Chương 3
Sau ngày anh đứng trước cửa phòng trọ của em, cuộc sống của em tưởng như trở lại quỹ đạo bình thường, nếu không tính đến những đêm dài không ngủ và những buổi sáng thức dậy với cảm giác trái tim đã bị khoét rỗng. Em đi làm đúng giờ, tan ca đúng giờ, ăn uống qua loa, nói chuyện vừa đủ, sống giống như một người đang tồn tại chứ không phải đang sống. Người ta vẫn hay nói, rời đi rồi sẽ ổn thôi, nhưng không ai nói cho em biết, cái gọi là ổn ấy thực ra là học cách chịu đựng nỗi đau mà không để nó giết chết mình.
Anh biến mất khỏi cuộc đời em theo cách rất sạch sẽ.
Không tin nhắn, không cuộc gọi, không một dấu hiệu cho thấy anh còn nhớ đến em. Sự dứt khoát ấy khiến em buồn cười. Hóa ra, khi đã chọn được bến đỗ mới, người ta có thể xóa sạch quá khứ nhanh đến vậy. Mười mấy năm thanh mai trúc mã, đối với anh, chỉ cần một người phụ nữ biết dựa vào, biết yếu đuối đúng lúc, là đủ để thay thế.
Em nghe nói cô ta mang thai.
Tin ấy đến với em trong một buổi chiều rất bình thường, khi em đang ngồi trong quán cà phê gần công ty, nhìn dòng người qua lại ngoài cửa kính. Một người bạn cũ, từng thân thiết với cả hai, gọi cho em, giọng ngập ngừng như thể sợ làm em đau. Em nghe xong, không phản ứng gì. Không khóc, không tức giận, thậm chí không thấy bất ngờ. Có lẽ, sâu trong lòng, em đã lường trước ngày này. Cô ta cần anh, và anh cần một lý do đủ mạnh để không quay đầu. Một đứa trẻ, trong thế giới của anh, là lý do hợp lý nhất.
Buổi tối hôm đó, em uống say.
Không phải vì muốn quên, mà vì muốn nhớ cho đủ. Nhớ lại từng khoảnh khắc đã qua, từng lần anh nói yêu em, từng đêm anh ôm em ngủ, từng kế hoạch về một gia đình mà hai người từng vẽ ra trong những ngày còn tin nhau. Em để cho những ký ức ấy dày vò mình, để nỗi đau đi qua từng ngóc ngách, bởi em biết, chỉ khi đau đến tận cùng, em mới có thể buông tay thật sự.
Trong cơn say mơ hồ, điện thoại em rung lên.
Là anh.
Em nhìn cái tên quen thuộc trên màn hình, cười đến mức nước mắt tràn ra. Anh gọi vào lúc này để làm gì? Để báo tin vui? Để xin em chúc phúc? Hay để xác nhận rằng, em thật sự đã bị loại khỏi cuộc đời anh một cách hợp pháp? Em không nghe máy. Nhưng anh không bỏ cuộc. Cuộc gọi này ngắt, cuộc gọi khác lại đến. Cuối cùng, em bắt máy.
“Em đang ở đâu?” giọng anh vang lên, khàn khàn, mang theo chút gấp gáp không che giấu.
“Ở đâu không quan trọng,” em đáp, giọng bình thản đến chính em cũng thấy lạ. “Quan trọng là anh gọi làm gì.”
Anh im lặng vài giây, rồi nói, rất nhanh: “Cô ấy… có thai rồi.”
Em nhắm mắt lại. Dù đã biết trước, khi nghe chính miệng anh nói ra, tim em vẫn nhói lên một nhịp. Nhưng em không để lộ điều đó. Em không cho anh cái quyền nhìn thấy sự yếu đuối của em thêm một lần nào nữa.
“Vậy thì chúc mừng anh,” em nói. “Cuối cùng cũng có người cần anh đến vậy.”
Giọng anh chùng xuống. “Em đừng nói chuyện kiểu đó.”
“Vậy em nên nói kiểu gì?” em cười khẽ. “Khóc lóc, van xin anh quay về sao? Hay cảm ơn anh vì đã cho em một lý do để rời đi dứt khoát hơn?”
Anh thở dài, như thể người bị tổn thương là anh. “Anh không cố ý làm em đau.”
Câu nói ấy khiến em bật cười thành tiếng. Cười đến mức vai run lên, cười đến mức không thể dừng lại. Không cố ý. Người ta phản bội, phản bội đến mức để người khác mang thai, mà vẫn có thể nói ra ba chữ “không cố ý” nhẹ như vậy.
“Anh biết không,” em nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng. “Thứ làm em đau nhất không phải là cô ấy, mà là anh. Là việc anh dùng sự cần thiết của người khác để phủ nhận giá trị của em.”
Anh im lặng rất lâu. Rồi anh nói, giọng thấp xuống: “Anh sẽ chịu trách nhiệm.”
“Chịu trách nhiệm với ai?” em hỏi. “Với cô ấy, hay với đứa trẻ? Còn em thì sao?”
Anh không trả lời được.
Khoảnh khắc ấy, em hiểu ra một điều. Trong bài toán của anh, em chưa từng là đáp án. Em chỉ là một phương án cũ, bị gạch bỏ khi xuất hiện một lựa chọn tiện lợi hơn. Sự im lặng của anh chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Em cúp máy.
Sau đó, em chặn số anh.
Không phải vì thù hận, mà vì không còn gì để nói. Em đã trao cho anh tất cả những gì mình có, từ tuổi trẻ, tình yêu, cho đến lòng tin. Phần còn lại, em cần giữ cho chính mình.
Một tháng sau, em vô tình nhìn thấy tin tức về anh và cô ta trên mạng xã hội. Ảnh hai người đứng bên nhau, cô ta bụng còn chưa lộ rõ, nhưng ánh mắt nhìn anh thì tràn đầy đắc ý. Dòng trạng thái ngắn gọn: “Cuối cùng cũng có thể công khai rồi.”
Em đọc xong, khẽ tắt màn hình.
Trong khoảnh khắc ấy, em không còn đau nữa. Chỉ thấy trống rỗng. Em chợt nhận ra, cái gọi là vả mặt, chưa bao giờ đến từ việc người khác phải trả giá ngay lập tức. Đôi khi, nó bắt đầu rất chậm, rất nhẹ, từ chính sự tự tin thái quá của kẻ phản bội, từ việc họ tin rằng mình đã thắng, mà không hề biết, bánh xe số phận đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.
Còn em, lần đầu tiên sau rất lâu, ngủ một giấc thật sâu.
Em không biết rằng, giấc ngủ yên ổn ấy chính là khởi đầu cho một ngày mà anh và cô ta sẽ phải trả giá cho tất cả những gì họ đã lấy đi từ em, một cách đau đớn hơn bất kỳ lời nguyền rủa nào.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com