Chương 3
Đêm Thượng Hải buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt len lỏi qua khe cửa sổ khép hờ. Trong tiệm “Tĩnh Mặc”, ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc chụp đèn cổ điển rọi xuống mặt bàn gỗ, tạo thành một vùng sáng tròn trịa, cô lập hai con người với bóng tối dày đặc xung quanh.
Thẩm An đeo găng tay cao su mỏng, cẩn thận dùng thìa sừng trâu trộn bột nếp vào bát sơn sống (sơn ta). Mùi sơn sống hăng hắc, nồng nàn đặc trưng bốc lên, quyện với mùi ẩm mốc của giấy cũ tạo nên một thứ hương vị gay gắt, kén người ngửi.
Đây là bước đầu tiên của kỹ thuật Kim Thiện: Gắn kết.
Cô phải dùng sơn sống trộn với bột nếp hoặc bột đất sét để tạo thành một loại keo kết dính tự nhiên, bền bỉ hơn bất kỳ loại keo hóa học nào, nhưng cũng độc hại hơn gấp bội. Người thợ nếu cơ địa yếu, hít phải hơi sơn hoặc để sơn dính vào da sẽ bị “sơn ăn”, gây lở loét, ngứa ngáy điên cuồng.
Tống Cảnh Thâm ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung trong góc tối, chân vắt chéo, ánh mắt thâm trầm dõi theo từng cử động nhỏ của cô. Anh đã ngồi đó suốt ba tiếng đồng hồ, không xem điện thoại, không hút thuốc, kiên nhẫn đến lạ lùng.
“Em không sợ bị sơn ăn sao?”
Giọng anh bất chợt vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Chất giọng trầm khàn, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, nghe như tiếng đàn cello kéo rền trên dây cung căng cứng.
Thẩm An không dừng tay, cô dùng que tre chấm một ít keo sơn, tỉ mỉ bôi lên vết gãy của mảnh ngọc bích: “Đã làm nghề này thì phải chấp nhận rủi ro. Giống như yêu một người vậy, biết là độc dược nhưng vẫn lao đầu vào uống, đến khi ruột gan đứt đoạn mới biết sợ.”
Lời nói của cô nhẹ tênh, nhưng hàm ý châm chọc lại sắc bén như dao.
Tống Cảnh Thâm bật cười khẽ, tiếng cười ngắn ngủi và khô khốc. Anh đứng dậy, bước ra khỏi vùng tối, tiến lại gần bàn làm việc. Bóng của anh đổ dài, trùm lên bóng của cô, tạo thành một tư thế bao bọc đầy áp bức.
“Em đang nói về sơn, hay nói về tôi?”
Thẩm An ngẩng đầu, đôi mắt hạnh trong veo đối diện với cái nhìn dò xét của anh. Dưới ánh đèn vàng, cô thấy rõ những tia máu đỏ trong mắt anh, sự mệt mỏi ẩn sau vẻ ngoài chỉn chu, ngạo nghễ.
“Tống tổng nghĩ nhiều rồi.” Cô cúi xuống, tiếp tục ghép hai mảnh ngọc lại với nhau, dùng lực tay giữ chặt để keo sơn định hình, “Với tôi, anh bây giờ chỉ là khách hàng. Khách hàng là thượng đế, tôi không dám ví von lung tung.”
“Khách hàng?” Tống Cảnh Thâm lặp lại, giọng điệu mang theo sự giễu cợt, “Có khách hàng nào thuộc rõ từng nốt ruồi son sau gáy của thợ sửa chữa không? Có khách hàng nào biết rõ cô thợ này khi căng thẳng sẽ vô thức cắn môi dưới không?”
Ngón tay Thẩm An trượt đi một chút. Hai mảnh ngọc vừa khít vào nhau lại lệch ra. Cô hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng nhịp tim đã bắt đầu phản bội chủ nhân.
Tống Cảnh Thâm vòng qua bàn, đứng ngay bên cạnh cô. Anh đưa tay ra, không phải để chạm vào cô, mà là để chỉnh lại chiếc đèn bàn. Ánh sáng thay đổi góc độ, rọi thẳng vào những vết sẹo mờ nhỏ xíu trên mu bàn tay cô – dấu tích của dao cắt giấy, của kim khâu sách, của những ngày tháng vất vả mưu sinh.
“Tay em thô đi nhiều.” Anh nhận xét, giọng nói không còn vẻ châm chọc, thay vào đó là một sự xót xa bị kìm nén rất sâu.
“Làm lụng chân tay, không thể so với những tiểu thư đài các ở Bắc Kinh được.” Thẩm An lạnh nhạt đáp, chờ cho lớp keo hơi se lại rồi đặt chiếc vòng vào hộp ủ ẩm (thùng ấm). Quá trình khô của sơn ta cần độ ẩm cao và nhiệt độ ổn định, kéo dài hàng tuần, thậm chí hàng tháng. Đây là cuộc chơi của sự kiên nhẫn.
Tống Cảnh Thâm nhìn chiếc hộp gỗ đóng kín, ánh mắt tối sầm: “Đi ăn tối. Tôi đói rồi.”
“Tôi chưa muốn ăn.”
“Tôi không hỏi ý kiến em.” Anh nắm lấy khuỷu tay cô, kéo cô ra khỏi ghế, động tác dứt khoát không cho phép cự tuyệt, “Tôi đã đặt bàn ở tiệm hoành thánh cũ đầu ngõ. Chỗ mà ngày xưa em từng nằng nặc đòi tôi đưa đi ăn khi chúng ta đến Thượng Hải công tác.”
Thẩm An sững người. Ký ức ùa về như thác lũ. Năm đó, cô mới 20 tuổi, lần đầu theo anh đi công tác xa. Cô háo hức dẫn anh đi ăn những món lề đường, còn anh – vị thiếu gia mắc bệnh sạch sẽ – nhăn mày nhăn mặt nhưng vẫn miễn cưỡng ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp tè để chiều lòng cô.
Hóa ra, anh vẫn nhớ.
Quán hoành thánh nhỏ xíu, hơi nước bốc lên nghi ngút làm mờ cả kính mắt của ông chủ quán già nua. Tống Cảnh Thâm ngồi ở đó, bộ vest thủ công trị giá hàng vạn tệ hoàn toàn lạc lõng với những bức tường ám khói dầu mỡ.
Hai bát hoành thánh tôm nóng hổi được bưng ra.
Thẩm An cầm thìa, lẳng lặng xúc một miếng, đưa lên miệng. Mùi tôm tươi, mùi nước dùng hầm xương ống, mùi dầu mè thơm phức. Vẫn là hương vị đó, nhưng sao hôm nay cô lại thấy đắng chát nơi đầu lưỡi.
Tống Cảnh Thâm nhìn bát của cô, mày kiếm khẽ nhíu lại: “Sao em không vớt rau mùi ra? Em ghét nhất mùi hăng của nó mà?”
Thẩm An dừng thìa. Cô nhìn những cọng rau mùi xanh ngắt trôi nổi trên mặt nước dùng trong vắt.
Đúng vậy, 5 năm trước, Thẩm An là một cô gái kén ăn, ghét rau mùi, dị ứng hành tây, thích ăn ngọt sợ ăn cay. Tống Cảnh Thâm luôn tỉ mẩn ngồi nhặt từng cọng rau gia vị ra khỏi bát cho cô trước khi cô đụng đũa.
Nhưng 5 năm là một khoảng thời gian quá dài. Đủ để thay đổi cấu trúc tế bào của một con người, huống chi là thói quen ăn uống.
“Tôi ăn được rồi.” Thẩm An múc cả rau mùi và hoành thánh đưa vào miệng, nhai chậm rãi, “Sống một mình, có cái ăn là may mắn, lấy đâu ra tư cách mà kén cá chọn canh. Hơn nữa, vị giác cũng thay đổi theo thời gian. Những thứ ngày xưa ghét cay ghét đắng, bây giờ nếm thử lại thấy cũng không tệ.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, ý tứ sâu xa: “Người cũng vậy thôi. Rời xa sự bao bọc, ai rồi cũng phải lớn lên, cũng phải trở nên thô ráp để sinh tồn.”
Tống Cảnh Thâm siết chặt đôi đũa tre trong tay. Câu nói “cũng không tệ” của cô như một cái tát vào sự tự tin của anh. Anh luôn nghĩ cô rời bỏ anh sẽ sống không nổi, sẽ khóc lóc quay về, hoặc ít nhất sẽ giữ nguyên những thói quen mà anh đã nuông chiều cô.
Nhưng không. Cô đã xóa bỏ những dấu ấn của anh, từng chút, từng chút một. Ngay cả việc ghét rau mùi – một thói quen nhỏ nhặt nhất – cô cũng đã thay đổi. Điều đó chứng tỏ, cô đã thực sự gạt anh ra khỏi cuộc đời.
Cảm giác thất bại và chiếm hữu bùng lên dữ dội trong lòng ngực Tống Cảnh Thâm.
“Ăn nhanh đi.” Anh buông đũa, không ăn nữa, giọng lạnh đi vài phần, “Ăn xong về làm việc. Tôi không có nhiều thời gian ở lì Thượng Hải chơi trò hoài niệm với em.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Tống Cảnh Thâm đặt trên mặt bàn rung lên bần bật.
Màn hình sáng rực. Cái tên hiện lên rõ mồn một, đập vào mắt Thẩm An: “Lâm Uyển Nhi”.
Cái tên này, Thẩm An biết. Đại tiểu thư nhà họ Lâm, trâm anh thế gia, môn đăng hộ đối nhất với nhà họ Tống. Trên các mặt báo kinh tế Bắc Kinh, cái tên này thường xuyên xuất hiện bên cạnh tên anh như một cặp bài trùng hoàn hảo.
Tiếng chuông reo dai dẳng, hối hả.
Tống Cảnh Thâm nhìn màn hình, không bắt máy ngay, ánh mắt anh liếc qua vẻ mặt bình thản đến mức vô cảm của Thẩm An. Sự bình thản đó chọc giận anh.
Anh cầm điện thoại lên, nhưng không nghe máy mà tắt ngấm, úp màn hình xuống mặt bàn “cạch” một tiếng khô khốc.
“Sao không nghe?” Thẩm An hỏi, giọng vẫn đều đều, tiếp tục húp thìa nước dùng cuối cùng, “Để phụ nữ chờ đợi không phải là phong độ của Tống tổng.”
“Không cần thiết.” Tống Cảnh Thâm nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen thẳm như vực sâu không thấy đáy, “Thẩm An, em có biết tại sao tôi lại vội vàng muốn sửa chiếc vòng này không?”
Thẩm An đặt thìa xuống, lấy khăn giấy lau miệng, động tác tao nhã, từ tốn: “Tại sao?”
Tống Cảnh Thâm nghiêng người về phía trước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người qua chiếc bàn nhỏ hẹp đầy dầu mỡ. Mùi thuốc lá bạc hà lạnh lẽo trên người anh lấn át mùi thức ăn, bao vây lấy khứu giác của cô.
“Bởi vì chiếc vòng này là tín vật của bà nội tôi để lại cho cháu dâu trưởng.”
Anh dừng lại một chút, quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất trên cơ mặt cô, rồi tàn nhẫn buông ra câu kết liễu:
“Sửa xong chiếc vòng này, tôi sẽ mang về Bắc Kinh để cầu hôn Lâm Uyển Nhi.”
Trái tim Thẩm An như bị ai đó bóp nghẹt trong một giây, đau nhói đến mức cô suýt nữa không thở nổi. Máu trong người như đông cứng lại.
Anh bắt cô dùng chính đôi tay mình, dùng kỹ thuật phục chế mà cô trân quý nhất, để hàn gắn tín vật đính ước cho người phụ nữ khác? Để dọn đường cho cuộc hôn nhân viên mãn của anh?
Tàn nhẫn. Quá tàn nhẫn.
Thẩm An cúi gằm mặt, giấu đi sự run rẩy nơi đáy mắt. Cô cười nhạt, một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Chúc mừng Tống tổng. Vết nứt này, tôi nhất định sẽ dùng vàng ròng trám lại thật đẹp. Đảm bảo cô dâu mới nhìn vào sẽ không thấy tì vết của người cũ đâu.”
Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt quật cường và kiêu hãnh: “Chỉ là, giá tiền sẽ tăng gấp đôi. Phí tổn thương tinh thần, Tống tổng chắc không tiếc chứ?”
Tống Cảnh Thâm nhìn cô, bàn tay dưới gầm bàn siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Anh muốn nhìn thấy cô ghen tuông, thấy cô đau khổ, thấy cô cầu xin anh đừng đi. Nhưng sự lạnh lùng tính toán sòng phẳng này của cô khiến anh vừa hận, vừa đau đớn đến tận tâm can.
“Thành giao.” Anh rít qua kẽ răng.
Bên ngoài, mưa lại bắt đầu rơi. Những hạt mưa nặng hạt quất vào cửa kính tiệm hoành thánh, như muốn xé toạc màn đêm dối trá đang bao trùm lên hai con người ngốc nghếch.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com