Chương 6
Ba tháng sau khi Thẩm gia sụp đổ, Nhiếp chính vương phủ dường như vẫn phồn hoa như gấm, nhưng Tịch Viện – nơi Thẩm Thanh Hoan bị cấm túc – lại hoang lạnh như một nấm mồ sống.
Tuyết rơi dày đặc, lấp kín con đường mòn dẫn vào viện. Trong phòng không có địa long (hệ thống sưởi ngầm), than sưởi được cấp phát cũng chỉ là loại than đen đầy khói bụi thường dùng cho hạ nhân. Thẩm Thanh Hoan ngồi co ro trên chiếc giường gỗ cũ kỹ, lớp chăn bông mỏng manh không đủ ngăn cái lạnh thấu xương ngấm vào cơ thể ngày càng gầy gò.
Nàng ho khan, từng tiếng ho xé rách lồng ngực, mang theo vị tanh ngọt nơi cổ họng. Nhưng đôi mắt nàng vẫn khô khốc, trân trân nhìn vào khoảng không vô định. Kể từ ngày trao Hổ Phù, nàng như một con búp bê sứ bị rút cạn linh hồn, sống vật vờ qua ngày chỉ để chờ đợi một tin tức từ biên cương – nơi cha và anh nàng đang bị lưu đày.
“Két…”
Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy ra, gió tuyết thốc vào mang theo một bóng người yêu kiều được bọc trong áo choàng lông cáo trắng muốt, sang trọng và ấm áp.
Liễu Doanh Doanh bước vào, theo sau là hai tỳ nữ bưng lò sưởi tay bằng đồng vàng sáng loáng. Nàng ta nhìn quanh căn phòng tồi tàn, đưa tay che mũi vẻ ghê tởm, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười đắc ý không che giấu.
“Tỷ tỷ, trời lạnh thế này mà trong phòng không có lấy một chậu than tốt sao? Đám hạ nhân này thật to gan, dám bạc đãi Vương phi.”
Thanh Hoan không ngẩng đầu, giọng khàn đặc: “Đến xem ta chết chưa sao?”
“Tỷ tỷ nói đùa.” Liễu Doanh Doanh thong thả ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn lành lặn, tay vô thức xoa nhẹ lên bụng dưới phẳng lì của mình. “Muội đến để báo tin mừng cho tỷ. Muội… có tin vui rồi.”
Ngón tay Thanh Hoan co giật nhẹ. Tin vui? Đứa con của Tạ Lâm Uyên?
“Ba tháng.” Liễu Doanh Doanh cười khúc khích, ánh mắt lấp lánh vẻ độc địa. “Đúng vào cái đêm tỷ tỷ quỳ gối trong thư phòng cầu xin Vương gia ấy. Đêm đó Vương gia tâm trạng không tốt, đến Thanh Trúc Viện, người rất… nồng nhiệt.”
Tim Thanh Hoan như bị ai đó dùng búa tạ đập mạnh. Đêm đó… đêm nàng trao Hổ Phù, đêm nàng bán đứng gia tộc để đổi lấy mạng sống cho cha anh, hắn lại ở bên người phụ nữ này, hoan lạc và tạo ra một sinh linh mới? Sự trớ trêu này tàn nhẫn đến mức khiến nàng muốn nôn mửa.
“Chúc mừng.” Thanh Hoan nhả ra hai chữ, lạnh lùng và vô cảm.
“Chưa hết đâu.” Liễu Doanh Doanh đứng dậy, tiến lại gần giường, cúi thấp người thì thầm vào tai Thanh Hoan, giọng nói ngọt ngào như mật nhưng lời lẽ lại là dao găm tẩm độc. “Muội còn một tin nữa, về Thẩm lão gia… Nghe nói trên đường lưu đày đến Lĩnh Nam, chướng khí mù mịt, lão gia tuổi cao sức yếu, lại thêm vết thương cũ tái phát… đã qua đời ba ngày trước rồi.”
“Không…” Thanh Hoan bật dậy, túm lấy cổ áo Liễu Doanh Doanh, đôi mắt đỏ ngầu long lên sòng sọc. “Ngươi nói dối! Tạ Lâm Uyên đã hứa sẽ bảo vệ ông ấy! Hắn đã hứa!”
“Hứa?” Liễu Doanh Doanh không hề sợ hãi, ngược lại còn cười lớn, dễ dàng gạt tay Thanh Hoan ra khiến nàng ngã nhào xuống đất. “Lời hứa của nam nhân, tỷ cũng tin sao? Hổ Phù đã nằm trong tay Vương gia, Thẩm gia các người còn giá trị gì để ngài ấy bận tâm? Chết một tội thần, bớt đi một mối lo, Vương gia vui mừng còn không kịp.”
“Phụt!”
Cơn uất hận dâng trào đến cực điểm, Thanh Hoan phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ cả vạt áo trắng tinh của Liễu Doanh Doanh.
“Á! Máu! Người đâu!” Liễu Doanh Doanh hét lên thất thanh, giả vờ lảo đảo ôm bụng. “Bụng ta… đau quá… Vương gia!”
Đúng lúc đó, một bóng đen cao lớn xuất hiện ở cửa. Tạ Lâm Uyên vừa bãi triều về, nghe tin Doanh Doanh đến Tịch Viện liền vội vã chạy tới. Cảnh tượng đập vào mắt hắn là Liễu Doanh Doanh đang ôm bụng rên rỉ, vạt áo dính máu, còn Thanh Hoan thì ngồi dưới đất, khóe miệng rỉ máu, đôi mắt nhìn hắn đầy thù hận điên cuồng.
“Vương gia… tỷ tỷ… tỷ tỷ đẩy thiếp… tỷ tỷ nguyền rủa đứa con của chúng ta…” Liễu Doanh Doanh khóc lóc, nhào vào lòng Tạ Lâm Uyên.
Tạ Lâm Uyên đỡ lấy Doanh Doanh, ánh mắt sắc lạnh quét qua Thanh Hoan. Hắn nhìn thấy vệt máu trên khóe môi nàng, nhìn thấy sự tuyệt vọng cùng cực trong đáy mắt nàng, tim hắn nhói lên một cái. Nhưng hắn không thể biểu lộ. Tai mắt của Hoàng thượng đang ở khắp nơi, hắn không thể để lộ sơ hở.
“Người đâu, đưa Liễu phu nhân về nghỉ ngơi, gọi thái y ngay lập tức!” Hắn ra lệnh, giọng lạnh băng.
Khi Liễu Doanh Doanh được dìu đi, Tạ Lâm Uyên mới quay lại, bước vào phòng, đóng sầm cửa lại. Không gian trở nên ngột ngạt đến đáng sợ.
“Nàng điên đủ chưa?” Hắn gầm lên, tiến lại gần nắm lấy bả vai gầy guộc của nàng, xốc nàng dậy. “Doanh Doanh đang mang thai, nếu nàng ấy xảy ra chuyện gì, ta sẽ bắt nàng chôn cùng!”
Thanh Hoan không vùng vẫy. Nàng ngước khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy lên nhìn hắn, nở một nụ cười thê lương, méo mó.
“Mang thai… Ha ha… Chúc mừng Vương gia, song hỷ lâm môn. Vừa có con nối dõi, vừa nhổ cỏ tận gốc được Thẩm gia.” Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ nhả ra như máu rỉ. “Cha ta chết rồi, đúng không?”
Tạ Lâm Uyên cứng người. Tin tức Thẩm lão gia mất tích ở Lĩnh Nam hắn vừa mới nhận được sáng nay, vẫn đang cho người xác minh và tìm kiếm, tại sao nàng lại biết? Hắn nhìn vẻ mặt chắc chắn của nàng, biết rằng giải thích lúc này là vô ích. Hơn nữa, nếu phủ nhận, sẽ làm lộ việc hắn vẫn âm thầm quan tâm đến Thẩm gia.
Sự im lặng của hắn chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
“Tạ Lâm Uyên…” Thanh Hoan gọi tên hắn, giọng nhẹ bẫng như gió thoảng, tay nàng run rẩy chạm lên ngực áo hắn, nơi hắn đang giấu Hổ Phù Huyền Thiết. “Ta hối hận rồi. Điều hối hận nhất cuộc đời ta, là đã gặp chàng, là đã tin chàng.”
Ánh mắt nàng vỡ vụn, hoàn toàn chết lặng. Không còn phẫn nộ, không còn bi thương, chỉ còn lại một màu tro tàn ảm đạm.
Sự chết chóc trong ánh mắt ấy khiến Tạ Lâm Uyên hoảng sợ. Một nỗi sợ hãi vô hình bóp nghẹt lấy hắn. Hắn cảm thấy như nàng sắp tan biến khỏi tầm tay hắn vĩnh viễn. Hắn muốn giữ nàng lại, muốn chứng minh nàng vẫn tồn tại, vẫn thuộc về hắn.
“Hối hận? Nàng không có tư cách hối hận!”
Hắn cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi dính máu của nàng. Nụ hôn mang vị sắt tanh nồng và vị mặn chát của nước mắt. Hắn đẩy nàng ngã xuống giường, xé toạc lớp y phục cũ kỹ trên người nàng. Hơi lạnh thấu xương ùa vào da thịt, nhưng ngay lập tức bị thân nhiệt nóng rực của hắn bao phủ.
“Buông ra… Tạ Lâm Uyên… ta ghét chàng… ghê tởm chàng…” Thanh Hoan đấm thùm thụp vào lưng hắn, cào cấu vào vai hắn, nhưng sức lực yếu ớt của nàng chẳng khác nào châu chấu đá xe.
“Ghét cũng được, hận cũng được, miễn là nàng còn nhớ ta!” Hắn gầm gừ, giữ chặt hai tay nàng trên đỉnh đầu, điên cuồng chiếm đoạt.
Không có dạo đầu, không có sự dịu dàng, chỉ có sự va chạm xác thịt thô bạo đầy đau đớn. Hắn muốn dùng nỗi đau này để khắc sâu vào tâm trí nàng, muốn dùng sự hiện diện mạnh mẽ của mình để xua đi cái vẻ chết chóc trong mắt nàng. Hắn thúc vào thật sâu, như muốn chạm đến linh hồn nàng, giữ nàng lại trần thế này.
Thanh Hoan nằm đó, mặc cho hắn dày vò. Nước mắt nàng chảy ngược vào trong. Thân thể nàng đau đớn như bị xẻ làm đôi, nhưng nỗi đau trong tim còn lớn hơn gấp ngàn lần. Người đàn ông này, kẻ giết cha nàng, kẻ phản bội nàng, giờ đây đang dùng thân xác nàng để thỏa mãn dục vọng thú tính.
Nàng cắn chặt môi đến bật máu, không phát ra nửa tiếng rên rỉ. Nàng mở to mắt nhìn lên trần nhà mạng nhện giăng đầy, ánh mắt trống rỗng. Trong khoảnh khắc cao trào, khi Tạ Lâm Uyên gục đầu vào hõm cổ nàng thở dốc, nàng bỗng bật cười. Tiếng cười khe khẽ, ma mị vang lên trong màn đêm tĩnh mịch.
“Vương gia… đây là lần cuối cùng.”
Tạ Lâm Uyên khựng lại. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt nàng. “Nàng nói cái gì?”
“Ta nói… nợ nần giữa chúng ta, trả hết rồi.”
Hắn nhíu mày, cảm thấy bất an tột độ. Hắn muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng bên ngoài bỗng có tiếng ồn ào.
“Vương gia! Thái y đến rồi! Liễu phu nhân động thai khí, tình hình nguy cấp!”
Tạ Lâm Uyên nhìn Thanh Hoan một lần cuối. Nàng đã nhắm mắt lại, quay mặt vào trong tường, hơi thở yếu ớt nhưng đều đặn. Hắn nghĩ nàng đã mệt lả và ngủ thiếp đi. Hắn kéo chăn đắp kín cho nàng, chần chừ một chút rồi đứng dậy, chỉnh lại y phục, bước nhanh ra ngoài.
Hắn không biết rằng, đó là lần cuối cùng hắn nhìn thấy nàng còn nguyên vẹn.
________________________________________
Canh ba.
Tuyết ngừng rơi, gió cũng ngừng thổi. Sự tĩnh lặng bao trùm Vương phủ.
Thanh Hoan mở mắt. Nàng khó nhọc ngồi dậy, toàn thân đau nhức như muốn rời ra từng mảnh. Nàng chậm rãi mặc lại y phục, chải lại mái tóc rối. Nàng lấy từ dưới gối ra một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc trắng – món quà duy nhất cha tặng nàng ngày nàng cập kê.
Nàng đi đến bên bàn, châm lửa vào ngọn nến. Ánh lửa lung linh nhảy múa, phản chiếu trong đáy mắt nàng một màu đỏ rực.
Nàng cầm ngọn nến, đi đến bên rèm cửa, châm lửa. Ngọn lửa liếm vào vải lụa cũ kỹ, bùng lên nhanh chóng. Tiếp đến là chăn màn, sách vở…
Khói bắt đầu bốc lên nghi ngút. Hơi nóng lan tỏa xua tan cái lạnh lẽo của Tịch Viện. Thanh Hoan đứng giữa biển lửa, tà áo bay phần phật. Nàng không sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy một sự giải thoát nhẹ nhõm.
“Cha… anh… con đến tìm mọi người đây.”
Nàng giơ chiếc trâm ngọc lên, nhắm thẳng vào ngực trái mình – nơi trái tim đã chết từ lâu – và đâm mạnh xuống.
“Phập!”
Máu tươi phun ra, hòa lẫn với sắc đỏ của ngọn lửa đang nuốt chửng căn phòng. Thanh Hoan ngã xuống, khóe môi nở một nụ cười mãn nguyện. Cuối cùng, nàng cũng thoát khỏi cái lồng giam này, thoát khỏi người đàn ông tên Tạ Lâm Uyên.
“Cháy! Cháy rồi! Tịch Viện cháy rồi!”
Tiếng la hét thất thanh vang lên bên ngoài.
Ở Thanh Trúc Viện, Tạ Lâm Uyên đang ngồi bên giường Liễu Doanh Doanh, tay cầm chén thuốc nhưng tâm trí lại để ở Tịch Viện. Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy ánh lửa đỏ rực hắt lên bầu trời đêm qua cửa sổ.
Chén thuốc trên tay hắn rơi xuống đất, vỡ tan tành.
“Thanh Hoan!”
Hắn gào lên một tiếng xé lòng, lao vụt ra ngoài như một con thú điên, bỏ mặc Liễu Doanh Doanh đang ngơ ngác gọi với theo.
Khi hắn đến nơi, Tịch Viện đã chìm trong biển lửa. Ngọn lửa đỏ rực cao ngút trời, tiếng nổ lách tách của gỗ cháy nghe như tiếng cười nhạo báng của tử thần.
“Dập lửa! Mau dập lửa!” Tạ Lâm Uyên gầm lên, định lao vào đám cháy nhưng bị đám thị vệ liều chết ôm chặt lấy.
“Vương gia! Không được vào! Lửa lớn quá, xà nhà sắp sập rồi!”
“Buông ta ra! Nàng ấy còn ở bên trong! Buông ra!”
Hắn vùng vẫy điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt tuấn mỹ méo xệch vì hoảng loạn và đau đớn tột cùng. Hắn dùng nội công chấn bay đám thị vệ, lao thẳng vào biển lửa.
“Rầm!”
Một thanh xà nhà lớn đổ sập xuống ngay trước mặt hắn, chặn đứng lối vào. Hơi nóng hừng hực táp vào mặt, thiêu đốt da thịt, nhưng hắn không cảm thấy đau. Hắn chỉ nhìn thấy qua màn lửa đỏ, thấp thoáng bóng dáng một người con gái nằm giữa sàn nhà, trên ngực cắm một chiếc trâm ngọc, máu nhuộm đỏ cả một vùng.
Nàng nằm đó, bình yên như đang ngủ, vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại nữa.
“KHÔNG!!!”
Tiếng thét của Nhiếp chính vương vang vọng khắp kinh thành, thê lương và tuyệt vọng, xé toạc màn đêm tĩnh mịch, khiến ai nghe thấy cũng phải rùng mình.
Lửa vẫn cháy, thiêu rụi tất cả. Thiêu rụi quá khứ, thiêu rụi ân oán, và thiêu rụi cả trái tim của kẻ ở lại.
Trong ánh lửa tàn khốc ấy, Tạ Lâm Uyên phun ra một ngụm máu tươi, quỳ sụp xuống nền tuyết lạnh giá. Hắn biết, hắn đã mất nàng. Mất nàng thật sự rồi.
Ván cờ quyền lực này hắn đã thắng cả thiên hạ, nhưng lại thua trắng một người, thua đến mức không còn gì cả.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com