Chương 5
Ngày thứ 10 của chuỗi series “Xin lỗi”.
Cả thành phố Thượng Hải dường như đang nín thở chờ đợi video mới của Giang Ý Miên mỗi tối, giống như chờ xem một bộ phim truyền hình giờ vàng.
Lục Tranh không còn tâm trạng nào để xem nữa. Hắn đang ngồi trong phòng Hiệu trưởng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
“Thầy Lục, nhà trường rất tiếc.” Hiệu trưởng đẩy gọng kính, giọng nói lạnh lùng và dứt khoát. “Vụ bê bối của thầy và cô Tống đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín trăm năm của Đại học A. Hội đồng quản trị đã họp khẩn cấp và đưa ra quyết định: Sa thải.”
“Thầy Hiệu trưởng! Xin hãy nghe tôi giải thích!” Lục Tranh bật dậy, khuôn mặt tái mét. “Đây là chuyện đời tư, không liên quan đến năng lực giảng dạy…”
“Không liên quan?” Hiệu trưởng ném một xấp tài liệu lên bàn. “Thầy xem video xin lỗi ngày hôm qua của vợ thầy chưa?”
Lục Tranh sững sờ. Hắn chưa xem. Hôm qua hắn bận đi chạy vạy lo lót truyền thông để gỡ bài nhưng bất thành.
Hiệu trưởng mở máy tính, màn hình hiện lên gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của Giang Ý Miên.
[Video ngày thứ 9: Lời xin lỗi về học thuật]
“Hôm nay, tôi xin lỗi cô Tống Uyển. Tôi xin lỗi vì đã từng nghi ngờ năng lực học thuật của cô khi thấy cô thăng tiến quá nhanh, từ trợ giảng lên giảng viên chính thức chỉ trong 1 năm. Tôi đã hồ đồ nghĩ rằng cô dùng ‘vốn tự có’ để leo lên. Sự thật là cô rất chăm chỉ. Bằng chứng là luận văn thạc sĩ của cô giống hệt công trình nghiên cứu của chồng tôi đến 90%. Chắc chắn là do tư tưởng lớn gặp nhau, tâm linh tương thông nên văn phong mới hòa hợp đến từng dấu chấm phẩy như vậy. Tôi xin lỗi vì đã không nhận ra sự đồng điệu tâm hồn vĩ đại này. Tiện thể, tôi xin công khai bản thảo gốc có bút tích sửa chữa của chồng tôi trên bài làm của cô Tống, để chứng minh tình thầy trò cao đẹp, giúp đỡ nhau tận tình đến tận giường.”
Lục Tranh chết lặng. Đó là luận văn hắn đã lén lút viết hộ Tống Uyển để cô ta được giữ lại trường. Hắn đã xóa hết file trong máy tính, tại sao Giang Ý Miên lại có bản thảo gốc?
Hắn nhớ ra rồi. Có một lần Tống Uyển đến nhà đưa tài liệu, hắn đã sửa trực tiếp trên giấy và kẹp vào trong cuốn sách. Giang Ý Miên – người vợ ngày ngày lau dọn thư phòng cho hắn – chắc chắn đã tìm thấy và lưu lại.
“Gian lận học thuật. Đạo văn. Quan hệ bất chính thầy trò.” Hiệu trưởng gõ tay xuống bàn từng nhịp. “Lục Tranh, thầy xong rồi. Thu dọn đồ đạc và rời khỏi đây ngay. Đừng để bảo vệ phải cưỡng chế.”
Lục Tranh bước ra khỏi cổng trường Đại học, trên tay chỉ có một chiếc thùng các-tông nhỏ.
Bầu trời xám xịt, mưa bắt đầu rơi lất phất. Mới 10 ngày trước, hắn còn là Giáo sư Lục được vạn người kính trọng, đi đâu cũng có xe đưa rước, tiền đồ rộng mở. Giờ đây, hắn mất tất cả.
Đám đông sinh viên và phóng viên đứng chật kín cổng trường. Thấy hắn bước ra, họ không còn xin chữ ký, mà ném về phía hắn những cái nhìn khinh bỉ, những lời chửi rủa, thậm chí có người còn ném cả vỏ chai nước.
“Đồ đạo đức giả!” “Cút khỏi ngành giáo dục đi!” “Trả lại tiền xương máu cho vợ anh đi!”
Lục Tranh cúi gằm mặt, lủi thủi leo lên chiếc xe taxi rách nát, chạy trốn khỏi nơi từng là thánh địa tôn vinh hắn.
Tại bệnh viện tư nhân.
Tống Uyển nằm trên giường bệnh, sắc mặt tiều tụy thật sự chứ không còn là giả vờ nữa. Cô ta cũng vừa nhận được trát sa thải, đồng thời bị hủy toàn bộ hợp đồng quảng cáo với các nhãn hàng thời trang.
Cánh cửa phòng bệnh bật mở. Lục Tranh bước vào, người ướt sũng.
“Anh Tranh…” Tống Uyển rưng rưng nước mắt định nhào tới.
“Bốp!”
Một cái tát giáng trời giáng xuống mặt cô ta, hất văng cô ta ngã xuống giường.
Lục Tranh trừng mắt, khuôn mặt méo mó vì giận dữ: “Tất cả là tại cô! Nếu không phải cô ngu dốt, lẳng lơ, đòi hỏi hết cái này đến cái khác, thì con mụ Giang Ý Miên đó làm sao có bằng chứng hại chết tôi?”
“Anh đánh em?” Tống Uyển ôm mặt, hét lên. “Lúc sướng sao anh không nói thế? Anh bảo vợ anh là khúc gỗ, anh chán cô ta, anh tự nguyện cung phụng tôi! Giờ anh mất nghiệp, anh quay sang đổ lỗi cho tôi sao?”
“Câm mồm!” Lục Tranh định lao vào đánh tiếp thì điện thoại reo.
Là bố hắn – Chủ tịch Lục.
“Đồ ngu xuẩn! Mày về nhà ngay cho tao! Cổ phiếu tập đoàn giảm sàn 3 phiên liên tiếp rồi! Các cổ đông đang đòi phế truất tao vì không biết dạy con! Mày về quỳ xuống tạ lỗi với tổ tông!”
Lục Tranh buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi xuống sàn. Hắn biết, Lục gia – chỗ dựa cuối cùng của hắn – cũng đang lung lay dữ dội.
Trong khi đó, Giang Ý Miên đang ngồi ăn tối tại một nhà hàng sang trọng nhìn ra bến Thượng Hải.
Ngồi đối diện cô là Luật sư Trần.
“Cô Giang, chúc mừng.” Luật sư Trần nâng ly rượu vang. “Sau cú đấm ‘đạo văn’ hôm nay, Lục Tranh đã hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng. Dư luận đã đẩy hắn xuống vực thẳm. Tòa án vừa thụ lý đơn kiện bổ sung của chúng ta.”
Giang Ý Miên khẽ lắc ly rượu, màu đỏ sóng sánh như máu. Cô không uống, chỉ ngắm nhìn nó.
“Luật sư Trần, anh biết không? 10 ngày qua là khoảng thời gian tôi nói nhiều nhất trong suốt 3 năm nay.” Cô cười nhạt. “Trước đây, Lục Tranh luôn bảo tôi nói ít thôi, đàn bà nói nhiều là kém sang. Giờ thì tôi nói, hắn lại ước gì tôi câm miệng.”
“Kế hoạch tiếp theo là gì?”
Giang Ý Miên đặt ly rượu xuống, ánh mắt sắc lạnh:
“Đã đánh rắn thì phải đánh dập đầu. Hắn mất danh dự, mất sự nghiệp, nhưng hắn vẫn còn tiền. Khối tài sản hắn tẩu tán cho Tống Uyển và những tài sản ngầm đứng tên bố mẹ hắn.”
Cô rút ra một chiếc USB khác từ trong túi xách.
“Ngày mai là ngày 11. Tôi sẽ ‘xin lỗi’ bố mẹ chồng tôi. Xin lỗi vì tôi đã không biết ông bà đang đứng tên sở hữu 5 căn hộ cao cấp và 2 công ty ma dùng để rửa tiền trốn thuế cho Lục Tranh, trong khi ngoài miệng luôn than nghèo kể khổ để con dâu phải dùng tiền tiết kiệm riêng bù vào chi phí sinh hoạt.”
Luật sư Trần sững người, sau đó bật cười lớn: “Cô Giang, cô thật sự là một đối thủ đáng sợ. Nếu Lục Tranh biết cô nắm giữ những thứ này, hắn chắc chắn sẽ hối hận vì ngày xưa đã không… giết cô.”
“Hắn không có cơ hội đó nữa rồi.” Giang Ý Miên đứng dậy, chỉnh lại tà váy. “Ngày mai, tôi sẽ cho Lục gia biết thế nào là ‘hào môn’ sụp đổ.”
Đêm hôm đó, Lục Tranh quỳ rạp trước cổng biệt thự Lục gia suốt 4 tiếng đồng hồ dưới mưa, nhưng cánh cổng sắt vẫn đóng im lìm. Bố hắn đã ra lệnh cấm cửa, tuyên bố từ mặt đứa con trai làm ô nhục gia phong.
Hắn lảo đảo đứng dậy, rút điện thoại gọi cho Giang Ý Miên. Đây là lần đầu tiên sau 10 ngày hắn chủ động gọi cho cô với tâm thế của kẻ dưới.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nghe máy.
“Alo?” Giọng Giang Ý Miên vang lên, bình thản, xa cách.
“Ý Miên… là anh.” Giọng Lục Tranh khàn đặc, run rẩy. “Vợ ơi, anh sai rồi. Anh thật sự biết sai rồi. Em dừng lại đi được không? Anh mất hết rồi, anh bị đuổi việc, bố anh từ mặt anh… Anh chỉ còn mình em thôi.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi vang lên tiếng cười khẽ.
“Lục Tranh, anh đang diễn kịch cho ai xem vậy? ‘Chỉ còn mình em’? Thế Tống Uyển đâu? Mèo nhỏ của anh đâu?”
“Anh… anh sẽ bỏ cô ta! Anh sẽ đòi lại hết tiền về cho em! Em tha cho anh lần này, chúng ta làm lại từ đầu. Anh thề sẽ cung phụng em, sẽ yêu thương em…”
“Muộn rồi.” Giang Ý Miên cắt ngang, giọng lạnh băng. “Lúc anh dùng tiền chung của chúng ta để mua vui cho nhân tình, anh có nghĩ đến tôi không? Lúc anh sỉ nhục tôi là khúc gỗ, anh có nghĩ đến tôi không?”
“Ý Miên…”
“Lục Tranh, anh đừng quên, tôi còn 20 ngày xin lỗi nữa. Ngày mai đến lượt bố mẹ anh lên sóng. Anh bảo họ chuẩn bị tinh thần đi nhé. Nghe nói Cục Thuế dạo này làm việc năng suất lắm.”
“Cô dám!!!” Lục Tranh gầm lên, nỗi sợ hãi tột độ xâm chiếm tâm trí hắn.
“Tại sao tôi không dám? Tôi đang thực hiện phán quyết của Tòa án mà. Tôi là công dân gương mẫu.”
Tút… Tút… Tút…
Giang Ý Miên cúp máy. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh, bình minh đang bắt đầu ló rạng phía chân trời. Một ngày mới lại bắt đầu, và cơn ác mộng của Lục gia mới chỉ thực sự vào hồi gay cấn nhất.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com