Chương 5
Đêm đó, Thẩm An không ngủ. Cô ngồi bó gối trên giường, ánh đèn ngủ lờ mờ hắt lên cổ tay trái. Chiếc vòng ngọc bích, giờ đây đã được khảm vàng rực rỡ, ôm sát lấy xương cổ tay cô như một gông cùm hoa lệ.
Vùng da xung quanh sưng đỏ vì những nỗ lực tháo gỡ vô vọng. Cô đã thử dùng xà phòng, dùng dầu oliu, thậm chí ngâm tay vào nước đá đến tê dại, nhưng chiếc vòng vẫn cố chấp nằm yên ở đó. Nó như một lời nguyền, một khi đã đeo vào thì phải chấp nhận trói buộc cả đời.
Ba giờ sáng, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống Thượng Hải, gột rửa những bụi bặm phố thị nhưng lại làm dấy lên mùi ẩm mốc cũ kỹ trong căn gác xép nhỏ. Thẩm An nằm nghe tiếng mưa rơi, nhớ lại nụ hôn đầy mùi máu và nước mắt lúc chiều, nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng cùng cực của Tống Cảnh Thâm khi anh quay lưng bỏ đi.
“Rời xa em, tôi sống không tốt.”
Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một cuốn băng rè, xoáy sâu vào những vết thương chưa bao giờ thực sự lành miệng.
Sáu giờ sáng, khi tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua khe rèm cửa, điện thoại của Thẩm An đổ chuông. Một dãy số lạ từ Bắc Kinh.
Cô chần chừ vài giây rồi bắt máy.
“Cô Thẩm, tôi là Trần Khải, trợ lý của Tống tổng.”
Giọng nói bên kia đầu dây gấp gáp, pha lẫn tiếng còi xe inh ỏi và tiếng bước chân chạy rầm rập trên hành lang bệnh viện, hoàn toàn mất đi vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp thường ngày.
“Có chuyện gì?” Thẩm An hỏi, ngón tay vô thức siết chặt lấy chiếc chăn mỏng.
“Tống tổng đang cấp cứu ở bệnh viện Thụy Kim. Xuất huyết dạ dày cấp tính, kèm theo dấu hiệu thủng dạ dày. Bác sĩ nói tình hình rất nguy kịch…” Trần Khải ngập ngừng một chút, giọng trầm xuống, “Trước khi hôn mê, ngài ấy cứ gọi tên cô.”
Điện thoại trượt khỏi tay Thẩm An, rơi xuống nệm êm ái nhưng trong tai cô lại vang lên như tiếng sấm nổ.
________________________________________
Hành lang khu VIP của bệnh viện Thụy Kim tràn ngập mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo, át đi mùi hương ngô đồng quen thuộc của thành phố này. Màu trắng toát của tường, của ga trải giường, của những chiếc áo blouse qua lại khiến Thẩm An cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
Trần Khải đứng trước cửa phòng hồi sức, bộ âu phục nhăn nhúm, hốc mắt thâm quầng. Nhìn thấy Thẩm An, anh ta vội vàng bước tới, ánh mắt dừng lại ở chiếc vòng ngọc trên cổ tay trái của cô trong một giây, rồi thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân.
“Cô đến rồi.”
“Anh ấy sao rồi?” Thẩm An hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay giấu trong túi áo khoác đang run lên bần bật.
“Đã qua cơn nguy kịch, nhưng cần theo dõi đặc biệt.” Trần Khải dựa lưng vào tường, tháo kính xuống day day sống mũi, giọng nói mệt mỏi, “Năm năm nay, dạ dày của Tống tổng vốn đã hỏng rồi. Cường độ làm việc 18 tiếng một ngày, tiếp khách, rượu bia triền miên. Ngài ấy dùng công việc và cồn để giết thời gian, để không phải đối mặt với sự trống rỗng khi về nhà.”
Thẩm An mím môi, lồng ngực đau nhói: “Tại sao không ai khuyên anh ấy?”
“Khuyên?” Trần Khải cười khổ, “Cô Thẩm, cô là người hiểu rõ tính cách của Tống tổng nhất. Trên đời này, ngoại trừ cô ra, ai có đủ tư cách để khuyên ngài ấy? Đêm qua, sau khi rời khỏi chỗ cô, ngài ấy đã uống hết hai chai Whisky mạnh. Ngài ấy muốn dùng rượu để ép cơn đau xuống, nhưng cuối cùng…”
Trần Khải không nói hết câu, nhưng Thẩm An hiểu. Cuối cùng, cơ thể anh đã đình công, đã sụp đổ trước sự tàn phá của chính chủ nhân nó.
“Vào thăm ngài ấy đi. Thuốc tê chắc sắp tan rồi.”
Thẩm An đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng lớn, yên tĩnh đến rợn người, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim “tít… tít…” đều đặn như đếm ngược thời gian.
Tống Cảnh Thâm nằm đó, chìm nghỉm giữa những lớp chăn trắng toát. Gương mặt anh tái nhợt không còn chút huyết sắc, đôi môi khô khốc nứt nẻ, khác hẳn vẻ cao ngạo hống hách ngày hôm qua. Những ống truyền dịch chằng chịt cắm vào mu bàn tay anh, nơi những đường gân xanh nổi lên rõ rệt dưới làn da mỏng manh.
Đây là cái giá của sự thành công sao? Hay là cái giá của sự si tình ngu ngốc?
Thẩm An kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường. Cô nhìn anh, ánh mắt phức tạp đan xen giữa yêu và hận, giữa xót xa và oán trách. Cô đưa tay trái lên, định chạm vào gương mặt anh, nhưng chiếc vòng ngọc nặng trĩu lại kéo tay cô xuống, nhắc nhở cô về thực tại tàn khốc.
Đúng lúc đó, hàng mi của Tống Cảnh Thâm khẽ rung động. Anh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy lúc này phủ một tầng sương mờ mịt, mất đi tiêu cự trong vài giây trước khi định hình lại khuôn mặt người phụ nữ đang ngồi bên cạnh.
Anh không ngạc nhiên, cũng không vui mừng. Anh chỉ nhìn cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt đầy châm biếm.
“Đến xem tôi chết chưa sao?” Giọng anh khàn đặc, nhỏ đến mức nếu không chú ý sẽ bị tiếng máy móc át đi.
“Anh chưa chết được đâu. Tai họa lưu ngàn năm.” Thẩm An đáp lại, giọng lạnh lùng nhưng bàn tay lại vô thức chỉnh lại góc chăn cho anh, “Tống Cảnh Thâm, anh là trẻ con lên ba hay sao mà hành hạ bản thân như vậy? Anh nghĩ anh chết rồi thì tôi sẽ hối hận, sẽ khóc lóc trước bia mộ anh cả đời à?”
“Không cần.” Tống Cảnh Thâm nhắm mắt lại, “Em cứ sống cuộc đời tự do của em. Tôi chết là việc của tôi. Chỉ tiếc là…”
“Tiếc là chưa kịp lấy vợ, chưa kịp đeo chiếc vòng này cho Lâm Uyển Nhi?” Thẩm An cắt ngang lời anh, giọng nói bỗng trở nên sắc bén.
Tống Cảnh Thâm mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc vòng trên tay cô: “Bây giờ nó đang ở trên tay em. Em thắng rồi, còn muốn gì nữa?”
Thẩm An đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô như tia X xuyên thấu tâm can người đối diện:
“Tống Cảnh Thâm, anh nói dối tệ lắm. Anh nói anh muốn sửa chiếc vòng này để cầu hôn Lâm Uyển Nhi? Nhưng anh có biết một người thợ phục chế giỏi cần nhất là gì không? Là khả năng quan sát tỉ lệ.”
Cô giơ cổ tay mình lên trước mặt anh: “Cổ tay tôi chu vi 14cm. Cổ tay Lâm Uyển Nhi, qua những bức ảnh trên báo chí, ít nhất là 16cm. Xương cổ tay cô ấy to hơn tôi. Chiếc vòng này vừa khít với tôi, nghĩa là nếu đeo cho cô ấy, nó sẽ không thể lọt qua khớp bàn tay.”
Không gian trong phòng như ngưng đọng lại. Tiếng máy đo nhịp tim dường như cũng đập nhanh hơn một chút.
Thẩm An tiếp tục, giọng nói run rẩy vì kìm nén xúc động: “Anh chưa bao giờ có ý định tặng nó cho cô ấy. Từ đầu đến cuối, anh mang nó đến Thượng Hải, ép tôi sửa nó, ép tôi đeo thử… đều là vì anh muốn trả nó về đúng chủ nhân của nó. Có phải không?”
Tống Cảnh Thâm im lặng hồi lâu. Anh quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi bầu trời xám xịt đang vần vũ mây đen. Sự im lặng của anh chính là lời thú nhận rõ ràng nhất.
“Em thông minh quá, Thẩm An.” Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng nói mang theo sự mệt mỏi rã rời, “Thông minh quá đôi khi không tốt đâu. Nó khiến người ta không còn đường lui.”
“Tại sao anh phải làm thế?” Thẩm An hỏi, nước mắt đã bắt đầu đảo quanh hốc mắt, “Tại sao phải dựng lên màn kịch hôn nhân đó? Tại sao phải chọc tức tôi?”
“Vì nếu tôi không nói tôi sắp kết hôn, em sẽ chịu gặp tôi sao?” Tống Cảnh Thâm quay lại nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm chất chứa nỗi đau bị kìm nén, “Nếu tôi không dùng tiền ép em, em sẽ chịu chạm vào di vật của nhà họ Tống sao? Thẩm An, tôi hiểu em. Em mềm lòng nhưng cũng tuyệt tình. Nếu tôi quỳ xuống cầu xin em quay lại, em sẽ khinh thường tôi. Tôi chỉ còn cách dùng sự hận thù để buộc em phải nhìn tôi.”
“Đồ điên.” Thẩm An mắng, nhưng nước mắt đã lăn dài trên má.
“Phải, tôi điên.” Tống Cảnh Thâm cười nhạt, đưa tay muốn lau nước mắt cho cô, nhưng cánh tay yếu ớt lại rơi xuống nệm giường bất lực, “Năm năm nay, không ngày nào tôi không phát điên. Nhưng Thẩm An à, ván cược này tôi thua rồi. Tôi định dùng chiếc vòng đã lành để đánh cược một cơ hội làm lại từ đầu. Nhưng hôm qua, cái tát của em đã đánh tỉnh tôi.”
Anh chỉ tay về phía chiếc cặp da đặt trên tủ đầu giường: “Trong đó… có một thứ cho em.”
Thẩm An mở cặp. Bên trong không phải thiệp cưới, mà là một tập hồ sơ pháp lý dày cộp. Trên cùng là một tờ giấy thỏa thuận hủy bỏ hôn ước với nhà họ Lâm, chữ ký của Tống Cảnh Thâm vẫn còn mới, nét mực dường như chưa khô hẳn. Ngày ký là hôm qua – ngay sau khi anh rời khỏi tiệm sách của cô.
Và bên dưới, là một tờ di chúc. Người thụ hưởng toàn bộ cổ phần và bất động sản cá nhân của anh: Thẩm An.
Tay Thẩm An run lên dữ dội, tập hồ sơ rơi lả tả xuống sàn nhà.
Trần Khải lúc này đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng đó, anh ta cúi xuống nhặt từng tờ giấy lên, giọng nói nghẹn ngào hướng về phía Thẩm An:
“Cô Thẩm, Tống tổng không nói với cô. Việc hủy hôn với nhà họ Lâm đồng nghĩa với việc Tống thị sẽ mất đi nguồn vốn rót vào dự án trọng điểm, cổ phiếu sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Hội đồng quản trị đang gây sức ép đòi phế truất ngài ấy.”
Trần Khải đặt tờ giấy hủy hôn lên bàn, nhìn thẳng vào mắt Thẩm An, buông ra một câu nói sắc lẹm như dao cứa vào tim cô:
“Cái giá để hủy hôn là 10% cổ phần và chiếc ghế Chủ tịch. Ngài ấy dùng cả sự nghiệp và gia sản cả đời mình, chỉ để đổi lấy tư cách quang minh chính đại đeo chiếc vòng đó cho cô, với tư cách là một người đàn ông độc thân. Nhưng đổi lại, cô đã bảo ngài ấy cút đi.”
Thẩm An đứng chôn chân tại chỗ. Cô nhìn người đàn ông đang nằm trên giường bệnh, người vừa đánh đổi cả giang sơn chỉ để đổi lấy một nụ cười (hoặc một cái gật đầu) của cô, nhưng lại nhận về sự xua đuổi tàn nhẫn.
Tống Cảnh Thâm nhắm mắt lại, che giấu đi sự đau đớn trong đáy mắt, giọng nói nhẹ tênh như gió thoảng:
“Trần Khải, tiễn khách. Tôi mệt rồi, muốn ngủ một lát.”
Câu đuổi khách nhẹ nhàng ấy, đối với Thẩm An, còn đau đớn hơn cả ngàn vạn mũi kim châm vào tim. Cô nhận ra, vết nứt trên chiếc vòng ngọc đã được vàng ròng lấp đầy, nhưng vết nứt giữa hai người họ, dường như đã trở thành vực thẳm không thể nào san lấp.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com