Chương 4
Em trở lại thành phố cũ vào một buổi sáng đầu đông.
Không phải vì nhớ anh, cũng không phải vì muốn nhìn thấy cô ta. Chỉ là công việc điều chuyển, một quyết định hoàn toàn lý trí, không mang theo bất kỳ cảm xúc cá nhân nào. Em đã nghĩ mình đủ bình tĩnh, đủ vững vàng để đối diện với tất cả, cho đến khi bước xuống sân bay, gió lạnh lùa qua cổ áo, mang theo mùi ẩm quen thuộc của thành phố này, ký ức lại âm thầm trỗi dậy, như một vết sẹo cũ bị chạm vào đúng chỗ.
Công ty mới của em không lớn, nhưng ổn định. Em làm việc chăm chỉ, không để ai biết về quá khứ của mình, càng không để ai liên hệ em với anh. Em muốn sống một cuộc đời hoàn toàn khác, nơi tên anh không còn là trung tâm của mọi mạch cảm xúc. Nhưng thế giới này quá nhỏ, hoặc có lẽ, số phận chưa từng định buông tha em sớm như vậy.
Em gặp lại cô ta trong một buổi tiệc nội bộ.
Cô ta xuất hiện muộn, tay khoác tay anh, bụng đã hơi nhô lên dưới lớp váy ôm sát. Ánh đèn vàng chiếu xuống, khiến gương mặt cô ta trông mềm mại và vô hại, hệt như lần đầu tiên em nhìn thấy cô ta đứng cạnh anh. Nhưng lần này, ánh mắt cô ta khi nhìn thấy em không còn ngây thơ nữa. Nó lóe lên một tia đắc thắng rất nhanh, rồi lập tức được che giấu bằng một nụ cười lịch sự.
“Lâu rồi không gặp,” cô ta nói, giọng nhẹ nhàng. “Nghe nói chị chuyển về đây làm việc?”
Em gật đầu, mỉm cười nhạt. “Ừ. Chúc mừng hai người.”
Cô ta cúi đầu, bàn tay đặt lên bụng, động tác vừa đủ để thu hút ánh nhìn xung quanh. “Cảm ơn chị. Anh ấy đối xử với em rất tốt.”
Em nhìn sang anh. Anh đứng đó, dáng vẻ trưởng thành, trầm ổn, ánh mắt có chút né tránh khi chạm vào em. Anh không nói gì, chỉ đặt tay lên vai cô ta, một cử chỉ bảo vệ rõ ràng. Cảnh tượng ấy khiến em chợt hiểu ra, anh đã hoàn toàn bước sang một thế giới khác, nơi em không còn chỗ đứng.
Bữa tiệc tiếp tục. Tiếng cười nói, tiếng ly chạm nhau vang lên không ngớt. Em đứng một mình bên quầy rượu, nhấp từng ngụm nhỏ, cảm giác cay nơi đầu lưỡi nhắc nhở em rằng mình vẫn đang sống, vẫn đang cảm nhận. Đúng lúc ấy, anh tiến lại gần.
“Em về lúc nào?” anh hỏi, giọng thấp.
“Mới thôi,” em đáp. “Anh không cần quan tâm.”
Anh nhíu mày. “Chúng ta không cần phải căng thẳng như vậy.”
Em bật cười. “Anh nghĩ chúng ta đang căng thẳng sao? Em chỉ thấy xa lạ.”
Câu nói ấy khiến anh im lặng. Một lúc sau, anh nói, giọng trầm xuống: “Cô ấy không khỏe. Em đừng nói gì khiến cô ấy suy nghĩ.”
Em nhìn anh, lần đầu tiên thấy rõ sự thay đổi. Người đàn ông từng vì em mà không sợ ai, giờ lại dùng giọng cầu xin để bảo vệ một người phụ nữ khác. Em chợt nhận ra, sự tàn nhẫn của anh không nằm ở việc anh phản bội, mà ở chỗ anh hoàn toàn phủ nhận mọi tổn thương mà em đã gánh chịu, coi nó như một thứ có thể dễ dàng bỏ qua.
“Anh yên tâm,” em nói. “Em không còn gì để nói với hai người nữa.”
Anh nhìn em, ánh mắt phức tạp. “Em sống tốt chứ?”
Câu hỏi đến muộn đến mức nực cười. Em nhìn anh, mỉm cười rất nhẹ. “Tốt hơn trước.”
Đêm đó, em về rất muộn.
Trên đường về, điện thoại em rung lên. Một số lạ. Em nghe máy, bên kia là giọng cô ta, nhỏ nhẹ nhưng không còn che giấu sự sắc sảo.
“Chị có thể đừng xuất hiện trước mặt anh ấy nữa không?” cô ta nói thẳng. “Em không muốn anh ấy bị dao động.”
Em dừng lại giữa phố, ánh đèn neon hắt xuống, lạnh lẽo. “Em nghĩ mình có quyền yêu cầu sao?”
“Chị từng ở bên anh ấy mười mấy năm,” cô ta đáp, giọng khẽ run. “Nhưng em đang mang thai con của anh ấy. Em không cho phép bất kỳ ai làm lung lay gia đình của em.”
Em bật cười, tiếng cười vang lên giữa đêm khuya, trống rỗng. “Gia đình sao? Em chắc chắn đó là gia đình chứ?”
Cô ta im lặng vài giây, rồi nói, giọng thấp xuống, lộ rõ bản chất: “Dù là gì, người thua vẫn là chị.”
Cuộc gọi kết thúc.
Em đứng rất lâu, để gió lạnh thổi qua người, cuốn đi chút nhiệt còn sót lại. Trong khoảnh khắc ấy, em không tức giận, cũng không đau. Chỉ thấy thương hại. Thương cho một người phụ nữ đặt toàn bộ giá trị của mình lên một người đàn ông đã từng phản bội người khác, mà tin rằng mình là ngoại lệ.
Vài ngày sau, em nhận được một email nặc danh.
Những tấm ảnh đính kèm khiến tay em lạnh đi. Là ảnh anh và cô ta trong khách sạn, trong những ngày cô ta nói với anh rằng mình “không khỏe”. Là những đoạn tin nhắn cũ, nơi cô ta chủ động, nơi anh không hề từ chối. Thời gian hiển thị trên ảnh, trùng khớp với những ngày em còn sống cùng anh, trùng khớp đến mức tàn nhẫn.
Em nhìn từng bức ảnh, rất lâu.
Không phải để đau thêm, mà để xác nhận một điều em đã biết từ lâu: sự phản bội này chưa từng là tai nạn. Nó được lựa chọn, được che giấu, được lặp đi lặp lại, cho đến khi trở thành một phần của cuộc sống họ.
Em tắt máy, ngồi im trong bóng tối.
Lần đầu tiên, em không khóc.
Em hiểu ra rằng, vả mặt thật sự không phải là em trả thù bằng nước mắt hay lời trách móc. Mà là khi sự thật tự tìm đường lộ diện, khi những kẻ phản bội tưởng rằng mình đã thắng, bắt đầu đứng trên nền móng dối trá mà chính họ xây nên.
Và nền móng ấy, sắp sụp đổ.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com