Chương 4
Quá trình “Kim Thiện” đòi hỏi sự kiên nhẫn gần như thiền định. Sau bảy ngày chờ lớp sơn sống khô hoàn toàn trong tủ ủ ẩm, Thẩm An bắt đầu bước vào giai đoạn quan trọng nhất: rắc bột vàng.
Căn phòng tràn ngập mùi trầm hương, được đốt lên để át đi mùi sơn còn vương vất. Thẩm An dùng một chiếc ống tre nhỏ, bên trong chứa bột vàng ròng 24K mịn như khói. Cô nghiêng ống, gõ nhẹ ngón trỏ lên thân tre. Từng hạt bụi vàng li ti rơi xuống, bám chặt vào đường sơn ướt vừa được vẽ lại theo vết nứt của chiếc vòng ngọc.
Dưới ánh đèn vàng vọt, đường nứt vỡ xấu xí ban đầu dần hiện lên thành một dòng sông vàng lấp lánh, chảy ngoằn ngoèo trên nền xanh biếc của ngọc bích. Vết sẹo không biến mất, nó được tôn vinh, trở nên rực rỡ và kiêu hãnh.
Tống Cảnh Thâm đứng tựa lưng vào khung cửa sổ, tay đút túi quần, ánh mắt dán chặt vào sườn mặt nghiêm túc của Thẩm An. Một tuần nay, anh như một bóng ma ám ảnh tiệm sách này. Anh không làm phiền cô, chỉ lẳng lặng quan sát, thỉnh thoảng xử lý công việc qua điện thoại với giọng điệu lạnh lùng, tàn nhẫn khiến cô bé trợ lý Tiểu Du sợ đến mức không dám thở mạnh.
“Em có biết tại sao người Nhật gọi kỹ thuật này là Kintsugi không?”
Tống Cảnh Thâm bất chợt lên tiếng, phá vỡ sự im lặng kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ.
Thẩm An không ngẩng đầu, tay vẫn di chuyển nhịp nhàng: “Dùng vàng để hàn gắn. Chấp nhận sự không hoàn hảo.”
“Sai rồi.” Tống Cảnh Thâm bước lại gần, cái bóng cao lớn của anh trùm lên người cô, che khuất một phần ánh sáng, “Ý nghĩa thực sự của nó là: Thứ gì đã vỡ, muốn dùng lại được thì phải trả một cái giá đắt hơn gấp bội giá trị ban đầu. Vàng ròng đắt, nhưng thời gian và tâm huyết bỏ ra để gắn nó còn đắt hơn.”
Anh cúi xuống, chống hai tay lên mép bàn, ghé sát vào tai cô: “Giống như tôi vậy. Để có thể đứng đây nói chuyện bình thản với em, em có biết tôi đã phải dùng bao nhiêu thứ để trám vào lỗ hổng em để lại không?”
Thẩm An rụt tay lại, chiếc ống tre khẽ rung lên, một ít bột vàng rơi vãi ra ngoài, lấp lánh trên mặt bàn gỗ sẫm màu.
“Tống tổng, anh đang làm phiền tôi làm việc.” Cô lạnh lùng nhắc nhở, cố gắng phớt lờ hơi thở nóng rực đang phả vào gáy mình.
“Làm phiền?” Tống Cảnh Thâm cười khẩy, “Tôi là chủ nhân của chiếc vòng, tôi có quyền kiểm tra tiến độ. Sắp đến ngày sinh nhật của Uyển Nhi rồi, tôi không muốn lỡ hẹn.”
Cái tên “Uyển Nhi” lại một lần nữa cứa vào tim Thẩm An. Cô hít sâu một hơi, dùng chổi lông thỏ quét nhẹ lớp bột vàng thừa, để lộ ra đường viền sắc nét tuyệt đẹp.
“Xong rồi.” Cô nói, giọng khàn đi, “Chỉ cần chờ lớp sơn bề mặt khô và đánh bóng lần cuối. Ngày mai anh có thể mang đi.”
Tống Cảnh Thâm nhìn chiếc vòng ngọc đã lột xác. Những vết nứt vỡ giờ đây trông như những tia chớp vàng rạch ngang bầu trời xanh thẫm, vừa mạnh mẽ lại vừa bi thương. Anh đưa tay cầm lấy nó, men ngọc lạnh lẽo nhưng đường viền vàng lại mang theo hơi ấm từ tay cô.
“Thử đi.” Anh ra lệnh.
Thẩm An ngẩng phắt lên, đôi mắt mở to ngỡ ngàng: “Anh nói gì?”
“Tôi nói, em đeo thử vào xem.” Tống Cảnh Thâm nhìn cô chằm chằm, ánh mắt kiên định và tàn nhẫn, “Cổ tay em và Uyển Nhi kích thước tương đương nhau. Tôi muốn xem khi đeo lên tay, đường vân vàng này có cọ xát gây khó chịu không.”
“Tống Cảnh Thâm, anh đừng quá đáng!” Thẩm An đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ phía sau bị đẩy lùi tạo ra tiếng rít chói tai trên sàn nhà, “Đây là quà cầu hôn của anh tặng người khác, bắt người yêu cũ đeo thử, anh không thấy nực cười sao?”
“Tôi không thấy nực cười.” Tống Cảnh Thâm bước tới, nắm lấy cổ tay trái của cô. Bàn tay anh to lớn, nóng hổi, gọng kìm cứng rắn siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, “Tôi chỉ thấy đây là yêu cầu hợp lý của khách hàng. Hay là… em không dám đeo? Em sợ đeo vào rồi sẽ luyến tiếc? Sợ nhớ lại ngày xưa em đã từng trân trọng nó thế nào?”
“Buông ra!” Thẩm An vùng vẫy, nhưng sức lực của cô so với anh chỉ như muối bỏ biển.
Tống Cảnh Thâm không nói nhiều, anh cưỡng ép duỗi thẳng bàn tay cô, thô bạo đẩy chiếc vòng ngọc vào.
Chiếc vòng trượt qua các khớp ngón tay, qua xương cổ tay gầy guộc, rồi nằm gọn lỏn ở vị trí quen thuộc. Vừa khít. Không sai một ly. Như thể nó sinh ra là để thuộc về nơi này, thuộc về da thịt của cô.
Khoảnh khắc chiếc vòng chạm vào da, cả hai người đều sững sờ.
Màu xanh của ngọc, màu vàng của vết hàn, tôn lên làn da trắng sứ của Thẩm An một cách hoàn mỹ đến đau lòng. Nó đẹp, một vẻ đẹp của sự vỡ nát đã được tái sinh.
Tống Cảnh Thâm nhìn chằm chằm vào cổ tay cô, yết hầu anh trượt lên xuống khó khăn. Anh nhớ cảm giác này. Năm năm trước, anh cũng từng nắm lấy cổ tay này, hôn lên mạch đập của cô, thề non hẹn biển.
Ngón tay cái của anh vô thức miết nhẹ lên đường vân vàng trên mặt ngọc, rồi trượt xuống, chạm vào làn da mỏng manh bên dưới, nơi mạch máu đang đập dồn dập vì tức giận và sợ hãi.
“Tháo ra.” Thẩm An rít lên, mắt cô đỏ hoe, ngân ngấn nước nhưng cố chấp không để rơi xuống, “Tống Cảnh Thâm, anh là đồ khốn nạn.”
“Phải, tôi khốn nạn.” Tống Cảnh Thâm thừa nhận, giọng anh bỗng trở nên khàn đặc, đôi mắt vằn lên tơ máu đỏ sẫm.
Bất ngờ, anh giật mạnh tay cô, kéo cả người cô ngã nhào vào lòng ngực rắn chắc của mình. Trước khi Thẩm An kịp phản kháng, anh đã cúi xuống, chiếm lấy đôi môi cô một cách hung bạo.
Không phải nụ hôn dịu dàng, mà là sự trừng phạt, là sự chiếm đoạt, là nỗi nhớ nhung điên cuồng bị kìm nén suốt năm năm qua bùng nổ như núi lửa. Anh cắn môi cô, nếm được vị tanh nồng của máu, nếm được vị mặn chát của nước mắt cô vừa trào ra.
Thẩm An đấm vào ngực anh, cào cấu vào vai anh, nhưng rồi sức lực cứ tan biến dần trong hơi thở nam tính nồng nàn quen thuộc ấy. Lý trí bảo cô phải đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại run rẩy phản bội, tiềm thức của cô đã quá nhớ nhung hơi ấm này.
Trong một khoảnh khắc yếu lòng, cô hé miệng, để anh tiến vào sâu hơn, cuốn lấy lưỡi cô, hút cạn dưỡng khí của cô.
Tiếng thở dốc nặng nề vang vọng trong căn phòng nhỏ. Tống Cảnh Thâm ôm chặt lấy eo cô, như muốn khảm cô vào xương tủy mình, tay kia vẫn nắm chặt cổ tay đeo chiếc vòng ngọc, đè cô xuống mặt bàn làm việc bừa bộn giấy tờ.
“Rầm!”
Tiếng lọ mực bị gạt đổ xuống sàn vỡ tan tành kéo giật lý trí của Thẩm An quay về.
Cô dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh anh ra, giáng một cái tát vào mặt anh.
“Chát!”
Âm thanh giòn giã vang lên, để lại năm dấu ngón tay đỏ ửng trên má phải của Tống Cảnh Thâm.
Không gian chìm vào tĩnh lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng thở hổn hển của cả hai.
Thẩm An lùi lại, tay ôm ngực, tóc tai rối bời, môi sưng đỏ và rỉ máu. Cô nhìn anh bằng ánh mắt đầy căm hận và ghê tởm.
“Cút.” Cô chỉ tay ra cửa, giọng run rẩy tột độ, “Cầm theo cái vòng của anh và cút khỏi đây. Đừng bao giờ để tôi nhìn thấy anh nữa.”
Tống Cảnh Thâm đứng đó, gương mặt tuấn tú hơi lệch đi vì cái tát, nhưng ánh mắt anh lại bình tĩnh đến lạ lùng. Cơn điên cuồng vừa rồi dường như đã rút cạn năng lượng của anh, để lại một sự trống rỗng hoang hoải.
Anh đưa tay lau vết máu dính trên khóe môi – là máu của cô. Anh nhìn vệt máu đỏ tươi trên đầu ngón tay mình, bật cười khe khẽ, nụ cười thê lương đến rợn người.
“Em đuổi tôi đi để làm gì? Để tiếp tục trốn tránh sao?”
Anh bước tới một bước, Thẩm An lùi lại một bước.
“Tháo nó ra trả cho anh.” Thẩm An đưa tay phải lên định tháo chiếc vòng bên tay trái. Nhưng tay cô run quá, mồ hôi và sự hoảng loạn khiến chiếc vòng trơn tuột, mắc kẹt ở đốt xương tay cái, không tài nào tháo ra được. Càng cố tháo, da thịt càng đỏ ửng, đau rát.
“Đừng cố nữa.” Tống Cảnh Thâm nhìn cô loay hoay trong tuyệt vọng, giọng nói bỗng trầm xuống, mệt mỏi rã rời, “Nó nhận chủ rồi. Trừ khi đập vỡ nó lần nữa, nếu không em không tháo ra được đâu.”
“Tôi sẽ đập!” Thẩm An vớ lấy chiếc chặn giấy bằng đồng trên bàn, định giơ lên đập nát chiếc vòng trên tay mình.
“Em dám!” Tống Cảnh Thâm gầm lên, lao tới giữ chặt tay cô. “Nếu em đập nó, tôi sẽ san phẳng cái tiệm này ngay lập tức!”
Hai người giằng co, mắt đối mắt, hận thù và tình yêu đan xen xoắn bện lấy nhau như dây leo độc địa.
Đột nhiên, Tống Cảnh Thâm buông tay cô ra. Anh lảo đảo lùi lại, tay ôm lấy vùng dạ dày, sắc mặt tái nhợt đi trông thấy. Một cơn đau dữ dội ập đến khiến trán anh toát mồ hôi lạnh.
“Tống Cảnh Thâm?” Thẩm An nhận ra sự bất thường, theo phản xạ định đưa tay đỡ, nhưng lại rụt lại.
Tống Cảnh Thâm chống tay lên cạnh bàn để không ngã quỵ, hơi thở đứt quãng. Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt mờ đi vì đau đớn nhưng vẫn cố chấp giữ vẻ ngạo nghễ:
“Yên tâm… chưa chết được. Chỉ là… dạ dày thủng một lỗ thôi.”
Anh cười nhạt, lấy từ trong túi áo vest ra một lọ thuốc trắng không nhãn mác, dốc ra hai viên, nuốt chửng mà không cần nước.
“Năm năm qua, rượu và thuốc lá là bạn tri kỷ.” Anh nhìn cô, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng, “Thẩm An, em nói đúng. Rời xa em, tôi sống không tốt. Chẳng tốt chút nào.”
Nói xong, anh quay người bước đi, bước chân loạng choạng nhưng vẫn cố giữ lưng thẳng tắp. Ra đến cửa, anh dừng lại, không quay đầu, buông lại một câu khiến sống lưng Thẩm An lạnh toát:
“Giữ lấy cái vòng. Ngày mai tôi sẽ quay lại lấy. Hoặc là em đeo nó đến dự đám cưới của tôi, hoặc là em trả lại tôi cùng với bàn tay của em.”
Cánh cửa đóng lại. Thẩm An trượt dài xuống đất, nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa. Cô nhìn chiếc vòng ngọc bích trên tay mình, đường vân vàng lấp lánh như đang cười nhạo sự yếu đuối của cô.
Chiếc vòng này thít chặt lấy cổ tay cô, cũng giống như quá khứ của anh và cô, vĩnh viễn không thể tháo bỏ, chỉ có thể để nó ăn sâu vào da thịt, trở thành một phần của cơ thể.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com