Chương 3
8 giờ tối.
Hội trường lớn của Đại học A chật kín người. Ánh đèn spotlight rực rỡ chiếu thẳng vào người đàn ông đang đứng trên bục giảng. Lục Tranh hôm nay mặc một bộ vest màu xanh than, đeo kính gọng vàng, phong thái nho nhã, tri thức, hệt như một ngọn hải đăng của đạo đức.
Chủ đề của buổi tọa đàm hôm nay là: “Gìn giữ giá trị gia đình cốt lõi trong thời đại số.”
Giang Ý Miên ngồi trước màn hình tivi trong phòng khách lạnh lẽo, nhìn chồng mình đang thao thao bất tuyệt trên sóng livestream:
“Trong thời đại công nghệ thông tin bùng nổ, sự cám dỗ bủa vây chúng ta từ mọi phía. Nhưng thưa các bạn, gia đình chính là bến đỗ bình yên nhất. Sự chung thủy không chỉ là trách nhiệm, mà là thước đo nhân cách của một người đàn ông…”
Khóe môi Giang Ý Miên nhếch lên một nụ cười châm biếm.
“Chung thủy sao? Thước đo nhân cách sao?”
Cô cúi xuống điện thoại. Bài đăng trên tài khoản “Người dọn rác” đã được soạn sẵn, ngón tay cái của cô đặt hờ hững trên nút “Gửi”.
“Lục Tranh, để tôi xem khi chiếc mặt nạ đạo đức này bị xé toạc, anh còn lại gì.”
Bụp. Cô ấn nút.
Trong tích tắc, nhờ vào gói dịch vụ “đẩy tin hot” mà cô đã chi 5 vạn tệ để mua từ một bên marketing ngầm, bài viết lập tức leo lên top tìm kiếm.
Tại hội trường Đại học A, không khí đang trang nghiêm bỗng nhiên xao động. Ban đầu chỉ là vài tiếng xì xầm ở hàng ghế cuối. Sau đó, những ánh đèn màn hình điện thoại thi nhau bật sáng. Tiếng xì xào lớn dần thành tiếng ồn ào. Những ánh mắt nhìn lên bục giảng không còn là sự ngưỡng mộ, mà chuyển sang kinh ngạc, khinh bỉ và chế giễu.
Lục Tranh đang nói đến đoạn cao trào về “tình nghĩa vợ chồng”, bỗng thấy MC của chương trình mặt tái mét, ra hiệu cho hắn nhìn vào màn hình lớn phía sau lưng – nơi vốn dĩ đang chiếu slide bài giảng, nay đã bị ai đó hack vào hệ thống bình luận trực tiếp.
Hàng ngàn dòng bình luận trôi qua với tốc độ chóng mặt:
“Giáo sư Lục dạy hay quá! Nhưng thầy ơi, ‘bến đỗ bình yên’ của thầy là ở nhà hay ở văn phòng khoa vậy?”
“Trời ơi, mọi người vào Weibo xem ngay đi! Hot search bạo rồi! Thầy giáo quốc dân lộ clip nóng với nữ thần khoa Văn!”
“Kinh tởm! Vừa nói đạo lý vừa nuôi bồ nhí. 1,28 ức tệ! Tiền của nhà trường hay tiền tham ô?”
“Thương chị vợ quá, sinh nhật vợ thì chồng bận ‘họp’ trên giường với sinh viên.”
Lục Tranh quay phắt lại, sắc mặt hắn từ hồng hào chuyển sang trắng bệch, rồi tím tái. Hắn luống cuống ra hiệu tắt máy chiếu, nhưng đã quá muộn. Hình ảnh hắn và Tống Uyển quấn lấy nhau trên bàn làm việc đã lan truyền khắp cõi mạng.
Buổi tọa đàm kết thúc trong hỗn loạn. Lục Tranh được bảo vệ hộ tống ra khỏi cửa sau như một con chuột chạy trốn.
1 giờ sáng. Biệt thự Lục gia.
Cánh cửa lớn bị đẩy mạnh, đập vào tường vang lên một tiếng “Rầm” chói tai.
Lục Tranh xông vào nhà, bộ vest xộc xệch, cà vạt bị nới lỏng, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu. Hắn không còn vẻ đạo mạo thường ngày, mà hiện nguyên hình là một con thú bị dồn vào đường cùng.
Giang Ý Miên đang ngồi trên sofa, bình thản uống trà. Cô ngước mắt nhìn hắn, không chút sợ hãi.
“Anh về rồi. Buổi tọa đàm thành công chứ?”
Lục Tranh lao đến, giật phắt ly trà trên tay cô ném xuống sàn. Choang! Mảnh sứ vỡ tan tành, nước trà nóng bắn lên chân cô, nhưng cô vẫn ngồi im như tượng.
“Cô làm cái trò gì vậy hả?” Hắn gầm lên, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. “Cô có biết cô vừa hủy hoại danh tiếng 10 năm gây dựng của tôi không?”
“Danh tiếng?” Giang Ý Miên cười lạnh, đứng dậy đối mặt với hắn. “Thứ danh tiếng xây bằng sự giả dối và tiền mồ hôi nước mắt của tôi, hủy đi thì có gì đáng tiếc?”
“Cô…” Lục Tranh giơ tay lên định tát cô.
Giang Ý Miên trừng mắt, ngẩng cao đầu: “Đánh đi! Anh dám đánh tôi, ngày mai sẽ có thêm tiêu đề ‘Giáo sư Lục bạo hành vợ’ trang nhất đấy. Trong nhà này tôi đã lắp camera rồi.”
Bàn tay Lục Tranh khựng lại giữa không trung. Hắn nghiến răng, từ từ hạ tay xuống, ánh mắt nhìn cô đầy toan tính và độc ác. Hắn hít một hơi sâu, lấy lại vẻ bình tĩnh đáng sợ.
“Giang Ý Miên, cô tưởng đăng vài cái ảnh lên mạng là thắng được tôi sao? Cô quá ngây thơ rồi.”
Hắn rút điện thoại, bấm gọi cho một số: “Luật sư Vương, chuẩn bị hồ sơ kiện. Đúng, tội xâm phạm quyền riêng tư, đánh cắp dữ liệu cá nhân trái phép và bôi nhọ danh dự. Lập tức phong tỏa tài khoản ngân hàng phụ của vợ tôi.”
Tắt máy, Lục Tranh nhìn cô bằng ánh mắt của kẻ bề trên nhìn một con kiến:
“Cô nghe cho rõ đây. Thứ nhất, những video đó cô lấy từ máy tính cá nhân của tôi mà không có sự đồng ý, đó là hành vi xâm phạm bí mật đời tư, là vi chứng bất hợp pháp, không được tòa án chấp nhận làm bằng chứng ngoại tình để chia tài sản. Thứ hai, cô tung clip sex của người khác lên mạng, cô đã phạm tội truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy và xúc phạm nhân phẩm. Tống Uyển vừa gọi cho tôi, cô ấy đang ở bệnh viện đòi tự tử vì trầm cảm. Nếu cô ấy có mệnh hệ gì, cô chuẩn bị ngồi tù đi.”
Giang Ý Miên siết chặt nắm tay. Cô biết luật, nhưng cô không ngờ hắn lại trơ trẽn lôi nhân tình ra làm lá chắn nhanh đến vậy.
“Anh dọa tôi?”
“Tôi không dọa.” Lục Tranh cười nhạt, chỉnh lại cổ áo. “Tôi cho cô một cơ hội. Gỡ bài ngay lập tức, công khai xin lỗi tôi và Tiểu Uyển. Nếu ngoan ngoãn, tôi sẽ xem xét ly hôn trong hòa bình, cho cô một ít tiền dưỡng già. Còn nếu không… tôi sẽ khiến cô thân bại danh liệt, một xu cũng không có mà còn phải gánh nợ.”
“Tôi không bao giờ xin lỗi đôi gian phu dâm phụ các người!” Giang Ý Miên gằn từng chữ.
“Được, vậy chờ trát tòa đi.”
Hai tuần sau. Tòa án Nhân dân Quận X.
Không khí trong phòng xử án ngột ngạt. Giang Ý Miên ngồi ở ghế bị đơn, khuôn mặt hốc hác đi nhiều. Bên kia, Lục Tranh và Tống Uyển (ngồi xe lăn, vẻ mặt tiều tụy đáng thương) đang được một đội ngũ luật sư hùng hậu vây quanh.
Dư luận ban đầu ủng hộ Giang Ý Miên, nhưng sau khi “thủy quân” của Lục Tranh tung tin đồn rằng Giang Ý Miên là người vợ độc đoán, ghen tuông bệnh hoạn, cài phần mềm gián điệp theo dõi chồng, và đặc biệt là tin tức Tống Uyển “tự tử bất thành” do áp lực dư luận, chiều gió đã bắt đầu đảo lộn.
Luật sư của Lục Tranh, một kẻ nổi tiếng là “cá mập” trong giới, đứng dậy hùng hồn:
“Thưa quý tòa, thân chủ tôi thừa nhận có mối quan hệ tình cảm ngoài luồng, đây là lỗi đạo đức. Tuy nhiên, hành vi của bị đơn Giang Ý Miên là vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Cô ta đã hack vào máy tính cá nhân, phát tán hình ảnh riêng tư nhạy cảm, kêu gọi bạo lực mạng khiến cô Tống Uyển đây suýt mất mạng. Đây là hành vi trả thù hèn hạ, chà đạp lên nhân quyền.”
Thẩm phán nhíu mày xem xét hồ sơ. Luật pháp trọng chứng cứ, nhưng cũng trọng quy trình thu thập chứng cứ. Việc Giang Ý Miên tự ý mở két sắt, sao chép dữ liệu và tung lên mạng xã hội thay vì nộp cho cơ quan chức năng đã trở thành con dao hai lưỡi hại chính cô.
“Tuyên án,” giọng thẩm phán vang lên lạnh lùng.
“1. Bác bỏ yêu cầu ly hôn đơn phương và chia tài sản của bà Giang Ý Miên do chưa đủ cơ sở pháp lý về tài sản tranh chấp, chứng cứ không hợp pháp. 2. Bà Giang Ý Miên phạm tội xâm phạm quyền riêng tư và danh dự công dân. Phạt hành chính 5 vạn tệ. 3. Buộc bà Giang Ý Miên phải gỡ bỏ toàn bộ bài viết, và công khai xin lỗi ông Lục Tranh cùng cô Tống Uyển liên tục trong 30 ngày trên các nền tảng mạng xã hội cá nhân, để khắc phục hậu quả về tinh thần cho nguyên đơn.”
Tiếng búa gõ xuống bàn chát chúa. Cộp.
Lục Tranh quay sang nhìn Giang Ý Miên, nếch mép cười đắc thắng. Tống Uyển ngồi trên xe lăn cũng lén lút ném cho cô một cái nhìn khiêu khích, đôi mắt ầng ậng nước nhưng đáy mắt lại ánh lên sự hả hê.
Chúng nó thắng rồi sao? Công lý ở đâu?
Giang Ý Miên đứng dậy, đôi chân hơi run rẩy. Cô nhìn thẳng vào Lục Tranh, rồi nhìn sang nữ thẩm phán – người vừa tuyên án phạt cô. Ánh mắt nữ thẩm phán dường như có chút dao động, bà khẽ gật đầu nhẹ, một cái gật đầu mà chỉ có Giang Ý Miên mới hiểu.
Phải xin lỗi. Phải khắc phục hậu quả.
Được thôi.
Giang Ý Miên bước ra khỏi tòa án, đám đông phóng viên vây lấy cô. “Cô Giang, cô có phục phán quyết của tòa không?” “Cô có hối hận vì đã tung clip không?”
Giang Ý Miên chỉnh lại chiếc kính râm, che đi đôi mắt sưng đỏ. Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ đến lạ lùng trước ống kính:
“Tôi hoàn toàn tuân thủ phán quyết của Tòa án. Tòa bắt tôi xin lỗi 30 ngày, tôi sẽ xin lỗi đủ 30 ngày. Tôi sẽ xin lỗi… thật thành tâm, thật chi tiết, để cho cả thế giới này thấy được sự ‘hối hận’ của tôi.”
Lục Tranh đứng từ xa nhìn nụ cười đó, bỗng nhiên sống lưng lạnh toát. Hắn có cảm giác, hắn vừa thả một con quỷ dữ ra khỏi lồng.
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com