Chương 5
Em không trả lời email nặc danh ấy.
Không phải vì sợ, mà vì em hiểu rất rõ, người gửi không cần em đáp lại. Những thứ họ muốn, đã được đặt vào tay em rồi. Sự thật, khi đã xuất hiện, tự nó sẽ biết cách gây sát thương. Em chỉ cần chờ.
Những ngày sau đó, cô ta bắt đầu mất kiểm soát.
Em nghe được chuyện qua đồng nghiệp, qua những lời bàn tán rì rầm trong văn phòng, qua những ánh mắt tò mò khi vô tình nhìn thấy em. Cô ta xin nghỉ phép nhiều hơn, tâm trạng thất thường, hay cáu gắt. Người ta nói thai kỳ khiến phụ nữ nhạy cảm, nhưng em biết, thứ khiến cô ta bất an không phải là hormone, mà là nỗi sợ. Nỗi sợ rằng, một mối quan hệ bắt đầu từ bóng tối, cuối cùng cũng sẽ bị ánh sáng bóc trần.
Anh thì khác.
Anh bắt đầu tìm em.
Những cuộc gọi từ số lạ, những tin nhắn ngắn gọn nhưng dồn dập, giọng điệu từ cứng rắn chuyển sang sốt ruột, rồi thấp xuống thành cầu khẩn. Anh hỏi em có khỏe không, hỏi em đã quen với công việc mới chưa, hỏi em có thời gian gặp mặt nói chuyện hay không. Những câu hỏi đến muộn, muộn đến mức em đọc xong chỉ thấy trống rỗng. Em không trả lời. Không phải vì hận, mà vì không còn gì để nói. Giữa hai người, mọi lời giải thích đều đã trở nên thừa thãi.
Một buổi tối, anh đứng dưới tòa nhà nơi em ở.
Em nhìn thấy anh từ cửa sổ phòng khách. Anh đứng đó rất lâu, áo khoác mỏng không đủ chống lại gió lạnh, dáng vẻ mệt mỏi, lưng hơi cong xuống. Một cảnh tượng nếu là trước kia, có lẽ em đã mềm lòng. Nhưng bây giờ, em chỉ kéo rèm lại, tắt đèn, để anh đứng một mình trong bóng tối.
Anh không hiểu rằng, thứ khiến em đau nhất chưa bao giờ là việc anh chọn người khác, mà là việc anh chỉ nhớ đến em khi cuộc sống của anh bắt đầu rạn nứt.
Rạn nứt ấy đến rất nhanh.
Cô ta tìm đến em trước.
Không báo trước, không hẹn giờ. Cô ta đứng trước cửa nhà em, sắc mặt tái nhợt, bụng đã lớn, ánh mắt không còn vẻ đắc thắng ngày nào. Chỉ còn lại hoảng loạn và phòng bị. Em mở cửa, nhìn cô ta, trong lòng không gợn sóng.
“Chúng ta nói chuyện một chút được không?” cô ta hỏi, giọng run.
Em mở cửa rộng hơn, không mời, cũng không từ chối. Cô ta bước vào, nhìn quanh căn phòng đơn giản, sạch sẽ, không có dấu vết của một người đàn ông. Ánh mắt cô ta thoáng dừng lại, như thể đang xác nhận điều gì đó.
“Chị muốn gì?” cô ta hỏi thẳng, không vòng vo nữa. “Tiền sao? Hay chị muốn anh ấy quay về?”
Em bật cười. “Em nghĩ em có gì để đàm phán với chị sao?”
Cô ta cắn môi. “Những thứ trong email… là chị làm đúng không?”
“Không,” em đáp. “Nhưng chị biết chúng là thật.”
Sắc mặt cô ta tái đi. Bàn tay đặt lên bụng vô thức siết chặt. “Chuyện đó đã qua rồi. Anh ấy chọn em. Chị không thể cứ bám lấy quá khứ như vậy.”
Em nhìn cô ta, rất lâu. “Em có biết, thứ khiến chị buồn cười nhất là gì không? Là em tin rằng, người phản bội người khác vì em, sẽ không phản bội em.”
Cô ta đứng bật dậy. “Chị đừng nói bậy. Anh ấy không giống như chị nghĩ.”
“Ừ,” em gật đầu. “Anh ấy không giống. Anh ấy tàn nhẫn hơn.”
Không khí trong phòng đặc quánh lại. Cô ta thở dốc, ánh mắt dần đỏ lên. “Chị muốn phá nát cuộc sống của em sao?”
“Không,” em đáp, rất bình thản. “Chị chỉ đứng sang một bên, nhìn nó tự sụp đổ.”
Cô ta rời đi trong hoảng loạn.
Hai ngày sau, chuyện bùng lên.
Những tấm ảnh, những đoạn tin nhắn bắt đầu lan truyền trong một nhóm kín, rồi nhanh chóng bị rò rỉ ra ngoài. Không ai biết ai là người đầu tiên tung ra, chỉ biết rằng, khi sự việc bị đẩy ra ánh sáng, không còn cách nào thu lại được. Người ta bắt đầu nhìn anh bằng ánh mắt khác, không còn là người đàn ông đáng tin cậy, không còn là hình mẫu ổn định. Cô ta thì bị gắn mác kẻ chen chân, kẻ mưu mô, kẻ dùng đứa trẻ để trói buộc một người đàn ông đã có người yêu lâu năm.
Gia đình anh náo loạn.
Em nghe nói mẹ anh khóc, bố anh giận dữ, họ hàng bàn tán. Đứa trẻ trong bụng cô ta từ chỗ là niềm hy vọng, trở thành gánh nặng khiến mọi người e dè. Cô ta không còn được bảo vệ tuyệt đối nữa. Còn anh, anh bắt đầu hiểu ra, cái giá của sự lựa chọn ngày ấy, không chỉ là mất em.
Đêm đó, anh gọi cho em.
Lần này, em nghe máy.
“Em đã biết hết rồi, đúng không?” giọng anh khàn đi, như thể đã thức trắng nhiều đêm.
“Biết hay không không còn quan trọng,” em đáp. “Quan trọng là anh đã làm.”
“Anh sai rồi,” anh nói rất nhanh, rất gấp. “Anh đã bị lừa.”
Em bật cười, lần này không còn cay đắng. “Anh không bị lừa. Anh chỉ tham lam.”
Bên kia im lặng.
“Anh tưởng rằng mình có thể giữ cả hai,” em tiếp tục. “Một người ở nhà, một người ngoài kia khiến anh thấy mình được cần đến. Nhưng anh quên mất, con người không phải đồ vật để anh đặt ở đâu cũng được.”
Giọng anh run lên. “Em có thể quay lại không?”
Câu hỏi ấy, đến lúc này, chỉ còn là một sự sỉ nhục đối với chính anh.
“Không,” em đáp. “Ngày em rời đi, mọi thứ đã kết thúc rồi.”
Em cúp máy.
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng đèn. Em đứng bên cửa sổ, hít sâu một hơi. Trong lòng em, không còn oán hận, cũng không còn lưu luyến. Chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Em biết, trận vả mặt này chưa kết thúc. Nhưng điều quan trọng nhất, đã xong từ lâu.
Em đã rời đi.
Và lần này, không ai có thể kéo em quay lại nữa.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com