Chương 5
Mùa đông năm nay đến sớm. Chỉ sau một đêm gió bấc rít gào, cả kinh thành đã chìm trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Những bông tuyết đầu mùa lả tả rơi xuống mái ngói lưu ly của Nhiếp chính vương phủ, phủ lên đó một màu tang tóc ảm đạm.
Thẩm Thanh Hoan đang ngồi bên lò sưởi thêu dở chiếc khăn tay, nhưng mũi kim cứ chệch choạc không theo ý muốn. Mí mắt phải của nàng giật liên hồi, trong lòng dấy lên một nỗi bất an vô cớ, cồn cào như có lửa đốt.
“Choang!”
Cánh cửa phòng bất ngờ bị đẩy mạnh, gió tuyết thốc vào khiến ngọn lửa trong lò sưởi bùng lên rồi lụi tàn. Bích Trâm lao vào, cả người ướt đẫm tuyết tan, khuôn mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống trước mặt Thanh Hoan.
“Vương phi… xảy ra chuyện lớn rồi! Lão gia và Đại thiếu gia… bị bắt vào Ngục Thất rồi!”
Chiếc kim thêu trên tay Thanh Hoan rơi xuống đất, cắm phập vào nền gạch lạnh lẽo. Nàng đứng phắt dậy, đầu óc quay cuồng, tay bấu chặt vào mép bàn để không ngã khuỵu.
“Ngươi nói cái gì? Tại sao lại bị bắt?”
“Nghe nói… là tội tham ô quân lương, cấu kết với ngoại bang bán đứng tin tức mật,” Bích Trâm khóc nấc lên. “Hoàng thượng đã hạ chỉ, niêm phong Thẩm phủ, toàn bộ nam nhân bị bắt giam, nữ quyến bị quản thúc. Ngày mai… ngày mai sẽ bắt đầu thẩm vấn.”
Tham ô quân lương? Cấu kết ngoại bang?
Thanh Hoan bật cười chua chát, tiếng cười nghe như tiếng khóc nghẹn. Thẩm gia ba đời trung liệt, cha nàng cả đời thanh liêm, anh trai nàng vì bảo vệ biên cương mà thương tích đầy mình, làm sao có thể phản quốc? Đây rõ ràng là một cái bẫy. Một cái bẫy chết người nhắm vào Thẩm gia, và có lẽ… nhắm cả vào Nhiếp chính vương Tạ Lâm Uyên. Bởi ai cũng biết, Thẩm gia và Tạ gia giờ đây đã là thông gia, môi hở răng lạnh.
Nhưng Tạ Lâm Uyên đang ở đâu? Tại sao tin tức lớn như vậy mà Vương phủ vẫn im lăng như tờ?
“Vương gia đâu?” Thanh Hoan hỏi, giọng run rẩy nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lạnh.
“Vương gia đang ở thư phòng… nghe nói đang nghị sự cùng các tướng lĩnh.”
Thanh Hoan không đợi Bích Trâm nói hết câu, nàng vơ lấy chiếc áo choàng lông chồn, lao ra khỏi phòng, chạy thẳng vào màn mưa tuyết trắng xóa.
Nàng phải gặp hắn. Chỉ có hắn, người nắm giữ binh quyền thiên hạ, mới có thể cứu được cha và anh nàng lúc này. Dù biết hy vọng mong manh, dù biết phải đánh đổi bất cứ giá nào, nàng cũng phải thử.
Thư phòng của Tạ Lâm Uyên hôm nay canh phòng cẩn mật hơn mọi khi. Hàng lính vệ lâm cầm giáo đứng sừng sững, sắc mặt lạnh tanh ngăn cản bước chân nàng.
“Vương phi dừng bước. Vương gia có lệnh, không ai được phép làm phiền.”
“Cút ngay!” Thanh Hoan quát lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tên lính gác. Khí thế của nàng lúc này khiến đám lính cũng phải e dè lùi lại một bước. “Ta là Vương phi, ai dám cản ta?”
Nàng đẩy mạnh tên lính, xông thẳng vào cửa.
Bên trong thư phòng ấm áp như xuân, hoàn toàn đối lập với bão tuyết bên ngoài. Tạ Lâm Uyên đang ngồi sau án thư, tay cầm một bản tấu chương, vẻ mặt bình thản đến mức tàn nhẫn. Và bên cạnh hắn, không ai khác chính là Liễu Doanh Doanh. Nàng ta đang mài mực, đôi bàn tay trắng nõn uyển chuyển lướt trên nghiên mực, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn Tạ Lâm Uyên với vẻ sùng bái và dịu dàng.
Cảnh tượng “hồng tụ thiêm hương” (người đẹp mài mực) này đâm thẳng vào mắt Thanh Hoan, khiến trái tim nàng đau nhói. Gia đình nàng đang bên bờ vực thẳm, cha nàng đang chịu cảnh ngục tù, còn hắn – phu quân của nàng – lại đang ung dung hưởng thụ sự hầu hạ của người tình cũ.
Nghe tiếng động, Tạ Lâm Uyên ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn chạm vào bộ dạng chật vật của Thanh Hoan: tóc tai rối bời dính đầy tuyết, y phục xộc xệch, đôi giày thêu đã ướt sũng nước bẩn. Nhưng trong đáy mắt hắn không hề có chút xót xa nào, chỉ có sự lạnh lùng và một tia chán ghét thoáng qua.
“Ai cho phép nàng vào đây làm loạn?” Giọng hắn trầm thấp, vang lên uy lực trong căn phòng tĩnh lặng.
Thanh Hoan bước tới, không quan tâm đến Liễu Doanh Doanh đang nhìn mình với ánh mắt đắc ý và thương hại giả tạo. Nàng quỳ xuống ngay giữa phòng, đầu gối va vào sàn gỗ phát ra tiếng “cộp” đau điếng.
“Vương gia, xin ngài… cứu cha và huynh trưởng của thiếp.”
Nàng cúi đầu, trán chạm đất. Đây là lần đầu tiên nàng dập đầu cầu xin hắn, vứt bỏ hết thảy tôn nghiêm và kiêu hãnh của Thẩm đại tiểu thư.
“Tỷ tỷ…” Liễu Doanh Doanh lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy nọc độc. “Tỷ tỷ làm khó Vương gia quá. Thẩm gia phạm tội tày đình là phản quốc, chứng cứ rành rành. Vương gia là Nhiếp chính vương, phải chấp pháp nghiêm minh, sao có thể vì tình riêng mà bao che cho tội thần? Nếu Vương gia nhúng tay vào, chẳng phải sẽ bị người đời đàm tiếu là cùng phe cánh sao?”
“Câm miệng!” Thanh Hoan ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt như dao găm phóng thẳng về phía Liễu Doanh Doanh. “Chuyện triều chính, đến lượt một tiện nhân không danh không phận như ngươi xen vào sao?”
“Doanh Doanh nói sai sao?”
Giọng nói lạnh băng của Tạ Lâm Uyên cắt ngang cơn giận của nàng. Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía nàng, mỗi bước đi như giẫm lên trái tim đang rỉ máu của nàng. Hắn dừng lại trước mặt nàng, cúi xuống, nâng cằm nàng lên.
“Thẩm gia tham ô 30 vạn lượng bạc quân lương, thư từ qua lại với địch quốc được tìm thấy ngay trong thư phòng của cha nàng. Bút tích của ông ấy, ấn triện của ông ấy. Nàng bảo ta cứu? Cứu bằng cách nào? Cướp ngục sao?”
Thanh Hoan nhìn vào mắt hắn, cố gắng tìm kiếm một chút niềm tin.
“Chàng biết cha ta bị oan. Chàng biết rõ hơn ai hết Thẩm gia trung thành thế nào. Số bạc đó… số bạc đó…” Nàng nghẹn ngào, “Chắc chắn là ai đó đã hãm hại. Vương gia, chàng nắm giữ Thiên Cơ Doanh, chỉ cần chàng muốn điều tra, nhất định sẽ ra manh mối. Chàng…”
“Tại sao ta phải điều tra?” Tạ Lâm Uyên ngắt lời, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn khốc. “Thẩm gia sụp đổ, binh quyền của cha nàng sẽ về tay ai? Về tay Hoàng thượng, hay về tay ta? Dù về tay ai, thì việc nhổ bỏ cái gai Thẩm gia này cũng là điều mà cả triều đình mong muốn. Nàng nghĩ ta sẽ vì một nữ nhân mà đi ngược lại lợi ích của bản thân sao?”
Lời nói của hắn như sét đánh ngang tai. Thanh Hoan sững sờ. Hắn nói đúng. Thẩm gia quyền cao chức trọng, là cái gai trong mắt nhiều người, bao gồm cả hắn. Cuộc hôn nhân này vốn dĩ là một ván cờ chính trị. Giờ đây, khi quân cờ Thẩm gia đã hết giá trị lợi dụng hoặc trở nên nguy hiểm, hắn sẵn sàng vứt bỏ.
“Vậy ra… chàng cũng mong Thẩm gia chết?” Nàng thì thào, nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay hắn nóng hổi.
Tạ Lâm Uyên nhìn giọt nước mắt ấy, đồng tử khẽ co lại. Hắn thu tay về, đứng thẳng dậy, quay lưng về phía nàng.
“Doanh Doanh, lui ra ngoài.”
Liễu Doanh Doanh ngập ngừng, muốn ở lại xem kịch hay, nhưng khí thế của Tạ Lâm Uyên quá đáng sợ, nàng ta đành cắn môi, liếc nhìn Thanh Hoan một cái rồi lui ra, đóng cửa lại.
Trong phòng chỉ còn lại hai người. Không khí ngột ngạt đến mức khó thở.
Tạ Lâm Uyên đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn tuyết trắng xóa.
“Ta có thể cứu.”
Câu nói ngắn gọn khiến hy vọng trong lòng Thanh Hoan bùng lên như ngọn lửa nhỏ trước gió. Nàng vội vàng bò tới, nắm lấy vạt áo hắn.
“Điều kiện là gì? Chỉ cần chàng nói, ta đều đồng ý.”
Tạ Lâm Uyên xoay người lại, nhìn xuống người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình. Nàng tiều tụy, thảm hại, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực sự hy sinh. Hắn bỗng cảm thấy một cơn giận vô cớ bùng lên. Vì gia đình, nàng có thể vứt bỏ tất cả, kể cả bản thân mình. Vậy trong mắt nàng, hắn là cái gì? Chỉ là công cụ sao?
Hắn ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với nàng, bàn tay thô bạo luồn vào tóc nàng, giật ngược ra sau buộc nàng phải ngửa mặt lên đối diện với hắn.
“Điều kiện rất đơn giản. Thẩm gia có một vật, gọi là Hổ Phù Huyền Thiết. Cha nàng đã giấu nó đi, ngay cả Hoàng thượng lục soát cũng không thấy. Ta biết, nó đang ở trong tay nàng.”
Thanh Hoan chết lặng. Hổ Phù Huyền Thiết – vật tín vật có thể điều động 10 vạn quân tinh nhuệ ở biên cương phía Bắc, là bùa hộ mệnh cuối cùng của Thẩm gia. Cha nàng đã lén đưa cho nàng vào đêm trước ngày xuất giá, dặn nàng phải giữ kỹ, coi như đường lui cuối cùng.
Hóa ra, hắn biết tất cả. Hóa ra, mục đích hắn cưới nàng, dung túng nàng, thậm chí cả sự dịu dàng mập mờ đêm hôm trước… tất cả chỉ là vì cái Hổ Phù này.
“Chàng… muốn binh quyền của Thẩm gia?” Giọng nàng vỡ vụn.
“Đổi một vật chết lấy hai mạng sống. Cái giá này quá hời rồi.” Tạ Lâm Uyên lạnh lùng nói, ngón tay hắn trượt xuống cổ nàng, lướt qua mạch đập yếu ớt đang run rẩy. “Giao Hổ Phù ra, ta sẽ đảm bảo cha và anh nàng được lưu đày, giữ lại cái mạng. Còn nếu không… ngày mai ngọ môn quan sẽ nhuốm máu Thẩm gia.”
Thanh Hoan nhắm mắt lại. Nỗi đau đớn không phải đến từ việc mất đi quyền lực, mà đến từ sự phản bội của lòng tin. Dù nàng luôn tự nhủ phải đề phòng hắn, nhưng sâu thẳm trong tim, nàng đã từng mong đợi một chút tình nghĩa phu thê. Nhưng giờ đây, mọi ảo tưởng đã tan biến thành tro bụi.
Nàng run rẩy đưa tay vào trong vạt áo lót, lấy ra một miếng ngọc bội hình hổ đen tuyền, lạnh toát. Hổ Phù được nàng đeo sát bên người, ủ ấm bằng nhiệt độ cơ thể nàng, giờ đây bị nàng lôi ra, trao vào tay kẻ thù.
Tạ Lâm Uyên cầm lấy Hổ Phù. Miếng ngọc vẫn còn vương hơi ấm và mùi hương cơ thể nàng. Hắn siết chặt nó trong tay, cảm giác chiến thắng không hề ngọt ngào như hắn tưởng, mà lại đắng chát nơi đầu lưỡi.
“Được. Ta sẽ giữ lời.” Hắn cất Hổ Phù đi, đứng dậy, giọng nói trở lại vẻ vô cảm.
Nhưng Thanh Hoan vẫn quỳ đó, không nhúc nhích. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt khô khốc không còn một giọt nước mắt nào, trống rỗng và chết chóc.
“Tạ Lâm Uyên, chàng thắng rồi. Nhưng chàng hãy nhớ kỹ ngày hôm nay.” Nàng cười, nụ cười thê lương đến rợn người. “Chàng lấy đi binh quyền của Thẩm gia, cũng chính tay cắt đứt chút tình nghĩa cuối cùng giữa chúng ta. Từ nay về sau, Thẩm Thanh Hoan ta sống ở Vương phủ này, chỉ là một cái xác không hồn. Ta… hận chàng.”
Hai chữ “hận chàng” nàng nói ra nhẹ bẫng, nhưng lại nặng tựa ngàn cân, đập thẳng vào lồng ngực Tạ Lâm Uyên. Hắn khựng lại, cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt một cái.
Hắn muốn nói gì đó, muốn giải thích rằng nếu hắn không lấy Hổ Phù, Hoàng thượng cũng sẽ tìm cách lấy, và khi đó Thẩm gia sẽ chết không toàn thây. Rằng hắn đang dùng cách tàn nhẫn nhất để bảo vệ mạng sống cho người nhà nàng.
Nhưng hắn lại im lặng. Giải thích để làm gì? Đế vương vô tình, con đường quyền lực này vốn dĩ cô độc. Hắn đã chọn đi, thì không được phép yếu lòng.
“Hận ta cũng được.” Tạ Lâm Uyên quay lưng bước đi, bóng dáng cô độc và cao ngạo in lên vách tường lạnh lẽo. “Ít nhất, hận thù sẽ giúp nàng sống sót lâu hơn trong cái phủ này.”
Hắn bước ra khỏi cửa, bỏ lại Thanh Hoan một mình trong căn phòng rộng lớn. Nàng từ từ gục xuống, hai tay ôm lấy ngực trái, nơi trái tim đang vỡ vụn từng mảnh.
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi không ngớt. Một mùa đông dài đằng đẵng và lạnh lẽo nhất cuộc đời nàng, giờ mới thực sự bắt đầu. Và nàng biết, Liễu Doanh Doanh sẽ không bỏ qua cơ hội khi nàng mất đi chỗ dựa là nhà mẹ đẻ.
Cuộc chiến tiếp theo, nàng sẽ phải chiến đấu đơn độc, với hai bàn tay trắng và một trái tim đã chết.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com