một sự an tĩnh kỳ lạ khiến tâm can đang xáo trộn của hắn bỗng chốc lắng xuống đôi phần.
Hắn không nói gì, chỉ buông thõng hai tay, ngầm đồng ý.
Thanh Hoan vươn tay, những ngón tay thon dài, mát lạnh chạm vào thái dương nóng hầm hập của hắn. Sự tương phản nhiệt độ khiến Tạ Lâm Uyên rùng mình, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Nàng bắt đầu xoa bóp, lực đạo vừa phải, dứt khoát mà mềm mại, ấn vào những huyệt đạo trọng yếu.
“Thả lỏng.” Giọng nàng nhẹ bẫng, vang lên bên tai hắn như tiếng suối chảy róc rách. “Đừng chống cự cơn đau, hãy để nó trôi qua.”
Tạ Lâm Uyên nhắm mắt lại. Hắn ngửi thấy mùi hương trên người nàng. Không phải mùi phấn son nồng nặc, cũng không phải mùi hương liệu nhân tạo, mà là mùi hương tự nhiên của cơ thể thiếu nữ, pha lẫn chút mùi thảo mộc thanh mát. Thứ mùi hương mà hắn đã nói dối Hoàng thượng là “rất thích”, giờ đây lại thực sự trở thành chiếc phao cứu sinh kéo hắn ra khỏi vũng lầy đau đớn.
Hắn vô thức nghiêng đầu, dựa hẳn vào vai nàng, tham lam hít hà mùi hương đó. Bàn tay hắn vòng qua eo nàng, siết chặt, kéo nàng sát vào lồng ngực mình.
Thanh Hoan cứng người. Tư thế này quá mức ám muội. Hắn đang ngồi bệt dưới đất, còn nàng quỳ giữa hai chân hắn, đầu hắn vùi vào hõm cổ nàng, hơi thở nóng rực phả vào làn da mỏng manh.
“Vương gia…”
“Im lặng.” Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi và cả một chút… nũng nịu hiếm thấy. “Đừng cử động. Để yên cho ta dựa một lát.”
Cơn đau đầu dần dịu đi, thay vào đó là một cảm giác khác trỗi dậy. Hơi ấm từ cơ thể nàng truyền sang hắn, mềm mại, thơm tho, khơi gợi lên những ham muốn nguyên thủy nhất. Đêm qua hắn chiếm đoạt nàng trong cơn say và giận dữ, hắn không kịp cảm nhận gì ngoài sự trút giận. Nhưng lúc này, khi lý trí nửa tỉnh nửa mê, xúc cảm lại trở nên chân thực đến đáng sợ.
Tạ Lâm Uyên ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn mỹ kề sát mặt nàng. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của nàng, ngón tay cái thô ráp lướt nhẹ lên đó.
“Tại sao lại cứu ta?” Hắn hỏi, ánh mắt sâu thẳm khó lường. “Nếu ta chết, chẳng phải nàng sẽ được giải thoát sao? Thẩm gia sẽ tha hồ thao túng triều đình.”
“Vương gia chết, ta thành góa phụ. Ở cái thời đại này, góa phụ của Nhiếp chính vương có kết cục tốt đẹp sao?” Thanh Hoan đáp trả, không né tránh ánh nhìn của hắn. “Ta cứu ngài, là cứu chính mình.”
Câu trả lời thực dụng, lạnh lùng, không chút tình cảm giả dối. Nhưng Tạ Lâm Uyên lại bật cười. Hắn thích sự thẳng thắn tàn nhẫn này của nàng. So với vẻ yếu đuối, luôn miệng nói “vì chàng” của Liễu Doanh Doanh, sự toan tính sòng phẳng của Thẩm Thanh Hoan khiến hắn cảm thấy an toàn hơn. Ít nhất, hắn biết nàng muốn gì.
“Nàng rất biết cách khiến nam nhân vừa ghét vừa hận… lại vừa muốn phá hủy nàng.”
Dứt lời, hắn cúi xuống hôn nàng. Nụ hôn này không thô bạo như đêm qua, nhưng lại mang tính xâm chiếm mãnh liệt. Hắn mút nhẹ môi dưới của nàng, đầu lưỡi tách mở hàm răng đang cắn chặt, tiến vào cuốn lấy lưỡi nàng, dây dưa không dứt.
Thanh Hoan định đẩy hắn ra, nhưng bàn tay đang đặt trên ngực hắn lại bị hắn bắt lấy, áp chặt lên lồng ngực trái đang đập mạnh mẽ của mình.
“Cảm nhận thấy không?” Hắn thì thầm vào miệng nàng giữa những nụ hôn ướt át. “Nó đang đập vì dục vọng, không phải vì tình yêu. Đừng hiểu lầm.”
“Ta cũng không hi vọng Vương gia có tình yêu.” Thanh Hoan hổn hển đáp, đôi mắt long lanh phủ một tầng sương mờ. “Dục vọng dễ thỏa mãn, tình yêu mới là thứ giết người.”
Câu nói của nàng như chọc đúng vào tim đen của Tạ Lâm Uyên. Hắn khựng lại một giây, rồi bất ngờ bế bổng nàng lên, đặt nàng ngồi lên bàn làm việc lộn xộn, gạt phăng những tấu chương sang một bên.
“Vậy thì tốt. Đêm nay, làm đúng bổn phận của một Vương phi đi.”
Hắn vùi đầu vào cổ nàng, cắn mạnh lên vai nàng qua lớp vải áo, tay xé toạc vạt áo trước ngực. Tiếng đàn bên ngoài Thanh Trúc Viện vẫn văng vẳng vọng lại, nhưng lúc này nó không còn khiến hắn đau đầu nữa. Nó trở thành nhạc nền cho một màn hoan ái đầy rẫy sự chiếm hữu và khẳng định chủ quyền.
Hắn muốn dùng thân thể nóng bỏng này, dùng khoái cảm xác thịt này để xóa nhòa đi hình bóng quá khứ ám ảnh, và cả sự toan tính của Liễu Doanh Doanh. Hắn muốn cho người con gái ở Thanh Trúc Viện kia biết, đêm nay hắn ở đây, tỉnh táo, và đang trầm luân cùng người phụ nữ khác.
Thanh Hoan ngửa cổ ra sau, cắn môi chịu đựng những đợt sóng khoái cảm lạ lẫm mà hắn mang lại. Nàng biết mình đang bị lợi dụng, là bình phong, là thuốc giải độc của hắn. Nhưng trong khoảnh khắc hắn ôm chặt lấy nàng, gọi tên nàng bằng chất giọng trầm khàn đầy mê hoặc ấy, trái tim nàng vẫn nhói lên một nhịp đau đớn.
Sáng hôm sau.
Tạ Lâm Uyên đã dậy từ sớm, y phục chỉnh tề, khôi phục vẻ lạnh lùng băng giá thường ngày. Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn về phía Thanh Trúc Viện.
Thanh Hoan ngồi dậy, kéo chăn che cơ thể trần trụi. Nàng nhìn bóng lưng hắn, chờ đợi một lời nói.
“Chuyện hương liệu và tiếng đàn…” Tạ Lâm Uyên lên tiếng, không quay đầu lại.
“Ta sẽ coi như không biết gì.” Thanh Hoan tiếp lời, giọng bình thản. “Vương gia muốn bảo vệ người trong lòng, ta hiểu.”
Tạ Lâm Uyên quay lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn nàng.
“Không phải bảo vệ.” Hắn bước tới, ném cho nàng một lọ sứ nhỏ màu trắng. “Đây là thuốc trị thương thượng hạng của Tây Vực, bôi vào những chỗ… bầm tím.”
Hắn dừng lại ở cửa, giọng nói lạnh băng vang lên lần cuối trước khi rời đi.
“Cắt viện trợ thuốc bổ cho Thanh Trúc Viện. Truyền lệnh của ta, Liễu cô nương cần tĩnh dưỡng tuyệt đối, cấm bất cứ ai làm ồn, đặc biệt là cấm chơi đàn. Nếu còn để ta nghe thấy một tiếng đàn nào, chặt tay kẻ đó.”
Thanh Hoan cầm lọ thuốc trong tay, cảm nhận hơi lạnh từ lớp sứ truyền vào lòng bàn tay. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên.
Không trừng phạt trực tiếp, nhưng lại tước đi sở thích và sự tự do, đồng thời gián tiếp thừa nhận việc Liễu Doanh Doanh đã sai. Tạ Lâm Uyên, hắn quả nhiên là kẻ tàn nhẫn, ngay cả với “bạch nguyệt quang” của mình.
Nhưng điều quan trọng hơn, lọ thuốc này… là hắn đang áy náy sao?
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi lên lọ sứ trắng, lấp lánh như một niềm hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm giữa vương phủ lạnh lẽo này. Cuộc chiến với Liễu Doanh Doanh, nàng lại thắng thêm một bước, nhưng lần này, chiến lợi phẩm không chỉ là quyền lực, mà còn là một chút sự quan tâm mập mờ từ người đàn ông ấy.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com