Chương 6
Trần Khải lặng lẽ lui ra ngoài, khép cánh cửa lại một cách nhẹ nhàng nhất có thể, như sợ làm kinh động đến những hạt bụi đang lơ lửng trong không gian đặc quánh sự dồn nén.
Căn phòng trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa kính đã thưa dần, nhưng bầu trời Bắc Kinh vẫn xám xịt một màu chì nặng nề, hệt như tảng đá đang đè nặng trong lòng Thẩm An.
Cô không rời đi. Chân cô như mọc rễ xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Tống Cảnh Thâm vẫn nhắm nghiền mắt, hơi thở đều đều nhưng yếu ớt. Anh đang trốn tránh, hoặc có lẽ là thực sự kiệt sức đến mức không còn muốn đối mặt với sự từ chối tàn nhẫn của cô nữa. Một người đàn ông kiêu hãnh như anh, khi đã phơi bày tất cả ruột gan, vứt bỏ cả giang sơn sự nghiệp mà vẫn bị người ta xua đuổi, thì lòng tự tôn còn lại ắt hẳn đã vỡ vụn còn thảm hại hơn chiếc vòng ngọc kia.
Thẩm An cúi xuống nhặt tập hồ sơ vương vãi trên sàn. Từng tờ giấy mỏng manh nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân.
Đơn từ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị. Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần. Và bản di chúc.
Cô vuốt phẳng mép giấy bị nhăn, đặt chúng ngay ngắn lên bàn. Sau đó, cô kéo ghế, ngồi lại vị trí cũ, ngay sát bên giường bệnh.
“Đừng giả vờ nữa.” Thẩm An lên tiếng, giọng cô khàn đi vì nước mắt đã khô, “Hàng lông mi của anh đang run, nhịp thở cũng rối loạn. Tống tổng diễn xuất kém như vậy, thảo nào thương vụ này thua lỗ nặng nề.”
Tống Cảnh Thâm từ từ mở mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô, không còn vẻ sắc bén áp bức, chỉ còn lại sự bất lực trần trụi.
“Sao em còn chưa đi?”
“Đi đâu?” Thẩm An hỏi ngược lại, tay cô vô thức xoay nhẹ chiếc vòng ngọc trên cổ tay trái. Nó vẫn thít chặt, đau rát, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đau đớn đó lại khiến cô thấy tỉnh táo và an tâm hơn bao giờ hết, “Về Thượng Hải để tiếp tục trốn chạy? Hay đi tìm một người đàn ông khác, một người bình thường, an toàn, không điên rồ đến mức hủy hoại cả đời mình vì một mối tình cũ?”
Tống Cảnh Thâm cười nhạt, nụ cười yếu ớt kéo căng vết nứt nẻ trên môi: “Tìm một người bình thường cũng tốt. Ít nhất họ sẽ không ép em đeo một chiếc vòng gãy, cũng không khiến em phải khóc đến sưng cả mắt như bây giờ.”
“Nhưng người bình thường đó không phải là anh.”
Câu nói của Thẩm An rơi xuống, nhẹ bẫng nhưng lại tạo ra một dư chấn dữ dội.
Cô đưa tay ra, nắm lấy bàn tay to lớn đang cắm đầy kim truyền dịch của anh. Bàn tay anh lạnh ngắt, thô ráp, những vết chai sạn trong lòng bàn tay cọ vào da thịt cô ram ráp. Cô đan mười ngón tay mình vào tay anh, siết chặt.
“Tống Cảnh Thâm, anh nói đúng. Năm năm qua tôi đã thay đổi. Tôi học được cách tự lập, học được cách tàn nhẫn, học được cách tính toán thiệt hơn. Nhưng có một thứ tôi không học được, đó là cách quên anh.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng lời từng chữ như dao khắc vào đá:
“Tôi hận anh bá đạo, hận anh độc đoán. Nhưng khi nhìn thấy anh nằm đây, khi biết anh vứt bỏ tất cả vì tôi, tôi mới nhận ra, cái tôi sợ không phải là sự giam cầm của anh. Tôi sợ chính bản thân mình. Tôi sợ mình không đủ bản lĩnh để yêu một người đàn ông quá mức ưu tú, quá mức cực đoan như anh. Tôi sợ mình sẽ lại đánh mất chính mình một lần nữa.”
Tống Cảnh Thâm im lặng lắng nghe, ánh mắt anh dần dần rực lên một ngọn lửa nhỏ, thiêu đốt lớp tro tàn nguội lạnh. Anh muốn rút tay ra để vuốt ve gương mặt cô, nhưng tay anh quá yếu, chỉ có thể khẽ cử động ngón tay cái, miết nhẹ lên mu bàn tay cô.
“Vậy bây giờ… em còn sợ không?” Anh hỏi, giọng khàn đặc, đầy vẻ thăm dò dè dặt.
Thẩm An cúi đầu nhìn chiếc vòng ngọc trên tay. Những đường vân vàng ròng lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang, nổi bật trên nền ngọc bích xanh thẫm. Vết sẹo chằng chịt, nhưng rực rỡ và kiên cố.
“Kỹ thuật Kim Thiện dạy tôi một điều: Vật đã vỡ, dù có sửa lại khéo đến đâu cũng không thể trở về nguyên trạng. Nó sẽ mãi mãi mang trên mình những vết sẹo. Nhưng chính những đường vàng trám vào vết nứt ấy lại là nơi cứng cáp nhất, chịu lực tốt nhất.”
Cô ngẩng lên, khóe mắt ngân ngấn nước nhưng miệng lại mỉm cười:
“Chúng ta cũng vậy. Tình yêu của chúng ta đã vỡ nát từ năm năm trước. Bây giờ, nếu muốn hàn gắn, chúng ta phải chấp nhận những vết sẹo đó. Anh không còn là Tống thiếu gia hô mưa gọi gió, tôi cũng không còn là con chim hoàng yến ngoan ngoãn. Chúng ta là hai kẻ đầy thương tích, dựa vào nhau mà sống. Anh có dám chấp nhận một mối quan hệ méo mó như vậy không?”
Tống Cảnh Thâm nhìn cô trân trân. Trong khoảnh khắc ấy, anh như nhìn thấy lại cô sinh viên năm nào đứng dưới gốc cây ngô đồng, nhưng lại mang theo khí chất kiên cường của một đóa hồng gai đã trải qua mưa gió.
“Em có biết bây giờ tôi là kẻ trắng tay không?” Anh hỏi, giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng đáy mắt lại giấu đi sự lo âu, “Không còn Tống thị, không còn quyền lực. Tôi chỉ còn lại một khoản nợ đời và cái dạ dày thủng lỗ chỗ này thôi.”
“Không sao.” Thẩm An nhún vai, giơ cổ tay trái lên lắc nhẹ, chiếc vòng ngọc va vào nhau kêu leng keng, “Tôi vừa kiếm được 100 vạn tệ từ phí sửa chữa cái vòng này. Đủ để nuôi anh ăn cháo trắng vài tháng. Hơn nữa, tay nghề phục chế của tôi ở Thượng Hải rất đắt khách. Nuôi một người đàn ông tàn phế chắc không thành vấn đề.”
Tống Cảnh Thâm bật cười thành tiếng. Tiếng cười trầm thấp rung lên trong lồng ngực, khiến cơn đau dạ dày lại nhói lên, nhưng anh mặc kệ. Anh dùng hết chút sức lực cuối cùng, kéo mạnh tay cô.
Thẩm An ngã nhào xuống, úp mặt vào hõm cổ anh. Mùi thuốc sát trùng gay gắt không thể che lấp được mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc, mùi hương đã ám ảnh cô trong từng giấc mơ suốt ngàn đêm qua.
“Thẩm An.” Anh gọi tên cô, vùi mặt vào mái tóc cô hít hà tham lam, giọng nói run rẩy vì xúc động, “Cả đời này, em đừng hòng tháo chiếc vòng này ra nữa. Dù có phải chặt tay, tôi cũng sẽ giữ em lại.”
“Em biết.” Thẩm An nhắm mắt lại, nước mắt nóng hổi thấm ướt vạt áo bệnh nhân của anh, “Nó chật lắm, muốn tháo cũng không tháo được đâu. Nó ăn vào thịt rồi.”
Bên ngoài cửa sổ, cơn mưa cuối cùng cũng tạnh hẳn. Một tia nắng yếu ớt xuyên qua tầng mây dày, rọi xuống bệ cửa sổ, chiếu lên tập hồ sơ chuyển nhượng cổ phần bị lãng quên trên bàn.
Những con số, những quyền lực, những toan tính tranh đoạt của giới hào môn Bắc Kinh, trong khoảnh khắc này, đều trở nên vô nghĩa trước sự ấm áp của hai cơ thể đang tìm lại nhau giữa đống tro tàn.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com