Chương 4
Ngày thứ nhất thi hành án.
Giang Ý Miên ngồi trước chân máy quay trong phòng khách trống trải. Cô mặc một chiếc áo sơ mi đen kín đáo, khuôn mặt không trang điểm, lộ rõ vẻ tiều tụy, nhợt nhạt. Nhìn qua, ai cũng thấy đây là hình ảnh một người phụ nữ đã nhận ra lỗi lầm và đang thành tâm sám hối.
Cô hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói run run nhưng rõ ràng:
“Chào mọi người, tôi là Giang Ý Miên. Tôi ở đây để thực hiện phán quyết của Tòa án, gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến chồng tôi – ông Lục Tranh và cô Tống Uyển.”
Video được đăng tải lên Douyin và Weibo đúng 8 giờ tối – giờ vàng truy cập. Tiêu đề video: “Lời xin lỗi ngày thứ nhất: Sự hiểu lầm tai hại tại khách sạn Peninsula.”
Trong video, Giang Ý Miên cúi đầu thấp:
“Tôi xin lỗi vì vào đêm ngày 14 tháng 2 năm ngoái, tôi đã hồ đồ vu khống hai người vào khách sạn Peninsula để làm chuyện đồi bại. Tôi thật nông cạn. Hai người là giảng viên ưu tú, làm sao có thể thuê phòng President Suite giá 58.000 tệ chỉ để ngủ với nhau? Chắc chắn là để tìm không gian yên tĩnh nghiên cứu đề tài khoa học cấp nhà nước. Tôi cũng xin lỗi vì đã suy diễn lung tung khi nhìn thấy hóa đơn gọi hai chai rượu vang Lafite 1982 và một hộp ‘áo mưa’ siêu mỏng gai. Chắc chắn rượu là để giải khát sau giờ làm việc căng thẳng, còn hộp kia… có lẽ là dụng cụ thí nghiệm vật lý về độ đàn hồi.”
Bụp.
Màn hình chuyển cảnh, hiện lên hình ảnh tờ hóa đơn đỏ chót được scan sắc nét.
– Địa điểm: Khách sạn Peninsula Thượng Hải.
– Thời gian: 23:30, 14/02/2024.
– Dịch vụ: Phòng Tổng thống + Rượu vang + Durex Performa.
– Người thanh toán: Lục Tranh (Thẻ Visa Platinum đuôi 8888).
Giang Ý Miên kết thúc video bằng một nụ cười buồn bã: “Tôi đã sai rồi. Mong hai người tha thứ cho sự ngu dốt của tôi.”
Chỉ sau 30 phút, video đạt 10 triệu lượt xem. Cư dân mạng ban đầu định vào chửi bới cô “đàn bà độc ác”, xem xong thì ngơ ngác, sau đó là bùng nổ những tràng cười không ngớt.
“Ha ha ha! Cứu tôi với! Thí nghiệm độ đàn hồi! Chị gái này thâm thúy quá!”
“Xin lỗi kiểu này thì thà chị tạt axit vào mặt chúng nó còn đỡ đau hơn.”
“Lafite 82 để giải khát? Giáo sư Lục sang chảnh quá, tiền ở đâu ra thế?”
Tại căn hộ cao cấp của Tống Uyển.
“Cô ta điên rồi! Anh xem cô ta đang làm cái gì này!” Tống Uyển ném chiếc iPad xuống ghế, khuôn mặt trang điểm kỹ càng méo xệch vì tức giận.
Lục Tranh đang uống rượu, cầm lấy xem. Hắn xem đi xem lại video, sắc mặt từ đỏ chuyển sang xanh mét. Hắn lập tức gọi điện cho luật sư.
“Luật sư Vương, kiện cô ta! Cô ta lại bôi nhọ tôi!”
Đầu dây bên kia, giọng luật sư Vương ngập ngừng đầy bất lực: “Thưa Lục tổng… cái này… rất khó kiện. Cô ấy đang thực hiện đúng phán quyết của tòa là ‘công khai xin lỗi’. Cô ấy thừa nhận mình sai, thừa nhận mình hiểu lầm ngài. Hóa đơn cô ấy đưa ra là bằng chứng thật để chứng minh cho bối cảnh của lời xin lỗi. Về mặt pháp lý, cô ấy đang tuân thủ tuyệt đối.”
“Tuân thủ cái khỉ gió! Cô ta đang chửi xéo tôi!” Lục Tranh gầm lên, ném chiếc ly pha lê vào tường. Mảnh vỡ văng tung tóe.
Hắn biết, mình đã rơi vào cái bẫy ngôn từ của Giang Ý Miên. Tòa bắt cô xin lỗi, cô xin lỗi. Tòa bắt chi tiết, cô chi tiết. Hắn không thể bịt miệng cô lại được.
Ngày thứ hai.
Giang Ý Miên lên sóng video thứ hai. Lần này cô cầm trên tay một xấp giấy in màu.
Tiêu đề: “Lời xin lỗi ngày thứ hai: Những món đồ chơi kỳ lạ.”
“Hôm nay, tôi xin lỗi cô Tống Uyển. Tôi xin lỗi vì đã từng nghĩ cô là người có sở thích tình dục lệch lạc khi nhìn thấy lịch sử mua hàng trên Taobao của chồng tôi gửi đến địa chỉ nhà cô. Những món đồ như ‘roi da’, ‘còng tay lông vũ’, ‘bộ đồ y tá khoét ngực’… tôi thật thiển cận khi cho rằng chúng dùng cho chuyện giường chiếu. Với tư cách là một nhà giáo, chắc chắn cô đang chuẩn bị đạo cụ cho vở kịch nói của trường, hoặc giáo cụ trực quan cho môn Tâm lý học hành vi.”
Giang Ý Miên giơ xấp lịch sử mua hàng lên trước ống kính. Tên người nhận: Tống Uyển. Số điện thoại: 138xxxx. Danh sách hàng hóa dài dằng dặc, toàn những món đồ khiến người xem đỏ mặt tía tai.
“Để chuộc lỗi, tôi xin công khai danh sách này để minh oan cho sự trong sáng của cô Tống. Cô không phải hồ ly tinh, cô là một nghệ sĩ tận tụy với nghề.”
Cộng đồng mạng dậy sóng tập 2. Hashtag #CoGiaoTongDamDang và #GiaoCuTrucQuan leo thẳng lên Top 1 Hot Search.
“Trời đất ơi, nhìn cái list hàng kìa! ‘Dầu bôi trơn hương dâu 5 lít’? Mua về uống hay gì?”
“Hóa ra nữ thần thanh thuần của trường Đại học A lại có gu mặn mòi thế này. Thầy Lục già rồi mà còn gân gớm!”
“Chị vợ ơi, ra video nhanh lên, em hóng còn hơn hóng phim cung đấu!”
Ngày thứ ba. Đòn đánh vào kinh tế.
Lần này, Giang Ý Miên không ngồi trong phòng khách nữa. Cô đứng trước cửa tiệm Cartier lớn nhất Thượng Hải, gió thổi bay mái tóc đen dài, khuôn mặt vẫn nghiêm nghị nhưng ánh mắt đã sắc bén hơn.
Tiêu đề: “Lời xin lỗi ngày thứ ba: Sự chênh lệch của tình yêu.”
“Hôm nay, tôi xin lỗi chồng tôi, Lục Tranh. Tôi xin lỗi vì đã trách anh keo kiệt khi anh chỉ cho tôi 10 vạn tệ mỗi tháng để lo cơm nước, điện nước, lương giúp việc và thuốc men cho bố mẹ anh. Tôi đã không hiểu nỗi khổ tâm của anh. Hóa ra anh không hề keo kiệt, anh rất hào phóng. Chỉ là sự hào phóng đó không dành cho tôi.”
Cô đưa lên màn hình hai tấm ảnh đặt cạnh nhau.
Bên trái: Tin nhắn chuyển khoản cho vợ: 100.000 tệ. Bên phải: Hóa đơn mua dây chuyền Cartier Panthere tặng Tống Uyển: 3.200.000 tệ (320 vạn).
“Tôi xin lỗi vì đã không biết thân biết phận. Vợ thì chỉ cần ăn no mặc ấm để hầu hạ gia đình, còn ‘tri kỷ’ thì phải đeo trang sức 320 vạn mới xứng tầm khí chất. Tôi xin lỗi vì đã so sánh khập khiễng. Một bà nội trợ rách rưới sao có thể so sánh với nàng thơ nghệ thuật? 10 vạn tệ của tôi chắc chỉ đủ mua cái hộp đựng dây chuyền của cô Tống thôi.”
Video này không còn gây cười nữa. Nó gây phẫn nộ.
Sự chênh lệch khủng khiếp giữa 10 vạn và 320 vạn đã chọc vào tử huyệt của dư luận. Các bà nội trợ, các cô gái trẻ, thậm chí cả cánh đàn ông đều cảm thấy nóng mắt.
“Thằng khốn nạn! Vợ ở nhà chăm bố mẹ nó, nó cho vài đồng lẻ mà nó nuôi bồ tiền tấn!”
“Tẩy chay Lục Tranh! Tẩy chay Đại học A nếu còn giữ loại giảng viên này!”
“320 vạn một cái dây chuyền? Bằng tiền lương cả đời của người thường. Hóa ra tiền nghiên cứu khoa học đi vào túi con tiểu tam hết!”
Làn sóng phẫn nộ bùng lên dữ dội. Cổ phiếu của tập đoàn Lục thị nơi bố Lục Tranh làm chủ tịch bắt đầu rung lắc.
Trong biệt thự Lục gia, điện thoại của Lục Tranh reo liên hồi nhưng hắn không dám nghe. Là bố hắn gọi. Là hiệu trưởng gọi. Là các nhà đầu tư gọi.
Tống Uyển ngồi co ro trên sofa, khóc lóc thảm thiết: “Anh Tranh, làm sao bây giờ? Bọn họ đang tấn công Weibo của em, họ đào bới cả ảnh em phẫu thuật thẩm mỹ, họ còn tìm đến tận nhà bố mẹ em…”
Lục Tranh nhìn người tình bé nhỏ, bỗng nhiên cảm thấy chán ghét. Hắn quay sang nhìn màn hình điện thoại, nơi Giang Ý Miên đang cúi đầu xin lỗi trong video.
Người phụ nữ đó… vẫn là vợ hắn sao? Hắn cứ nghĩ cô là con thỏ ngoan ngoãn, ai ngờ khi bị dồn vào chân tường, thỏ cũng biết cắn người. Và cú cắn này, có độc.
“Đừng khóc nữa!” Lục Tranh quát lên, ném cái ly rượu thứ hai trong ngày. “Cô tưởng tôi không đau đầu chắc? 30 ngày… Cô ta mới làm có 3 ngày thôi. Còn 27 ngày nữa…”
27 ngày nữa. Với kho dữ liệu 500GB kia. Lục Tranh rùng mình. Nếu cô ta tung hết đống hóa đơn mua nhà, mua xe, thậm chí cả những tin nhắn hắn nói xấu hiệu trưởng và các đối tác làm ăn với Tống Uyển…
Hắn sẽ mất trắng.
“Chuẩn bị xe.” Lục Tranh đứng phắt dậy, vơ lấy áo khoác. “Đi đâu?” Tống Uyển sợ hãi hỏi. “Đi gặp Giang Ý Miên. Tôi phải thỏa hiệp với cô ta.”
Nhưng hắn không biết rằng, Giang Ý Miên đã không còn ở căn hộ cũ. Cô đang ngồi trong văn phòng của một luật sư ly hôn hàng đầu, trên bàn là một xấp hồ sơ dày cộp.
“Luật sư Trần, hiệu ứng dư luận đã đủ chưa?” Giang Ý Miên hỏi, tay xoay xoay chiếc bút máy.
Luật sư Trần – người đàn ông trung niên với đôi mắt sắc sảo – mỉm cười: “Hơn cả mong đợi. Bây giờ cả nước đang đứng về phía cô. Video xin lỗi của cô đã trở thành bằng chứng thép được công khai hóa. Giờ thì chúng ta có thể nộp đơn kiện lại, yêu cầu phân chia tài sản theo diện ‘chồng có lỗi và tẩu tán tài sản’. Lần này, Lục Tranh không thoát được đâu.”
Giang Ý Miên gật đầu, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đen kịt đang bắt đầu có sấm chớp.
“Chương trình xin lỗi vẫn phải tiếp tục. Tòa án đã phán rồi mà, tôi là công dân gương mẫu, sao có thể bỏ dở giữa chừng được?”
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com